[us] chapter 1


nam sinh cp ba
Chiếc xe tấp vào lề rồi đỗ lại. Tưởng Lâm Thanh tắt máy rồi nhìn sang người ngồi bên:

- Sao vậy, ngắm mãi chưa đã à?

Trần Khiển đang ngắm nghía chiếc khuyên môi mới xinh xinh, nằm giữa viền môi dưới của mình qua kính chiếu hậu. Người thợ khuyên bảo rằng đôi môi anh là đôi môi đẹp nhất trong số những vị khách mà mình từng gặp.

Trần Khiển hơi há miệng rồi ngậm lại, củ môi trên đầy đặn va vào môi dưới. Gắn khuyên môi này rồi mà trông vẫn không bớt hống tí nào.

“Thấy hơi sưng sưng rồi.” Trần Khiển nói chuyện mà không dám há miệng quá to, cảm giác miếng kim loại trên nứu sắp mắc vào răng tới nơi.

Tưởng Lâm Thanh lại gần rồi đưa tay ra trước mặt Trần Khiển:
- Anh xem nào.

Sau tiếng quần áo sột soạt, Trần Khiển tháo khăn choàng cổ ra rồi đặt cằm lên:
- Chắc không xấu lắm đâu ha, hay là tháo ra rồi đợi da lành lại?

Bàn tay của Tưởng Lâm Thanh bao giờ cũng thế, cái nắm tay mùa đông thì ấm áp mà đến hè không sợ bị nóng. Một cái chạm khiến người yêu mình cảm thấy thoải mái và muốn dựa dẫm.

Hắn nâng cằm Trần Khiển lên ngắm nghía. Trong xe không bật đèn mà ánh trăng đêm tuyết rơi lại mỏng, hắn phải lại gần mới thấy được. Chỗ gần viền môi dưới của Trần Khiển đúng là đỏ và sưng hơn bình thường. Nhưng cũng không đến nỗi.

Thật chẳng rõ Trần Khiển nghĩ thế nào mà bảo rằng bấm khuyên nhìn xấu. Tưởng Lâm Thanh chỉ thấy chiếc khuyên be bé trên gương mặt xinh đẹp này càng làm người ta nghĩ ngợi miên man muốn lún sâu hơn theo chiều hướng nào đó thôi.

Trần Khiển lại không phải kiểu đầu gấu choai choai rẻ rách tai lủng lẳng khuyên đinh tán.

“Em thích thì cứ để đi. Nhìn đẹp mà.” Tưởng Lâm Thanh xoa môi Trần Khiển, “Có thể đôi khi hơi bất tiện.”

Người mới đi bấm khuyên về môi đụng là nhạy cảm lắm, Trần Khiển né ra, đưa tay lên ấn ấn vào chỗ xỏ khuyên:
- Ăn uống gì để ý là được.

“Con cừu nướng nguyên con vừa ăn tối nay còn chưa tiêu hóa hết nữa. Em nghĩ tới cái gì đó khác được không?” Tưởng Lâm Thanh mơ hồ ám chỉ. Hắn tháo dây an toàn chuẩn bị bước ra. “Bên ngoài lạnh đấy. Em ở trong xe đi, anh đi mua thuốc bôi bớt sưng cho.”

Bên ngoài đúng là rất lạnh. Cơn gió rét tạt tuyết liền tù tì vào kính cửa sổ, làm Trần Khiển cảm giác như chiếc xe của Tưởng Lâm Thanh mới đỗ bên đường một lúc mà đã sắp bị chôn vùi trong cơn tuyết lớn tới nơi.

Lần cuối thành phố Yunxia gặp cơn tuyết lớn như vầy là hồi anh học lớp 11, so ra hồi đó còn dữ dội hơn. Dù sao đi nữa sự cố cúp điện tận 18 tiếng đồng hồ năm xưa không lặp lại.

Cánh cửa xe ghế lái vừa hé tí ti, luồng gió lạnh lẽo đã ùa vào, cái ấm áp trong xe đã chóng nguội. Gió thổi nên Trần Khiển vội quàng lại khăn cho chặt rồi tay kia kéo ống tay áo Tưởng Lâm Thanh về:
- Khoan đã.

Tưởng Lâm Thanh thở dài, ngồi lại khoác áo phao và trùm mũ lên cho Trần Khiển:
- Anh cũng sợ lạnh vậy. Hay mình đợi khi nào hết tuyết rồi mua nhé?

Lông trên mũ trùm áo phao làm mặt anh ngứa. Trần Khiển kéo mũ xuống rồi quàng khăn lại:
- Anh bảo tối nay về phải tăng ca mà?
- Không gấp lắm đâu. – Tưởng Lâm Thanh vừa dứt lời thì tiếng chuông tin nhắn vang lên.
- Đi tắm rồi pha một ly cà phê đen rồi bận bịu tới 2 3 giờ sáng, hôm sau cũng lặp lại y vậy. Có anh mới chịu được cường độ công việc thế này thôi. – Trần Khiển mở khóa balo kiểm tra xem còn quên gì không theo thói quen, “Để em tự đi mua vậy, anh không cần phải đợi em đâu.”

Tưởng Lâm Thanh nhìn ra ngoài cửa sổ:
- Em đi bộ về nhà à?
- Còn có mấy trăm mét thôi mà, tiêu bụng luôn. Đỡ bị anh cười tội suốt ngày nhớ thương Cừu nướng nguyên con nữa. – Trần Khiển lục lục túi, rồi cúi người chui xuống ghế ngồi.
- Em quên gì à? – Tưởng Lâm Thanh đưa tay bật đèn xe, “Dậy đi, anh tìm cho. Xíu nữa mà quẹt phải môi là đau quá rồi khóc đấy.”

Trần Khiển ngồi dậy, nhìn xung quanh trong xe đã được bật đèn lên:
- Anh có thấy chai nước hoa của em đâu không?

Chai nước hoa là món quà Tưởng Lâm Thanh tặng anh sinh nhật năm ngoái, với hương cuối là mùi hương nhẹ kết hợp giữa hương sồi và hương sương sớm. Trần Khiển rất thích chai nước hoa này, dùng mãi chưa hề đổi. Mà trong chai chỉ còn có tí, anh không nỡ để mất.

Tưởng Lâm Thanh lôi ra mấy thứ linh tinh dưới tay vịn làm chúng vang lên sột soạt:
- Tối nay em có xài mà phải không?
- Ừ, - Trần Khiển dốc ngược lục lọi trong balo. Ăn tối xong đi bấm khuyên, anh sợ mình bị ám mùi thịt nướng nên có xịt nước hoa trước khi xuống xe, “Nó phải ở trên xe chứ, còn ở đâu được nữa.”

Màn hình điện thoại úp ngược Tưởng Lâm Thanh để trên hộp giữa ô tô sáng lên, lúc lúc lại nháy thông báo có tin nhắn. Thật chả biết tay cấp dưới đen đủi nào đêm hôm còn phải báo cáo thẳng cho sếp nữa.

“Thôi bỏ đi,” Trần Khiển bỏ cuộc. Anh đeo balo lên, cầm theo điện thoại với cục sạc dự phòng rồi đẩy cửa xuống xe, “Em đi đây. Anh đừng thức khuya quá, nửa đêm em dậy nhắn tin kiểm tra đó.”

“Giờ đi rồi à?” Tưởng Lâm Thanh đưa tay kéo anh lại, “Em có quên gì không?”

Trần Khiển dựa cửa xe. Anh đưa ngón trỏ lên gõ gõ cái khuyên môi, kèm nụ cười trêu ghẹo:
- Tối nay không được rồi.

Tưởng Lâm Thanh ngó anh một hồi rồi thả tay xuống như chịu thua, cầm cái điện thoại nháy liên tục lên:
- Em không cần phải nhắn nhắc anh đâu, không lâu đâu mà.

Nhà họ ngược hướng nhau, vả lại trời tuyết rơi thế này rất khó lái. Thời gian đó đủ cho Tưởng Lâm Thanh duyệt thêm 2 bản báo cáo kìa. Trần Khiển thấy nhiều mà thông cảm, anh đóng cửa xe lại không nói gì. Trước khi đi anh còn vươn ngón tay từ trong tay áo ra vẽ một hình trái tim lên cửa sổ xe đẫm sương tuyết.

Tưởng Lâm Thanh vừa vẫy điện thoại với Trần Khiển qua cửa sổ xe vừa khởi động máy. Chiếc xe lăn bánh rồi quay đầu, không lâu sau trên mặt đường đầy tuyết đã hằn 2 đường lốp xe.

Đa số mấy cửa hàng trên con đường này đã đóng cửa sớm hết, ánh sáng hắt ra qua cửa kính nhà thuốc trước mặt trở nên mềm dịu và ấm áp hơn nhiều. Trước khi bước vào, Trần Khiển kiểm tra pin thì thấy có tin nhắn của Tưởng Lâm Thanh, cũng chỉ ngắn gọn –

giữ sức khỏe, nhớ nghĩ về anh

Tin nhắn sớm bị mờ sương rét, Trần Khiển lấy tay áo lau màn hình rồi tắt máy. Anh đã hiểu vì sao Tưởng Lâm Thanh lại nói “không tiện” là chỉ cái gì rồi.

Đến khi điện thoại đã đầy pin, Trần Khiển rút dây cắm với cục sạc không dây ra cho vào balo. Sau đó anh mới đẩy vai mở cửa bước vào nhà thuốc.

Ngoài thuốc chống viêm ra Trần Khiển còn lấy thêm vài loại thuốc lẫn mấy dụng cụ y tế để trong nhà. Lúc ra tính tiền, anh liếc nhìn cái kệ kế bên mấy lần, nghĩ bụng có vẻ trong thời gian tới không tiện dùng miệng nên lấy thêm 2 hộp ba con sói.

Mua thuốc xong, anh rẽ vào cửa hàng tiện lợi kế bên mua cốc cà phê ủ tay cho ấm. Khi bước ra ngoài thì cơn tuyết đã nhỏ hơn nhiều, nhưng Trần Khiển không vội về nhà. Anh đi về phía cây đèn đường, đứng nhìn lên từ góc này để cảm nhận tuyết rơi giữa luồn sáng một hồi. Sau đó đưa điện thoại lên bật chế độ selfie.

Nói vậy chứ được thợ khuyên khen xã giao anh vẫn vui lắm. Làm ngành nghề gì, có chân chính hay không, niềm vui khi được khen có thể kéo dài đến tận khi anh viết xong trang nhật ký trước khi ngủ kìa.

Công việc mình làm hay nhận nhiều lời mỉa mai chế nhạo, xem ra anh cần được khen ngợi bù lại cho cân bằng tâm trạng đây mà. Anh là vậy, khó mà làm ngơ được, nhưng được cái giỏi tự an ủi.

Trần Khiển chụp cả tá tấm từ nhiều góc độ khác nhau mà vẫn chưa thấy đã. Cốc cà phê cầm trong tay đã bắt đầu nguội mà anh vẫn chưa canh được góc sáng phù hợp.

Thế là anh lùi về sau 2 bước, camera trước bắt cảnh thu nhỏ vào góc màn hình. Trần Khiển bất ngờ bắt gặp ánh mắt của cậu trai trẻ nhảy vào camera từ phía sau, và rõ ràng cậu bé trông cũng ngạc nhiên lắm.

Trần Khiển không hề lường trước được tình huống này. Sau vài giây nhìn trân trối, anh dời camera đi để cái cảnh xấu hổ này không kéo dài nữa.

Nào ngờ cậu bé trong bộ đồng phục học sinh trung học lên tiếng:
- Anh đang án bóng kìa.

Câu mở lời chưa kịp nghĩ đã bị người nọ giành trước mất rồi. Trần Khiển ngạc nhiên quay sang.

Đèn đường không sáng lắm, nhưng vẫn đủ sức để vươn ra chiếu đến chỗ băng ghế công cộng cách đó 2 mét, sáng đè lên vào mảng tối đầu bên kia cái ghế.

Mảng tối chia cắt băng ghế làm đôi cũng trùm lên nửa mặt cậu bé học sinh trung học ấy, chẳng định dời đi.

Cậu nhóc đã ngồi ở đó từ lúc Trần Khiển xuống xe rồi. Cốc cà phê trong tay Trần Khiển cũng nguội rồi mà cậu vẫn cứ ngồi ở đó. Cậu chàng ngồi im ôm hờ cặp sách, không biết là do làm kiểm tra xong bị đá ra đường ôm cặp hay để quên chìa khóa không vào nhà được nữa.

Sự thật là Từ Quyết đã ngồi đây còn lâu hơn Trần Khiển nghĩ nhiều. Trong ngày tuyết rơi này trên đường vẫn còn vài chiếc xe qua lại, cậu chàng thần ra đếm được tầm 7-80 chiếc, đến khi chiếc Mulsanne màu đồng nhạt đi rồi mới sực tỉnh. Bạn cùng bàn của cậu mới thấy chiếc này trên tạp chí ngày hôm qua, đọc thấy bị dừng sản xuất sớm còn tiếc lắm.

Từ Quyết chộp lấy quyển từ vựng, để ngón cái lên trang giấy giả đò đang học thuộc:
- Anh án bóng vở tôi cả buổi làm tôi đọc sai hoài thôi.

Trần Khiển nhìn xuống bóng mình, rõ ràng là nó nằm trên đất mà:
- Sao nhóc không vào cửa hàng tiện lợi mà học, trong đó sáng hơn.
- Chiếm dụng không gian mà không mua đồ bị đuổi thì sao. – Từ Quyết nói.

Trần Khiển cắn ống hút hút cà phê:
- Thế thì mua một cốc cà phê nóng cho tỉnh cũng được mà. Học bài mùa đông dễ buồn ngủ lắm.

Từ Quyết im lặng vài giây, bỗng hỏi:
- Vậy sao anh không vào cửa hàng tiện lợi mà chụp? Ánh sáng trong đó tốt hơn đó.

Có cơn gió thổi qua, cành cây đổ bóng lướt qua mặt cậu ấy làm Trần Khiển không thấy được rõ biểu cảm:
- Ánh sáng ngoài này được hơn chứ.

Từ Quyết nói, “Anh chỉa camera về phía tôi mấy lần lận, anh có muốn thử đứng đây không?”

Trần Khiển hỏi, “Nhóc học xong chưa?”

Từ Quyết xạo, “Còn 2 từ nữa thôi.”

Trần Khiển khịt mũi trao đổi, “Anh đi mua cà phê cho, nhóc vào cửa hàng ngồi đi.”

Từ Quyết không thích uống cà phê. Cậu chàng nhấc cặp trên đùi lên lắc lắc hai cái rồi đứng qua một bên phủi ghế:
- Anh ngồi đi. Cũng có phải chỗ riêng của tôi đâu mà phải trao đổi gì.

Trần Khiển ngước lên thì thấy gương mặt của cậu chàng khi bộ đồng phục lướt qua áo phao của anh. Không còn những cái cây chắn bóng, đường nét gương mặt ấy hiện lên rõ ràng hơn. Đôi mắt tròn mà đuôi mắt thì hơi nhọn, trông to và sáng. Trên sống mũi còn dính vệt ướt nước, chắc tuyết rơi trúng thì quệt đây mà. Cậu chàng có khóe môi cong tự nhiên, đại loại kiểu mà tay thợ khuyên nọ thấy cũng phải khen.

Trần Khiển thân 180cm cũng chỉ đứng tới tai cậu học sinh trung học, như khi đứng với Tưởng Lâm Thanh vậy.

Mãi so chiều cao không để ý đường xá mà Trần Khiển bị vấp cái gì đó. Anh tỉnh táo lại, cúi xuống nhặt quyển vở từ vựng bị rơi trên nền tuyết.

Ngoài bìa quyển vở những chữ cái tiếng Hoa chữ nào chữ nấy dính chùm đen thui, Trần Khiển không nén nổi cười.

Từ Quyết chịu hết nổi, lấy lại quyển vở từ vựng rồi cất vào cặp:
- Này là vở của bạn cùng bàn.
- Anh có cười nhóc đâu. – Trần Khiển ngồi xuống.

Từ Quyết đút tay vào túi áo khoác:
- Có cười tôi cũng vô ích, giờ Anh tôi có chép bài đâu.
- Ừ, anh quên mất.

Trần Khiển chỉnh độ sáng màn hình điện thoại để chụp hình. Ảnh ra đẹp đó nhưng vô tình dính góc nghiêng của cậu bé học sinh trung học kế bên vào chiếm cả tấm hình.

Từ Quyết cảm thấy người nọ không lớn hơn mình bao nhiêu:
- Suýt thì quên. Anh bao nhiêu tuổi?

Người nọ nhìn vào phù hiệu trước ngực cậu chàng:
- Nhóc là học sinh cuối cấp nhỉ?
- Lớp 11.
- Thế thì anh lớn hơn 5 6 tuổi gì đó.

Trần Khiển đổi sang góc khác. “Nhóc không vào cửa hàng ngồi thiệt à? Trong đó ấm lắm đấy.”

Từ Quyết khoác cặp lên vai; trong đó nào là sách học, văn phòng phẩm, vỏ nước uống, điện thoại hết pin rồi đủ thứ hàm bà lằng khác làm nó nặng hẳn. Nhưng mà cậu cũng chả dư tiền để mua thêm.
- Tôi không lạnh. – cái tay Từ Quyết đút trong túi áo siết thành nắm đấm. Bộ đồng phục mùa đông có tay áo rộng, cổ áo cao và túi sâu mà không giữ ấm được bao nhiêu. “Còn anh thì sao. Sao anh cũng không về nhà?”

Câu hỏi của Từ Quyết hơi lạc quẻ. Trần Khiển không biết cái chính thằng nhóc này đang hỏi  là mình có lạnh không hay sao mình không về nhà nữa. Anh quy kết điều này cho lối suy nghĩ nhảy số của học sinh trung học.

Mà đương nhiên, anh để tâm ở từ “cũng” mà Từ Quyết nói hơn. Nhưng anh không vạch trần mà đáp lại một cách mập mờ:
- Khi nào chụp thấy ưng rồi thì về.

Từ Quyết nhìn hành động lặp đi lặp lại của Trần Khiển sau khi chụp mỗi bức ảnh, phóng to rồi thu nhỏ, ngắm nghía hồi lâu:
- Ánh sáng chỗ này không tốt đâu, anh đổi chỗ thì hơn.
- Ở đâu cơ? – Trần Khiển thản nhiên hỏi, nắm lấy tay Từ Quyết nhét điện thoại vào. “Vậy thì chụp giúp anh đi. Anh có hẹn tự động chụp 10 giây, sắp chụp rồi đấy.”
- Được thôi. – Từ Quyết cầm điện thoại cho chắc, “Cục sạc của anh…”
- Cầm chắc đó. – Trần Khiển nắm cổ tay Từ Quyết đưa lên vị trí thích hợp rồi thả ra. Đầu ngón tay anh xẹt qua góc lòng bàn tay Từ Quyết, cái chạm lạnh như băng.

Chỉ còn 4 giây đếm ngược, Từ Quyết không nói nữa, nhìn chằm chằm vào khuyên môi của Trần Khiển.

Cậu có nhỏ bạn chung lớp Mỹ thuật mới đi bấm khuyên tai hồi nghỉ lễ, về là than đau. Tới  giờ là tháng 12 rồi vẫn còn đỏ tấy và sưng.

Cái anh này bấm khuyên môi không đau à?
- Rồi đấy. – Trần Khiển lấy điện thoại về từ tay cậu, lưu ảnh lại rồi nhìn cậu chàng. “Nhóc mới nói chuyển chỗ đi đâu cơ?”

Từ Quyết cho tay lại vào túi rồi nói:
- Cục sạc dự phòng của anh còn pin không?

Trần Khiển nghĩ ngợi một lúc rồi lấy cục sạc dự phòng bị nhét bên dưới đống thuốc than trong balo:
- Nãy mới bảo là không đòi hỏi gì hết mà. Nhóc tính hết rồi chứ gì.
- …

Tiếng cảm ơn bị mắc ngược trong họng. Từ Quyết thấy Trần Khiển nói trúng tim đen mình thế là đổi chủ đề. “Anh vào “Giữa Muôn Ngàn Ánh Đèn” đằng kia ấy, đi chừng 10 phút là chụp được tấm đẹp đẹp ấy mà.”

Giữa Muôn Ngàn Ánh Đèn là phố bar có tiếng trong thành phố Yunxia. Đúng như cái tên của nó, cứ đêm về lại bắt gặp những ánh đèn sặc sỡ trên con phố già này.

Không như mấy phố ăn chơi khác, Giữa Muôn Ngàn Ánh Đèn nằm ở Công Viên Đổi Mới cũ ngày xưa, vẫn giữ được nét văn hóa đặc sắc của vùng thành thị cũng như hội tụ rất nhiều sắc thái thời trang. Giới trẻ hay gọi nơi này là điểm check-in của net-idol.
- Giữa Muôn Ngàn Ánh Đèn à… cũng được. – Trần Khiển cười, nhìn Từ Quyết cúi đầu cắm dây cáp sạc vào jack điện thoại, “Nhóc cứ sạc đi, anh đi mua gì đó.”

Trần Khiển quay vào cửa hàng tiện lợi mua cốc cà phê nóng, ngẫm thấy tụi nhỏ 17-18 tuổi chắc không uống được đắng quá nên nhờ nhân viên cho thêm 2 muỗng sữa.

Lúc bước ra khỏi cửa hàng, Từ Quyết đang chọc chọc gì đó quanh băng ghế, trong khi cái cặp học sinh trên vai đã được để lên đó.

Thấy Trần Khiển bước ra, Từ Quyết cầm cặp lên. Chỗ vừa để cặp lên sạch sẽ và không bị dính tuyết.
- Cứ ngồi đi. Anh phải đi rồi, - Trần Khiển đưa cà phê nóng, “Ở đây lạnh quá.”
- Cho tôi á? – Từ Quyết vẫn đang lau lau màn hình điện thoại bằng tay áo đồng phục. Cậu không biết mình có nên nhận hay không, chứ không phải do tự nhiên nhớ ra mẹ mình từng dạy thằng em mình không được nhận đồ của người lạ lúc trên bàn ăn tối hôm qua. Chẳng qua là cậu cảm thấy cơn bực tức của mình, có là vì thời tiết hay gió thổi, cũng đừng nên nguôi ngoai một cách dễ dàng như vậy nhờ một người lạ mới gặp được 15 phút mới đúng.
- Anh đi nghe điện thoại. – Trần Khiển nhét cà phê vào tay cậu rồi bước đi chừng 2 3 bước cầm theo cái điện thoại rung bần bật.

Là Tưởng Lâm Thanh, hắn bảo tìm thấy nước hoa rồi. Nó bị kẹt trong góc ghế lái phụ với tay vịn.
- Anh đang ở dưới lầu hả? Em về liền, anh cứ ở trong xe đợi đi. – Trần Khiển vừa nói vừa đi xa, rẽ tới rẽ lui ngoài đầu đường, “Em có la cà đâu, tại nổi hứng selfie thôi… Biết rồi. Chừng nào về em gửi qua cho anh.”

Tuyết đã ngừng rơi từ bao giờ mà Từ Quyết không nhận ra. Chắc có lẽ do cậu đã quá tập trung nói chuyện với Trần Khiển, tuy chẳng nói về điều gì cả.

Cậu ngồi lại, tay trái cậu cầm cốc cà phê ấm sực. Nên là cậu đổi sang cầm tay phải còn tay trái thì cầm điện thoại với cục- Từ Quyết khựng lại.

Chế độ nhận diện khuôn mặt trên điện thoại nhận diện cậu. Màn hình sáng lên, pin đã chạy đến vạch đỏ, con số đi từ 20 đến 21.

Cục sạc dự phòng vẫn đang được bật.

You May Also Like

0 nhận xét