[abyss-dom] chapter 7
「 "giao kèo" 」
Vean ăn xong làm cho mình một tách trà rồi bắt đầu xem tin tức hay phản hồi kha khá thư trong hòm thư của mình.
Tình hình bên ngoài khá là giống như hắn nghĩ. Dự đoán thương vong ở Vịnh Bạc đã được công bố, mọi người từ khắp mọi nơi ai cần lên tiếng thì lên tiếng, và một bầu trời mấy thuyết âm mưu cũng được lan truyền đây đó.
Những người phụ trách điều tra sự cố Vịnh Bạc thuộc cấp cao trong Bộ Khoa học được chọn và khởi hành đến Utopia.
Vean lướt đọc tin như thường thì bỗng khựng lại một lúc khi thấy tên một người cũng như phải xem lại nền tảng đăng tải tin tức ấy.
Trang tin chính thống thật này.
Đội trưởng đội điều tra là Hashin, một cái tên rất dễ gặp. Trên tin tức hay miêu tả người này "chăm chỉ" và "tận tụy" hay đại loại, khiến người ta nghĩ anh ta là hình mẫu thường thấy trong bộ máy quan chức. Nhưng anh ta chắc chắn không phải.
Tay này là hình mẫu hàng đầu trong Cơ quan Tình báo Liên Minh, một kẻ giết người với đôi tay tắm máu.
Dù thế, anh ta đến từ một gia đình giàu có và rắc rối y như trong mấy phim gia tộc đấu đá 200 tập vậy. Theo như đồng nghiệp anh ta, anh ta có gia thế khá là dày dặn và đủ sức đảm nhận.
Vean có biết anh ta. Mặc dù có thể xem như là một vị đồng nghiệp siêng năng, không trễ nãi và được việc đi nhưng cử một người như vậy đến Utopia không giống như điều tra sự việc lắm mà như một cuộc thanh trừng ở một nơi vô cùng phiền toái hơn.
Hắn cân nhắc xem điều này có ý nghĩa gì. Nghĩ thế nào vẫn thấy không đúng.
Hắn không nghĩ nữa. Hắn không cần phải lo lắng về mấy việc thế này nữa.
Hắn nghỉ hưu rồi.
Sau những gì xảy ra hôm qua thì mọi thứ đều như nhau cả thôi.
Bên ngoài nhà, phố phường vẫn tấp nập. Suy cho cùng, đối với đại đa số người, cuộc sống vẫn phải tiếp tục, họ vẫn phải đi làm, những mối lo vặt vãnh vẫn không biến mất.
Cơn chấn động không kiểm soát sau vụ nổ ở Vịnh Bạc đã lắng xuống. Mọi người chuyển hướng sang bàn tán về có bao nhiêu quả bom, làm thế nào mà chúng tự phóng, và một vụ tấn công cực đoan như thế là tín hiệu cho điều gì. Công chúng tiếp nhận cơn thảm họa theo cách riêng của mình.
Đa số khách mời đến dự tiệc bị hạn chế do vụ Vịnh Bạc, còn Vean ở nhà như việc một người đàn ông như hắn nên làm.
Hắn phản hồi thư từ theo trình tự rồi giải quyết vấn đề thân phận cho Guiling một hồi. Tới giờ thì anh tạm nghỉ rồi đi nấu ăn.
Bữa trưa cũng không hề làm qua loa. Vean làm một bàn vài món ăn đặc sản địa phương có thể diễn tả là sắc nước đủ cả. Hắn bắt Guiling ngồi đối diện cùng ăn với mình.
Hắn tán gẫu với Guiling mấy món trên bàn được nấu ra sao, hay mấy tin vỉa hè thú vị với một nụ cười trên môi.
Khung cảnh rất là ấm cúng, Vean nói chuyện dí dỏm còn Guiling lạnh lùng lắng nghe.
Buổi chiều, Vean ngồi trên chiếc ghế mây sang trọng, tia sáng ấm áp đáp trên người hắn thật yên bình.
Mặt trời mùa xuân lan tỏa khắp mọi nơi, khu vườn lung linh tựa như tấm vải thêu kim tuyến tinh tế. Trên tay hắn cầm tách trà ngon, mọi thứ đều hoàn hảo.
Ở một số khoảnh khắc chán chường Vean từng mơ về một cuộc sống mà mình mong muốn sẽ ra sao nếu như được tự do lựa chọn. Cũng kha khá.
Đó là một cuộc sống đầy lý tưởng hay gặp trên TV, tiểu thuyết và qua lời người khác, rằng mình nên sống như vậy sau khi đã chăm chỉ cày cuốc và trải qua đau thương.
Vean cảm thấy rất hài lòng. Hắn không đòi hỏi gì hơn, hắn không biết còn cái gì để đòi hỏi nữa.
Buổi tối, có vài người bạn gọi cho Vean. Vòng tròn bạn bè của hắn ở Utopia khá là bền.
Một trong số đó là Hứa Thừa Quang. Vean thường nói chuyện với anh ta về thưởng rượu vang, làm rượu hay điều tra về nhà máy rượu vang đại loại. Hứa Thừa Quang có gì thì tìm đến hắn, Vean cũng thế.
Hứa Thừa Quang phàn nàn với hắn về vườn trồng nho mà ngày mai họ sẽ đến nằm trong khu vực bị áp dụng thiết quân luật của Vịnh Bạc và đã ngưng đón khách. Vean bảo mình đã đọc tin và thấy lấy làm tiếc.
- Tôi còn chưa thu hồi nhà đất ở Skyland của mình về nữa. - Hứa Thừa Quang phàn nàn,
- quy trình đền bù chả có hiệu quả gì mà liên minh cứ chặn mãi, không biết họ đang lo sợ cái gì nữa. Bồ biết đó, sau vụ Vịnh Bạc là đóng cửa hẳn luôn, mà thậm chí là có vài quận còn cấm cửa luôn cả dân cư. Cứ như đang phải đứng trước kẻ thù vĩ đại vậy!
- Kỳ này tiếp tân khách sạn có được phục hồi không? - Vean nói, không đáp lại chủ đề này,
- hay mình được đến trong bí mật. Tôi khá hứng thú với đợt "Ban Mai" của họ...
- Chắc là đi trong bí mật vẫn được, chỉ việc chào hỏi với đơn vị đóng quân tại đó thôi. Chỗ đó bị chặn cả rồi mà. - Hứa Thừa Quan nói - Tôi có họ hàng bảo là muốn rời khỏi đây một thời gian đi du lịch. Người đó bảo Utopia chưa dứt điểm vấn đề được ngay đâu mà tất cả các lực lượng sẽ đến để đì chút đỉnh đấy, khá là phiền...
- Khoan, đằng ấy bảo là đi du lịch ư?
- Phải đấy.
- Tôi đi với? - Vean nói - tôi cũng muốn đi khỏi Utopia một thời gian. Sẵn dịp Vườn 4 Mùa của Phố Nhà Vườn sắp diễn ra nữa, nếu đi nhanh thì vẫn kịp đấy.
- Nghe thú vị đấy, tôi cũng đi. - Hứa Thừa Quang nói - tôi nghe nói rượu vang ở đó cũng ngon lắm, hương vị luôn khác với mấy cửa hàng nhỏ tại địa phương.
- Thành Phố Đại Dương ở Sao Trắng cũng ngon nữa...
Họ truyện trò đôi câu nữa rồi quyết định cùng đi khỏi Utopia cùng nhau.
Đơn giản cực, miễn là đủ khả năng thì cuộc sống trên những chuyến đi không khác mặt đất là bao đâu. Trên con tàu sao khổng lồ có rất nhiều không gian riêng tư, các khu vườn và những quầy bar, nhà hàng và các cửa hàng xa xỉ với dịch vụ tốt, để có thể ở thật thoải mái và sung sướng.
Chuyến đi liên sao thì dài, cho nên đi chung với bạn bè sẽ thú vị hơn.
Vean cúp máy, cảm thấy hài lòng với dự định.
Mặc dù hắn đã dành rất nhiều công sức xây dựng cho cuộc sống tại Utopia, hắn biết mình phải rời khỏi chỗ này ngay cái lúc mà hắn nhận được báo cao từ Guiling.
Guiling không phải kẻ chạy trốn vô công rồi nghề. Một khi tay này bị phát hiện là đã mất tích thì mức độ điều tra sẽ trở nên vô cùng kinh khủng. Bộ Khoa học sẽ đào mọi nhánh cỏ ở Utopia lên.
Sau vụ Vịnh Bạc, tình hình ở Utopia kiểu gì cũng xuống dốc một thời gian. Đây là một cơ hội thể hiện cho những kẻ liều lĩnh, nhưng không mấy dễ chịu gì cho những người không có ý định dính dáng vào.
Có nhóm người này, đây là cơ hội ít bị phát hiện nhất để Vean rời đi.
Tới khi nào các phe phái kết thúc chiến nhau và chẳng có gì thay đổi thì họ lại quay về Utopia thôi.
Rồi sẽ ổn thôi mà, Vean nghĩ. Hắn đã trải qua rất nhiều trong đời rồi. Hắn có kinh nghiệm, kỹ năng và biết quy tắc tranh đấu và ém nhẹm của giai cấp trên.
Tuy rằng nền văn minh cổ đại không phải nơi hắn rõ nhất nhưng lúc này hắn vẫn có thể kiểm soát tình hình.
Trời đã tối hẳn và gió đêm trở nên lạnh hơn chút, làm đèn đuốc trong nhà trông ấm cúng hẳn đi.
Vean bật đèn đêm ngoài vườn lên, đem đến cả vùng trời một bầu không khí bừng sáng và yên lòng.
Hắn tự nhủ, mình có thể dẫn Guiling ra ngoài mấy hôm, nói là mình quyết định tạm thời thuê vệ sĩ vì sự cố Vịnh Bạc quá kinh hoàng. Hắn nói với giọng điệu nhẹ nhàng nhất có thể, tỏ ý rằng tên này chỉ là một thành phần không đáng kể và đưa người nọ vào cuộc sống của mình trong thầm lặng.
Vean ngồi trên chiếc ghế mây ngoài khoảng sân nhỏ tối tăm trong bầu không khí trong lành. Hắn chống trán, đầu hắn vẫn còn nhoi nhói.
Dạo này hắn đau đầu có phần thường xuyên hơn. Sử dụng thuốc nhiều năm trời, có lẽ đã khiến hắn dần dần trở nên kháng thuốc, điều không thể tránh khỏi.
Hắn ngồi dậy vào phòng khách.
Tất nhiên Guiling vẫn ở đó, mặc đồ ở nhà bằng cotton của Vean. Hắn ta ngồi trên sô pha với tách trà lạnh trước mặt. Hắn ta nhìn chằm chằm vào bóng tối ngoài kia cửa sổ, có thể sẽ tiếp tục như vậy vĩnh viễn.
Vean ngồi xuống đối diện hắn ta.
- Ngươi không uống trà à?
Kẻ nọ nhìn hắn nói.
- Mệnh lệnh?
Vean không muốn ra lệnh cho hắn ta, nhưng Guiling đã nói vậy rồi hắn nói.
- Phải.
Guiling cầm chiếc tách tinh tế lên nhấp một hớp trà.
- Thế nào? - Vean nói.
- Lạnh.
- Mãi mà ngươi có uống đâu.
- Ta không cần uống, và cũng không cần ăn. - Guiling nói, nhìn hắn với vẻ kỳ lạ.
- Nhưng khi ngươi không thể thoát khỏi con tàu trong lúc chạy trốn, ta có thể giúp ngươi vài vấn đề 'thiết thực' hơn.
- Miễn là ngươi đừng kéo ta vào rắc rối là được. - Vean nói.
- Trong tương lai ngươi không cần đến chức năng của mình đâu.
Guiling không nói gì nữa mà uống tách trà lạnh. Hắn ta uống trông thật tao nhã.
Vean quay đi tìm "giao kèo" của mình. Hắn không cảm thấy mình không thể đi khỏi tí nào cả. Nhưng nếu thật sự có bất trắc gì thì, hắn tự nhủ, sự tồn tại của Guiling quả thật là cách hữu hiệu nhất để giải quyết mấy vụ đè đầu bằng vũ lực.
Vean lên trình điều khiển và bắt đầu sửa đổi "giao kèo", chủ yếu về cuộc sống bình yên của hắn mai này.
"Giao kèo" trông như một cái đĩa nhớ mỏng vốn được in các đường kẻ như bùa chú vậy. Nhưng rồi như có lực nào đó thổi bay đi mà chúng mờ dần, để lại mấy ký hiệu hoàng gia hay gặp của nền văn minh cổ đại thôi.
Lúc mà Vean có được nó hắn đã ném đi, để rồi bị lẫn vào đống đồ linh tinh bỏ xó nhiều năm trời.
Giờ thì cuối cùng hắn cũng lấy nó ra kết nối vào trình nhập lệnh.
Sau 3 năm, giao diện chính được bật lên lần nữa. Ngày ấy khi đội khảo cổ của tỉnh greenstone phát hiện thứ ấy đầu tiên thì có thể tải lên điện thoại rồi mở lên. Nhưng giờ đến cả thiết bị dân dụng tiên tiến nhất của liên minh còn mở cực kỳ chậm.
Dữ liệu trong đĩa nhớ đang tăng.
Phải mất gần 20 phút giao diện chính mới lên.
Vean nhìn vào nó, sau 3 năm trời không hề đụng chạm gì. Thứ... "Chương trình" này chưa bị xuống cấp mà còn nâng cấp lên chút đỉnh.
Phía ngoài cùng có mấy hàng lệnh lộn xộn trông khá là nham nhở. Những dòng ấy giống như phần thân bị hủy hoại nặng nề vậy, gợi liên tưởng đến những tế bào, máu và những khúc xương gãy.
Thời gian qua đi chúng sẽ từ từ biến thành thông tin có thể đọc được và những tùy chọn vận hành.
Truyền thuyết rùng rợn về giao diện chương trình và giao kèo không hề tương thích tí nào cả. Kiểu dáng lớn và cách vận hành đơn giản, thông tin được phân loại kỹ lưỡng cho thấy trình độ học thức và tính chuyên nghiệp của hệ thống lập trình thời xa xưa.
Ngay trên đầu màn hình có viết, "Quy trình cấp phép trao quyền vương miện cấp A".
Còn ở dưới cùng về phía trái ta có thể thấy tùy chọn "Thủ tục giám sát cam kết tuân thủ cấp độ A"
--- đúng thế, đây là tên chính thức của quy trình điều tiết nền văn mình cổ đại. So ra với cái tên "giao kèo" đúng là toàn dân đam mê huyền ảo.
Người đứng đầu một dự án thuộc Bộ Khoa học Vean từng quen cho hay cái mà họ đang làm với Guiling là "áp dụng công nghệ để ràng buộc một con quái vật đến từ vực sâu phải phục vụ cho con người". Và với giọng điệu như thế, ai không biết khéo tưởng rằng họ là Bộ Pháp thuật cơ.
Con người vẽ ra đủ thứ ảo tượng về các nền văn minh cổ đại. Khác với thực tại nhạt nhẽo và có thể chi phối, nó là thứ gì đó tăm tối và cuồng tín hơn.
"Giao kèo" trong tay chính quyền tỉnh greenstone được tắm bằng xác thịt con người nhiều không đếm xuể. Bãi xơi khiến người ta rợn gáy, một cảnh tượng kinh tởm nhất thấy trên phim kinh dị.
Những người có mặc tại đó đặt cho cái tên "cua nhà tu" vì câu lệnh kỳ lạ được giấu trong đĩa nhớ. Họ sẽ nói kiểu như "thứ gì đó trong hang đang đói" và "hiến tế vào hang", thậm chí dùng cả những ký tự cổ xưa thời kỳ nô lệ để chọn lựa nạn nhân - trẻ em hay đại loại - rặt mùi hiến tế sùng tín. Nhưng có một nhóm người đang làm như vậy, phô trương và hầu như là hợp pháp.
Thời gian đó, Vean đảm nhận vụ này. Hắn sẽ mở cuộc họp bàn bạc với đồng nghiệp cũng như thương lượng với kẻ thù. Mọi lời nói của hắn trịnh trọng, hình thức và toàn những thuật ngữ về đấu tranh quyền lực.
Nhưng giữa phòng họp sáng trưng hay trong lúc trao đổi công việc, Vean sẽ nghĩ, những kẻ này đúng là điên rồi.
Đêm về, Vean lại pha cho mình một tách cà phê rồi làm việc.
Sửa đổi giao kèo là công việc phức tạp và tinh vi. Nhìn thì như đang code đó nhưng nhiều nghiên cứu viên còn phải đầu hàng trước bộ đầu cuối nữa mà.
Có người bảo thứ nằm trong đĩa nhớ là một bộ phận đặc biệt, người lại bảo nó là bộ phận đến từ chiều không gian bậc cao được nhìn ở chiều không gian bậc thấp. Và có người còn nói nó là hình ảnh phản chiếu của sinh vật ngoài hành tinh ở thế giới song song. Nhưng chúng chỉ là phỏng đoán thôi.
Những gì được biết là bên trong đống đổ nát đó là gì vẫn còn rất huyền bí, đói meo và hung hăng sau bao nhiêu năm.
Thứ công nghệ tạo ra nó cực kỳ mạnh, vượt xa giới hạn con người.
Nhưng ngay lúc này đây, Vean đang ngồi trong ánh sáng ấm áp trong nhà mình. Ban đêm yên tĩnh và không có dấu hiệu khủng hoảng thật sự trên màn hình giao diện.
Guiling ngồi sau lưng hắn, mặc chiếc áo T-shirt sờn chỉ to sụ xem một -
Vean bắt hắn ta phải xem - bộ phim truyền hình về gia đình tìm lại nhau.
Ánh sáng hắt ra từ TV mờ ảo và sáng bừng, âm nhạc dịu êm. Người nọ ngồi trên chiếc sô pha bọc vải trong tư thế khó mà nói là thoải mái, và hắn không thấy mặt người ta.
Thế cho nên thứ ánh sáng phiền toái trên màn hình bọc lấy hắn ta lẫn cả một vùng đó, chiếu cảnh cuộc sống gia đình kiểu mẫu.
Trên nhiều album ảnh, phim ảnh và quảng cáo về hình ảnh gia đình lý tưởng cũng có những hình ảnh tương tự.
Cả thế giới bảo những thứ ấy rất là quan trọng. Một cuộc sống gia đình êm ấm có thể giải quyết những lo toan và giúp mình tìm thấy mục tiêu trong đời. Đó là chìa khóa dẫn đến ý nghĩa của cuộc sống.
Giờ Vean đang đứng trong tấm ảnh hoàn hảo ấy, mặc dù người ngồi đó là Guiling làm cho khung cảnh trở nên rất là kỳ cục.
Vean nghĩ, gia đình, ấm êm, tình bạn,... Những từ như niệm bùa này (jiaren,wennuan,peiban) là những lời dối trá lâu đời được khắc vào thân xác hắn. Và đến bây giờ hắn vẫn cảm nhận được thứ sức mạnh quái dị đeo bám mình như vong này.
Tình hình bên ngoài khá là giống như hắn nghĩ. Dự đoán thương vong ở Vịnh Bạc đã được công bố, mọi người từ khắp mọi nơi ai cần lên tiếng thì lên tiếng, và một bầu trời mấy thuyết âm mưu cũng được lan truyền đây đó.
Những người phụ trách điều tra sự cố Vịnh Bạc thuộc cấp cao trong Bộ Khoa học được chọn và khởi hành đến Utopia.
Vean lướt đọc tin như thường thì bỗng khựng lại một lúc khi thấy tên một người cũng như phải xem lại nền tảng đăng tải tin tức ấy.
Trang tin chính thống thật này.
Đội trưởng đội điều tra là Hashin, một cái tên rất dễ gặp. Trên tin tức hay miêu tả người này "chăm chỉ" và "tận tụy" hay đại loại, khiến người ta nghĩ anh ta là hình mẫu thường thấy trong bộ máy quan chức. Nhưng anh ta chắc chắn không phải.
Tay này là hình mẫu hàng đầu trong Cơ quan Tình báo Liên Minh, một kẻ giết người với đôi tay tắm máu.
Dù thế, anh ta đến từ một gia đình giàu có và rắc rối y như trong mấy phim gia tộc đấu đá 200 tập vậy. Theo như đồng nghiệp anh ta, anh ta có gia thế khá là dày dặn và đủ sức đảm nhận.
Vean có biết anh ta. Mặc dù có thể xem như là một vị đồng nghiệp siêng năng, không trễ nãi và được việc đi nhưng cử một người như vậy đến Utopia không giống như điều tra sự việc lắm mà như một cuộc thanh trừng ở một nơi vô cùng phiền toái hơn.
Hắn cân nhắc xem điều này có ý nghĩa gì. Nghĩ thế nào vẫn thấy không đúng.
Hắn không nghĩ nữa. Hắn không cần phải lo lắng về mấy việc thế này nữa.
Hắn nghỉ hưu rồi.
Sau những gì xảy ra hôm qua thì mọi thứ đều như nhau cả thôi.
Bên ngoài nhà, phố phường vẫn tấp nập. Suy cho cùng, đối với đại đa số người, cuộc sống vẫn phải tiếp tục, họ vẫn phải đi làm, những mối lo vặt vãnh vẫn không biến mất.
Cơn chấn động không kiểm soát sau vụ nổ ở Vịnh Bạc đã lắng xuống. Mọi người chuyển hướng sang bàn tán về có bao nhiêu quả bom, làm thế nào mà chúng tự phóng, và một vụ tấn công cực đoan như thế là tín hiệu cho điều gì. Công chúng tiếp nhận cơn thảm họa theo cách riêng của mình.
Đa số khách mời đến dự tiệc bị hạn chế do vụ Vịnh Bạc, còn Vean ở nhà như việc một người đàn ông như hắn nên làm.
Hắn phản hồi thư từ theo trình tự rồi giải quyết vấn đề thân phận cho Guiling một hồi. Tới giờ thì anh tạm nghỉ rồi đi nấu ăn.
Bữa trưa cũng không hề làm qua loa. Vean làm một bàn vài món ăn đặc sản địa phương có thể diễn tả là sắc nước đủ cả. Hắn bắt Guiling ngồi đối diện cùng ăn với mình.
Hắn tán gẫu với Guiling mấy món trên bàn được nấu ra sao, hay mấy tin vỉa hè thú vị với một nụ cười trên môi.
Khung cảnh rất là ấm cúng, Vean nói chuyện dí dỏm còn Guiling lạnh lùng lắng nghe.
Buổi chiều, Vean ngồi trên chiếc ghế mây sang trọng, tia sáng ấm áp đáp trên người hắn thật yên bình.
Mặt trời mùa xuân lan tỏa khắp mọi nơi, khu vườn lung linh tựa như tấm vải thêu kim tuyến tinh tế. Trên tay hắn cầm tách trà ngon, mọi thứ đều hoàn hảo.
Ở một số khoảnh khắc chán chường Vean từng mơ về một cuộc sống mà mình mong muốn sẽ ra sao nếu như được tự do lựa chọn. Cũng kha khá.
Đó là một cuộc sống đầy lý tưởng hay gặp trên TV, tiểu thuyết và qua lời người khác, rằng mình nên sống như vậy sau khi đã chăm chỉ cày cuốc và trải qua đau thương.
Vean cảm thấy rất hài lòng. Hắn không đòi hỏi gì hơn, hắn không biết còn cái gì để đòi hỏi nữa.
Buổi tối, có vài người bạn gọi cho Vean. Vòng tròn bạn bè của hắn ở Utopia khá là bền.
Một trong số đó là Hứa Thừa Quang. Vean thường nói chuyện với anh ta về thưởng rượu vang, làm rượu hay điều tra về nhà máy rượu vang đại loại. Hứa Thừa Quang có gì thì tìm đến hắn, Vean cũng thế.
Hứa Thừa Quang phàn nàn với hắn về vườn trồng nho mà ngày mai họ sẽ đến nằm trong khu vực bị áp dụng thiết quân luật của Vịnh Bạc và đã ngưng đón khách. Vean bảo mình đã đọc tin và thấy lấy làm tiếc.
- Tôi còn chưa thu hồi nhà đất ở Skyland của mình về nữa. - Hứa Thừa Quang phàn nàn,
- quy trình đền bù chả có hiệu quả gì mà liên minh cứ chặn mãi, không biết họ đang lo sợ cái gì nữa. Bồ biết đó, sau vụ Vịnh Bạc là đóng cửa hẳn luôn, mà thậm chí là có vài quận còn cấm cửa luôn cả dân cư. Cứ như đang phải đứng trước kẻ thù vĩ đại vậy!
- Kỳ này tiếp tân khách sạn có được phục hồi không? - Vean nói, không đáp lại chủ đề này,
- hay mình được đến trong bí mật. Tôi khá hứng thú với đợt "Ban Mai" của họ...
- Chắc là đi trong bí mật vẫn được, chỉ việc chào hỏi với đơn vị đóng quân tại đó thôi. Chỗ đó bị chặn cả rồi mà. - Hứa Thừa Quan nói - Tôi có họ hàng bảo là muốn rời khỏi đây một thời gian đi du lịch. Người đó bảo Utopia chưa dứt điểm vấn đề được ngay đâu mà tất cả các lực lượng sẽ đến để đì chút đỉnh đấy, khá là phiền...
- Khoan, đằng ấy bảo là đi du lịch ư?
- Phải đấy.
- Tôi đi với? - Vean nói - tôi cũng muốn đi khỏi Utopia một thời gian. Sẵn dịp Vườn 4 Mùa của Phố Nhà Vườn sắp diễn ra nữa, nếu đi nhanh thì vẫn kịp đấy.
- Nghe thú vị đấy, tôi cũng đi. - Hứa Thừa Quang nói - tôi nghe nói rượu vang ở đó cũng ngon lắm, hương vị luôn khác với mấy cửa hàng nhỏ tại địa phương.
- Thành Phố Đại Dương ở Sao Trắng cũng ngon nữa...
Họ truyện trò đôi câu nữa rồi quyết định cùng đi khỏi Utopia cùng nhau.
Đơn giản cực, miễn là đủ khả năng thì cuộc sống trên những chuyến đi không khác mặt đất là bao đâu. Trên con tàu sao khổng lồ có rất nhiều không gian riêng tư, các khu vườn và những quầy bar, nhà hàng và các cửa hàng xa xỉ với dịch vụ tốt, để có thể ở thật thoải mái và sung sướng.
Chuyến đi liên sao thì dài, cho nên đi chung với bạn bè sẽ thú vị hơn.
Vean cúp máy, cảm thấy hài lòng với dự định.
Mặc dù hắn đã dành rất nhiều công sức xây dựng cho cuộc sống tại Utopia, hắn biết mình phải rời khỏi chỗ này ngay cái lúc mà hắn nhận được báo cao từ Guiling.
Guiling không phải kẻ chạy trốn vô công rồi nghề. Một khi tay này bị phát hiện là đã mất tích thì mức độ điều tra sẽ trở nên vô cùng kinh khủng. Bộ Khoa học sẽ đào mọi nhánh cỏ ở Utopia lên.
Sau vụ Vịnh Bạc, tình hình ở Utopia kiểu gì cũng xuống dốc một thời gian. Đây là một cơ hội thể hiện cho những kẻ liều lĩnh, nhưng không mấy dễ chịu gì cho những người không có ý định dính dáng vào.
Có nhóm người này, đây là cơ hội ít bị phát hiện nhất để Vean rời đi.
Tới khi nào các phe phái kết thúc chiến nhau và chẳng có gì thay đổi thì họ lại quay về Utopia thôi.
Rồi sẽ ổn thôi mà, Vean nghĩ. Hắn đã trải qua rất nhiều trong đời rồi. Hắn có kinh nghiệm, kỹ năng và biết quy tắc tranh đấu và ém nhẹm của giai cấp trên.
Tuy rằng nền văn minh cổ đại không phải nơi hắn rõ nhất nhưng lúc này hắn vẫn có thể kiểm soát tình hình.
Trời đã tối hẳn và gió đêm trở nên lạnh hơn chút, làm đèn đuốc trong nhà trông ấm cúng hẳn đi.
Vean bật đèn đêm ngoài vườn lên, đem đến cả vùng trời một bầu không khí bừng sáng và yên lòng.
Hắn tự nhủ, mình có thể dẫn Guiling ra ngoài mấy hôm, nói là mình quyết định tạm thời thuê vệ sĩ vì sự cố Vịnh Bạc quá kinh hoàng. Hắn nói với giọng điệu nhẹ nhàng nhất có thể, tỏ ý rằng tên này chỉ là một thành phần không đáng kể và đưa người nọ vào cuộc sống của mình trong thầm lặng.
Vean ngồi trên chiếc ghế mây ngoài khoảng sân nhỏ tối tăm trong bầu không khí trong lành. Hắn chống trán, đầu hắn vẫn còn nhoi nhói.
Dạo này hắn đau đầu có phần thường xuyên hơn. Sử dụng thuốc nhiều năm trời, có lẽ đã khiến hắn dần dần trở nên kháng thuốc, điều không thể tránh khỏi.
Hắn ngồi dậy vào phòng khách.
Tất nhiên Guiling vẫn ở đó, mặc đồ ở nhà bằng cotton của Vean. Hắn ta ngồi trên sô pha với tách trà lạnh trước mặt. Hắn ta nhìn chằm chằm vào bóng tối ngoài kia cửa sổ, có thể sẽ tiếp tục như vậy vĩnh viễn.
Vean ngồi xuống đối diện hắn ta.
- Ngươi không uống trà à?
Kẻ nọ nhìn hắn nói.
- Mệnh lệnh?
Vean không muốn ra lệnh cho hắn ta, nhưng Guiling đã nói vậy rồi hắn nói.
- Phải.
Guiling cầm chiếc tách tinh tế lên nhấp một hớp trà.
- Thế nào? - Vean nói.
- Lạnh.
- Mãi mà ngươi có uống đâu.
- Ta không cần uống, và cũng không cần ăn. - Guiling nói, nhìn hắn với vẻ kỳ lạ.
- Nhưng khi ngươi không thể thoát khỏi con tàu trong lúc chạy trốn, ta có thể giúp ngươi vài vấn đề 'thiết thực' hơn.
- Miễn là ngươi đừng kéo ta vào rắc rối là được. - Vean nói.
- Trong tương lai ngươi không cần đến chức năng của mình đâu.
Guiling không nói gì nữa mà uống tách trà lạnh. Hắn ta uống trông thật tao nhã.
Vean quay đi tìm "giao kèo" của mình. Hắn không cảm thấy mình không thể đi khỏi tí nào cả. Nhưng nếu thật sự có bất trắc gì thì, hắn tự nhủ, sự tồn tại của Guiling quả thật là cách hữu hiệu nhất để giải quyết mấy vụ đè đầu bằng vũ lực.
Vean lên trình điều khiển và bắt đầu sửa đổi "giao kèo", chủ yếu về cuộc sống bình yên của hắn mai này.
"Giao kèo" trông như một cái đĩa nhớ mỏng vốn được in các đường kẻ như bùa chú vậy. Nhưng rồi như có lực nào đó thổi bay đi mà chúng mờ dần, để lại mấy ký hiệu hoàng gia hay gặp của nền văn minh cổ đại thôi.
Lúc mà Vean có được nó hắn đã ném đi, để rồi bị lẫn vào đống đồ linh tinh bỏ xó nhiều năm trời.
Giờ thì cuối cùng hắn cũng lấy nó ra kết nối vào trình nhập lệnh.
Sau 3 năm, giao diện chính được bật lên lần nữa. Ngày ấy khi đội khảo cổ của tỉnh greenstone phát hiện thứ ấy đầu tiên thì có thể tải lên điện thoại rồi mở lên. Nhưng giờ đến cả thiết bị dân dụng tiên tiến nhất của liên minh còn mở cực kỳ chậm.
Dữ liệu trong đĩa nhớ đang tăng.
Phải mất gần 20 phút giao diện chính mới lên.
Vean nhìn vào nó, sau 3 năm trời không hề đụng chạm gì. Thứ... "Chương trình" này chưa bị xuống cấp mà còn nâng cấp lên chút đỉnh.
Phía ngoài cùng có mấy hàng lệnh lộn xộn trông khá là nham nhở. Những dòng ấy giống như phần thân bị hủy hoại nặng nề vậy, gợi liên tưởng đến những tế bào, máu và những khúc xương gãy.
Thời gian qua đi chúng sẽ từ từ biến thành thông tin có thể đọc được và những tùy chọn vận hành.
Truyền thuyết rùng rợn về giao diện chương trình và giao kèo không hề tương thích tí nào cả. Kiểu dáng lớn và cách vận hành đơn giản, thông tin được phân loại kỹ lưỡng cho thấy trình độ học thức và tính chuyên nghiệp của hệ thống lập trình thời xa xưa.
Ngay trên đầu màn hình có viết, "Quy trình cấp phép trao quyền vương miện cấp A".
Còn ở dưới cùng về phía trái ta có thể thấy tùy chọn "Thủ tục giám sát cam kết tuân thủ cấp độ A"
--- đúng thế, đây là tên chính thức của quy trình điều tiết nền văn mình cổ đại. So ra với cái tên "giao kèo" đúng là toàn dân đam mê huyền ảo.
Người đứng đầu một dự án thuộc Bộ Khoa học Vean từng quen cho hay cái mà họ đang làm với Guiling là "áp dụng công nghệ để ràng buộc một con quái vật đến từ vực sâu phải phục vụ cho con người". Và với giọng điệu như thế, ai không biết khéo tưởng rằng họ là Bộ Pháp thuật cơ.
Con người vẽ ra đủ thứ ảo tượng về các nền văn minh cổ đại. Khác với thực tại nhạt nhẽo và có thể chi phối, nó là thứ gì đó tăm tối và cuồng tín hơn.
"Giao kèo" trong tay chính quyền tỉnh greenstone được tắm bằng xác thịt con người nhiều không đếm xuể. Bãi xơi khiến người ta rợn gáy, một cảnh tượng kinh tởm nhất thấy trên phim kinh dị.
Những người có mặc tại đó đặt cho cái tên "cua nhà tu" vì câu lệnh kỳ lạ được giấu trong đĩa nhớ. Họ sẽ nói kiểu như "thứ gì đó trong hang đang đói" và "hiến tế vào hang", thậm chí dùng cả những ký tự cổ xưa thời kỳ nô lệ để chọn lựa nạn nhân - trẻ em hay đại loại - rặt mùi hiến tế sùng tín. Nhưng có một nhóm người đang làm như vậy, phô trương và hầu như là hợp pháp.
Thời gian đó, Vean đảm nhận vụ này. Hắn sẽ mở cuộc họp bàn bạc với đồng nghiệp cũng như thương lượng với kẻ thù. Mọi lời nói của hắn trịnh trọng, hình thức và toàn những thuật ngữ về đấu tranh quyền lực.
Nhưng giữa phòng họp sáng trưng hay trong lúc trao đổi công việc, Vean sẽ nghĩ, những kẻ này đúng là điên rồi.
Đêm về, Vean lại pha cho mình một tách cà phê rồi làm việc.
Sửa đổi giao kèo là công việc phức tạp và tinh vi. Nhìn thì như đang code đó nhưng nhiều nghiên cứu viên còn phải đầu hàng trước bộ đầu cuối nữa mà.
Có người bảo thứ nằm trong đĩa nhớ là một bộ phận đặc biệt, người lại bảo nó là bộ phận đến từ chiều không gian bậc cao được nhìn ở chiều không gian bậc thấp. Và có người còn nói nó là hình ảnh phản chiếu của sinh vật ngoài hành tinh ở thế giới song song. Nhưng chúng chỉ là phỏng đoán thôi.
Những gì được biết là bên trong đống đổ nát đó là gì vẫn còn rất huyền bí, đói meo và hung hăng sau bao nhiêu năm.
Thứ công nghệ tạo ra nó cực kỳ mạnh, vượt xa giới hạn con người.
Nhưng ngay lúc này đây, Vean đang ngồi trong ánh sáng ấm áp trong nhà mình. Ban đêm yên tĩnh và không có dấu hiệu khủng hoảng thật sự trên màn hình giao diện.
Guiling ngồi sau lưng hắn, mặc chiếc áo T-shirt sờn chỉ to sụ xem một -
Vean bắt hắn ta phải xem - bộ phim truyền hình về gia đình tìm lại nhau.
Ánh sáng hắt ra từ TV mờ ảo và sáng bừng, âm nhạc dịu êm. Người nọ ngồi trên chiếc sô pha bọc vải trong tư thế khó mà nói là thoải mái, và hắn không thấy mặt người ta.
Thế cho nên thứ ánh sáng phiền toái trên màn hình bọc lấy hắn ta lẫn cả một vùng đó, chiếu cảnh cuộc sống gia đình kiểu mẫu.
Trên nhiều album ảnh, phim ảnh và quảng cáo về hình ảnh gia đình lý tưởng cũng có những hình ảnh tương tự.
Cả thế giới bảo những thứ ấy rất là quan trọng. Một cuộc sống gia đình êm ấm có thể giải quyết những lo toan và giúp mình tìm thấy mục tiêu trong đời. Đó là chìa khóa dẫn đến ý nghĩa của cuộc sống.
Giờ Vean đang đứng trong tấm ảnh hoàn hảo ấy, mặc dù người ngồi đó là Guiling làm cho khung cảnh trở nên rất là kỳ cục.
Vean nghĩ, gia đình, ấm êm, tình bạn,... Những từ như niệm bùa này (jiaren,wennuan,peiban) là những lời dối trá lâu đời được khắc vào thân xác hắn. Và đến bây giờ hắn vẫn cảm nhận được thứ sức mạnh quái dị đeo bám mình như vong này.

0 nhận xét