[abyss-dom] chapter 6
「 cuộc sống bình thường 」
Trời đã về chiều, chim muông trong vườn ríu rít hót vang.
Robot quản gia trượt tới đưa Vean một ly nước trái cây nhắc nhở hắn nhớ chú ý chăm sóc sức khỏe mình, nhất là bổ sung vitamin và khoáng chất. Trong ly nước quả này có đầy đủ các dưỡng chất cần thiết cho ngày hôm nay.
Đây là chương trình mà đã cài đặt. Ly nước quả này có công thức vô cùng phức tạp, nhiều người bạn địa phương của hắn từng uống và bảo là nó rất tốt cho sức khỏe và dồi dào dinh dưỡng.
Vean đã hoàn thành kế hoạch cơ bản cho thân phận mới của Guiling.
Rất là phổ thông; có hoàn cảnh thường thường, từng trải qua một vài biến cố thường gặp ngoài xã hội. Gia đình lâm vào cảnh túng quẫn. Từng nhập ngũ vài năm rồi giải ngũ và đi tìm công việc bình thường.
Mà gần đây, do kinh tế suy thoái mà bị mất việc. Vean là bạn cùng lớp giàu có quyết định giúp đỡ hăn ta một phen.
Thân phận này không thể nói là nhạt nhẽo nhưng trong đó chẳng có gì để đáng chú ý, một kẻ bình thường như vậy có thể ảnh hưởng ra sao.
Nhưng để duy trì thân phận như thế, hoặc cần một loạt các điều kiện đi kèm, Vean nghĩ. Sau đó nhất định phải sắm cho hắn ta vài bộ đồ phù hợp, gồm đồ formal, đồ thường, đồ mặc ở nhà, pajamas, vân vân. Mỗi kiểu 2 bộ. Với cả thêm vài món đồ dùng ở nhà nữa.
Tiếp theo...
Bộ hắn thật sự phải dạy cho con quái thú đó sống sao như một người bình thường, chăm chút ngoại hình, giao lưu giữa người với người, thú làm vườn lẫn thưởng thức rượu vang và hơn thế nữa ư?
Vean căng da đầu suy nghĩ. Rõ là ngớ ngẩn mà.
Hắn không phải là không có chuẩn bị trước. Ngay từ lúc nghỉ hưu hắn đã biết mình sẽ phải đối mặt với đủ mặc vấn đề và xác định là phải giải quyết mọi chướng ngại rồi.
Nhưng mà tình hình hiện tại đúng là ngoài tầm với mà.
Vean thở dài quay đầu nhìn ra cửa sổ.
Trời đang về chiều và khu vườn thì ngập tràn tiếng líu lo.
Đầu xuân, cổng chào thường là hoa nhài xuân, hoa thủy tiên, hoa hồng và lan dạ hương, và một số loài thực vật quý hiếm khác được cắm xen kẽ nhưng phù hợp.
Cỏ cây, chim muông và côn trùng sinh trưởng và vận động trong cái chỗ nho nhỏ này mỗi ngày từng tí, hệt như một xã hội thu nhỏ phức tạp vậy.
Có lối đi và bậc thang cấp cho các buổi dã ngoại và tiệc tùng, trong vườn nhà giàu có nào cũng có.
Vean đã tự tay thiết kế chúng nhờ đọc rất nhiều sách về làm vườn, rất được chào đón trong các bữa tiệc. Từ đó mà hắn trở thành thành viên của Hội Làm Vườn Tỉnh.
Utopia quả thật là một nơi lý tưởng để nghỉ hưu. Vị trí nằm ở ngoại ô, vùng sao lân cận thoáng đãng như chúng bị quét đi đâu mất vậy. Có 7 điểm dịch chuyển từ tỉnh gần nhất. Có một số loại khoáng sản ở đây nhưng chúng không phải khoáng sản quý cho lắm.
Là một trong những tỉnh cuối cùng trong liên minh được đưa vào lãnh thổ, chính quyền quản lý từng muốn biến nơi này thành khu mỏ khai thác. Nó được công nhận cấp tỉnh nhờ các kinh nghiệm thực tiễn về thế giới loài người từ thời xa xưa.
Trong số các hành tinh có thể sinh sống của liên minh, khác biệt vệ tinh, múi giờ, khí hậu và mắt xích sinh học không đáng kể là bao. Tuy rằng mỗi thứ có đặc điểm riêng của mình, dễ thấy là những hành tinh này đã được tái định hình một cách nhân tạo, từ rất lâu về trước, để thích nghi với môi trường sống của con người rồi.
Utopia cũng nằm trong số đó. Vì lý do đó mà nó được công nhận là khu vực thích hợp cho dân cư sinh sống được chuyển giao từ luật lệ cổ xưa. Hơn nữa, nó vẫn chưa hẳn được công nhận cấp tỉnh chính thức.
Tuy nhiên, vì quá xa, một chế độ lớn như liên minh có vươn nhánh tới đây đến đâu thì công tác quản lý của họ vẫn lỏng lẻo và đa phần lúng túng. Đó cũng là điều mà Vean thích ở đây.
Vean hút thuốc một lúc, xem thời gian đứng dậy.
Hắn cầm theo một dĩa trái cây trên bàn, đi đến phòng Guiling với một nụ cười trên môi.
Khi Vean bước vào, Guiling cũng vừa ra khỏi phòng tắm.
Con quái vật cởi cái áo choàng hăng mùi khói ra, khoác lên mình chiếc áo thun trơn mỏng và quần ống rộng màu nhạt. Hắn ta ngồi trên sofa cạnh bàn trà, để chân trần.
Nhà Vean toàn là đồ ở nhà, mà hắn cũng chỉ có thể kiểu này thôi.
Tóc Guiling vẫn còn nhỏ nước. Hắn ta hất hết tóc ra đằng sau khoe trọn gương mặt. Hắn ta có một gương mặt đẹp trai tới nỗi hơi chói lóa, đè đầu mấy nam chính phim thần tượng chỉ đáng xách dép.
Vean nhìn mấy giây rồi đi tới đặt dĩa trái cây ra trước mặt hắn ta.
- Ăn không? Hắn hỏi.
Guiling nhìn cái dĩa với vẻ mặt kỳ lạ.
- Ăn đi. Vean nói
Guiling nhìn hắn tiếp. Vean nhận ra hình như mình đang ra lệnh trên tư cách người giám hộ. Nhưng mà nó chẳng có vấn đề gì với hắn cả, cứ thế mà ra lệnh vậy.
Người đối diện từ tốn bốc một quả cherry lên, gỡ cuống rồi cho vào miệng. Sau đó nhả hột ra vứt vào thùng rác.
Vean nhìn hắn ta với vẻ hứng thú. Trong mắt người ta Guiling không phải là người sẽ "ăn uống". Hắn từng thấy hắn ta uống rượu trên video rồi, nhưng đó không phải ăn uống, mà là tượng trưng cho phi nhân loại.
Hắn thấy hơi là lạ, nhìn người này ăn cherry từ từ và chậm rãi trước mặt mình.
- Ăn trái nữa này. Vean nói thêm.
Guiling lạnh lùng nhìn hắn.
Sau đó hắn ta bốc thêm quả nữa rồi ăn từ từ. Hắn ta có cách ăn khá là chuẩn.
- Ngươi vẫn ăn được và nếm được, đúng chứ? - Vean nói.
Guiling không nói gì, Vean nghĩ hắn ta ngầm đồng ý.
- Nó thế nào? - Hắn hỏi.
Lặng im.
- Trả lời ta. - Vean nói.
Guiling nhìn hắn, đôi mắt hắn ta nhìn như màu đen dưới ánh sáng này vậy. Nhưng chỉ có viền ngoài đồng tử của hắn ta là màu bạc ngả đen, đầy vẻ hăm dọa.
Rồi, hắn ta nói
- Cũng được.
8 Giờ sáng, những trái cherry tươi rói và đẫm những giọt nước. Trông chúng hoàn hảo như trong tranh, cả căn phòng bừng sáng như một ngày mới phải thế.
Chú chim vàng cố bay vào qua cửa sổ nhưng không được, đập cánh. Móng vuốt mảnh của nó cào lên mặt kính cửa sổ vang "kít két".
- Đây là mẻ mới thu hoạch đầu tiên trong năm của nhà vườn Ánh Sáng ta vừa nhận được hôm qua đấy. - Vean nói.
- Họ có một nhà máy rượu vang. Trái cây thu hoạch được chỉ dành cho khách hàng và số cherry này là ngọt nhất đấy.
Guiling vứt vỏ cherry vào thùng rác rồi nhìn hắn với một biểu cảm không bao giờ là đáp lại hay khen ngợi cả.
Vean kiểm lại kế hoạch tiếp theo. Toàn là làm thế nào để sống một cuộc sống yên bình thôi. Chúng đời thường, bình đạm và trống rỗng.
Hắn đứng dậy bảo
- Để ta cắt tóc cho ngươi đã.
Hắn để mấy thứ lên bàn rồi nhìn Guiling đăm đăm. Trong cơn lặng im lạnh lẽo, hắn ta không có quyền từ chối.
Hắn ta cần một hình ảnh cư dân bình thường và loại bỏ cái dị biệt của mình nhất có thể. Mặc dù Guiling rất khác biệt, từ đây trở đi, hắn sẽ biến hắn ta thành đúng như thế.
Vean cầm cây kéo lên, đi ra đằng sau hắn ta rồi bảo.
- Ngồi im.
Con quái vật ngồi quay lưng về phía hắn, bất động. Cây kéo và bàn tay của Vean đang để hờ sau gáy hắn ta.
Hắn nhìn vào chỗ da nho nhỏ ngay tai hắn ta hằn gân xanh. Vean vào tư thế cắt, hắn chạm tay vào mái tóc và cắt.
Hắn ta cắt tóc Guiling đến độ dài ưng ý rồi tỉa tót đôi chút.
Hắn có thể cảm nhận thân nhiệt của nhau và hơi ấm qua bàn tay mình.
Số tóc hắn cắt rơi xuống đất, con robot dọn dẹp cần mẫn hút đi dưới chân.
Nó là mẫu mới nhất được ra mắt năm nay, có công năng hủy rác đảm bảo vụn tóc sẽ bị tiêu hủy không để lại gì chỉ trong cái chớp mắt. Hồi đó Vean còn khá là tò mò về dữ liệu gen của Guiling, nhưng giờ hắn chỉ mong tiêu hủy hắn thôi.
Vean nhanh chóng sửa sang lại đầu tóc Guiling.
Hắn cắt cũng bình thường, cắt xong còn hơi rối tóc nữa. Hắn làm con quái thú trông bí ẩn và bù xù.
Hắn phủi vụn tóc rồi nhìn hắn ta đầy hài lòng. Thậm chí ai mà từng thấy Guiling trước đây cũng không nhận ra đâu.
- Cắt xong rồi. - Hắn nói.
Người nọ làm lơ hắn và trông rất là không hứng thú gì với hình ảnh mới của mình.
Mà cũng chẳng có gì phải tò mò cả. 80% Đàn ông ở đây có cùng kiểu tóc và cùng được Vean cắt cho. Rõ ràng chả có gì đặc biệt hết.
- Được rồi. - Hắn nói.
Sau đó hắn quay đi làm bữa sáng.
Vean hiếm khi nấu ăn. Bình thường cứ cho qua nhưng hôm nay có Guiling, hắn cảm thấy mình phải nấu vài món đàng hoàng.
Hắn vào bếp tìm kiếm xung quanh.
Tuy ít khi vào bếp nhưng cũng chả ảnh hưởng gì đến việc Vean chăm chút kỹ cả. Mấy dụng cụ nhà bếp được chọn lựa kỹ càng, bước vào hệt như trong quảng cáo đồ gia dụng vậy.
Vean quyết định vắt chút nước trái cây và chiên 2 quả trứng.
Nhưng như vậy hơi ít, chưa đạt chuẩn người đàn ông của gia đình của mình cho nên hắn chiên thêm đĩa rau xanh nho nhỏ nữa. Và chút dưa muối để trong cái đĩa đẹp đẽ.
Utopia có một loại món ăn chính, đồ chiên với bánh kếp cắt hạt lựu, khá ngon. Vean còn đi học cách nấu, bản thân hắn chưa từng nấu thử nhưng bây giờ còn chiên hai dĩa.
Hắn nấu ăn khá ổn, mùi thơm thức ăn bay ra.
Trong lúc Vean nấu nướng, Guiling ở ngoài ngồi trên sofa.
Căn nhà được bày trí hoàn toàn trong suốt, đâu đâu cũng là tường kính. Hắn chỉ cần quay qua là thấy hắn ta.
Đứng từ đây không thấy gì kỹ cả. Guiling mới cắt tóc, hắn ta ngồi trong cái nắng dịu buổi sớm, trông như một người bình thường vô hại.
Con robot dọn dẹp leo lên người hắn ta dọn vụn tóc. Thứ này là hàng mới nhất, nó giống thú cưng hơn là đồ gia dụng. Vean chợt nghĩ liệu Guiling có làm gì nó không, phá nát cực kỳ mạnh bạo. Hắn cảm thấy hắn ta là kiểu sinh vật dám làm mấy chuyện như thế lắm.
Nhưng người nọ không làm thế. Hắn ta chỉ thừ ra nhìn vào góc tối.
Trong suốt thời gian Vean nấu ăn, hắn ta chỉ ngồi yên đó không động đậy. Cứ như là hắn ta chẳng thấy nắng, khu vườn và nội thất trang nhã của căn phòng tí nào cả. Đôi mắt hắn ta im lìm.
Vean xong bữa sáng đầy ụ, mang dĩa ra bàn.
- Lại đây. - Hắn nói với Guiling.
Người nọ nhìn chằm chằm hắn, từ từ đứng lên theo hắn.
Hắn đẩy đĩa ra, con robot có thể nhận việc này nhưng hắn luôn tự làm để cảm nhận một cuộc sống đúng nghĩa.
- Ngồi xuống bên kia bàn đi. - Hắn nói.
Guiling chậm rãi đi tới ngồi xuống.
Vean bày đĩa ra bàn, một bàn bữa sáng trông ngon lành.
Chụp hình đăng tạp chí còn được.
- Ta muốn ngươi ăn như một người bình thường. - Hắn nói.
Hắn ngồi xuống đối diện thật tự nhiên và thoải mái.
- Ngươi nên ăn hết một nửa đĩa đó. - Vean nói.
- Trong 10 phút... À không, trong 20 phút, ăn từ từ thôi. Ta tự làm bữa sáng đấy. Bầu không khí ấm áp khá hợp cảnh bây giờ.
Guiling nhìn hắn đăm đăm. Trong vài giây im lặng Vean còn tưởng hắn ta sắp sửa chối từ - nếu là thật thì tệ đấy - nhưng rồi người đàn ông nọ cầm ly lên, vô cảm, hớp một hớp nước trái cây rồi bắt đầu giải quyết thức ăn trước mặt.
Hắn ta cử động chậm rãi và có quy luật, như thể hắn ta đang làm nhiệm vụ chứ không phải ăn uống vậy.
Vean chống cằm nhìn hắn ta.
Đây là con quái vật ở tầng sâu nhất vực thẳm, báu vật của Bộ Khoa học. Không rõ tay hắn ta đã dính máu bao nhiêu, vì số người đã chết trong tay hắn ta hại liên minh suýt thì nổ ra nội chiến.
Vean thưởng thức bữa ăn của mình. Hắn cảm thấy như mình đang chơi bi bằng đá quý có giá trị vậy, phí của trời mà khá là thú vị.
Bộ Khoa học mà biết hắn đang làm gì thì đảm bảo kiểu gì họ cũng chửi cho rồi bảo hắn bị điên.
Mà như vậy lại càng tuyệt.
Robot quản gia trượt tới đưa Vean một ly nước trái cây nhắc nhở hắn nhớ chú ý chăm sóc sức khỏe mình, nhất là bổ sung vitamin và khoáng chất. Trong ly nước quả này có đầy đủ các dưỡng chất cần thiết cho ngày hôm nay.
Đây là chương trình mà đã cài đặt. Ly nước quả này có công thức vô cùng phức tạp, nhiều người bạn địa phương của hắn từng uống và bảo là nó rất tốt cho sức khỏe và dồi dào dinh dưỡng.
Vean đã hoàn thành kế hoạch cơ bản cho thân phận mới của Guiling.
Rất là phổ thông; có hoàn cảnh thường thường, từng trải qua một vài biến cố thường gặp ngoài xã hội. Gia đình lâm vào cảnh túng quẫn. Từng nhập ngũ vài năm rồi giải ngũ và đi tìm công việc bình thường.
Mà gần đây, do kinh tế suy thoái mà bị mất việc. Vean là bạn cùng lớp giàu có quyết định giúp đỡ hăn ta một phen.
Thân phận này không thể nói là nhạt nhẽo nhưng trong đó chẳng có gì để đáng chú ý, một kẻ bình thường như vậy có thể ảnh hưởng ra sao.
Nhưng để duy trì thân phận như thế, hoặc cần một loạt các điều kiện đi kèm, Vean nghĩ. Sau đó nhất định phải sắm cho hắn ta vài bộ đồ phù hợp, gồm đồ formal, đồ thường, đồ mặc ở nhà, pajamas, vân vân. Mỗi kiểu 2 bộ. Với cả thêm vài món đồ dùng ở nhà nữa.
Tiếp theo...
Bộ hắn thật sự phải dạy cho con quái thú đó sống sao như một người bình thường, chăm chút ngoại hình, giao lưu giữa người với người, thú làm vườn lẫn thưởng thức rượu vang và hơn thế nữa ư?
Vean căng da đầu suy nghĩ. Rõ là ngớ ngẩn mà.
Hắn không phải là không có chuẩn bị trước. Ngay từ lúc nghỉ hưu hắn đã biết mình sẽ phải đối mặt với đủ mặc vấn đề và xác định là phải giải quyết mọi chướng ngại rồi.
Nhưng mà tình hình hiện tại đúng là ngoài tầm với mà.
Vean thở dài quay đầu nhìn ra cửa sổ.
Trời đang về chiều và khu vườn thì ngập tràn tiếng líu lo.
Đầu xuân, cổng chào thường là hoa nhài xuân, hoa thủy tiên, hoa hồng và lan dạ hương, và một số loài thực vật quý hiếm khác được cắm xen kẽ nhưng phù hợp.
Cỏ cây, chim muông và côn trùng sinh trưởng và vận động trong cái chỗ nho nhỏ này mỗi ngày từng tí, hệt như một xã hội thu nhỏ phức tạp vậy.
Có lối đi và bậc thang cấp cho các buổi dã ngoại và tiệc tùng, trong vườn nhà giàu có nào cũng có.
Vean đã tự tay thiết kế chúng nhờ đọc rất nhiều sách về làm vườn, rất được chào đón trong các bữa tiệc. Từ đó mà hắn trở thành thành viên của Hội Làm Vườn Tỉnh.
Utopia quả thật là một nơi lý tưởng để nghỉ hưu. Vị trí nằm ở ngoại ô, vùng sao lân cận thoáng đãng như chúng bị quét đi đâu mất vậy. Có 7 điểm dịch chuyển từ tỉnh gần nhất. Có một số loại khoáng sản ở đây nhưng chúng không phải khoáng sản quý cho lắm.
Là một trong những tỉnh cuối cùng trong liên minh được đưa vào lãnh thổ, chính quyền quản lý từng muốn biến nơi này thành khu mỏ khai thác. Nó được công nhận cấp tỉnh nhờ các kinh nghiệm thực tiễn về thế giới loài người từ thời xa xưa.
Trong số các hành tinh có thể sinh sống của liên minh, khác biệt vệ tinh, múi giờ, khí hậu và mắt xích sinh học không đáng kể là bao. Tuy rằng mỗi thứ có đặc điểm riêng của mình, dễ thấy là những hành tinh này đã được tái định hình một cách nhân tạo, từ rất lâu về trước, để thích nghi với môi trường sống của con người rồi.
Utopia cũng nằm trong số đó. Vì lý do đó mà nó được công nhận là khu vực thích hợp cho dân cư sinh sống được chuyển giao từ luật lệ cổ xưa. Hơn nữa, nó vẫn chưa hẳn được công nhận cấp tỉnh chính thức.
Tuy nhiên, vì quá xa, một chế độ lớn như liên minh có vươn nhánh tới đây đến đâu thì công tác quản lý của họ vẫn lỏng lẻo và đa phần lúng túng. Đó cũng là điều mà Vean thích ở đây.
Vean hút thuốc một lúc, xem thời gian đứng dậy.
Hắn cầm theo một dĩa trái cây trên bàn, đi đến phòng Guiling với một nụ cười trên môi.
Khi Vean bước vào, Guiling cũng vừa ra khỏi phòng tắm.
Con quái vật cởi cái áo choàng hăng mùi khói ra, khoác lên mình chiếc áo thun trơn mỏng và quần ống rộng màu nhạt. Hắn ta ngồi trên sofa cạnh bàn trà, để chân trần.
Nhà Vean toàn là đồ ở nhà, mà hắn cũng chỉ có thể kiểu này thôi.
Tóc Guiling vẫn còn nhỏ nước. Hắn ta hất hết tóc ra đằng sau khoe trọn gương mặt. Hắn ta có một gương mặt đẹp trai tới nỗi hơi chói lóa, đè đầu mấy nam chính phim thần tượng chỉ đáng xách dép.
Vean nhìn mấy giây rồi đi tới đặt dĩa trái cây ra trước mặt hắn ta.
- Ăn không? Hắn hỏi.
Guiling nhìn cái dĩa với vẻ mặt kỳ lạ.
- Ăn đi. Vean nói
Guiling nhìn hắn tiếp. Vean nhận ra hình như mình đang ra lệnh trên tư cách người giám hộ. Nhưng mà nó chẳng có vấn đề gì với hắn cả, cứ thế mà ra lệnh vậy.
Người đối diện từ tốn bốc một quả cherry lên, gỡ cuống rồi cho vào miệng. Sau đó nhả hột ra vứt vào thùng rác.
Vean nhìn hắn ta với vẻ hứng thú. Trong mắt người ta Guiling không phải là người sẽ "ăn uống". Hắn từng thấy hắn ta uống rượu trên video rồi, nhưng đó không phải ăn uống, mà là tượng trưng cho phi nhân loại.
Hắn thấy hơi là lạ, nhìn người này ăn cherry từ từ và chậm rãi trước mặt mình.
- Ăn trái nữa này. Vean nói thêm.
Guiling lạnh lùng nhìn hắn.
Sau đó hắn ta bốc thêm quả nữa rồi ăn từ từ. Hắn ta có cách ăn khá là chuẩn.
- Ngươi vẫn ăn được và nếm được, đúng chứ? - Vean nói.
Guiling không nói gì, Vean nghĩ hắn ta ngầm đồng ý.
- Nó thế nào? - Hắn hỏi.
Lặng im.
- Trả lời ta. - Vean nói.
Guiling nhìn hắn, đôi mắt hắn ta nhìn như màu đen dưới ánh sáng này vậy. Nhưng chỉ có viền ngoài đồng tử của hắn ta là màu bạc ngả đen, đầy vẻ hăm dọa.
Rồi, hắn ta nói
- Cũng được.
8 Giờ sáng, những trái cherry tươi rói và đẫm những giọt nước. Trông chúng hoàn hảo như trong tranh, cả căn phòng bừng sáng như một ngày mới phải thế.
Chú chim vàng cố bay vào qua cửa sổ nhưng không được, đập cánh. Móng vuốt mảnh của nó cào lên mặt kính cửa sổ vang "kít két".
- Đây là mẻ mới thu hoạch đầu tiên trong năm của nhà vườn Ánh Sáng ta vừa nhận được hôm qua đấy. - Vean nói.
- Họ có một nhà máy rượu vang. Trái cây thu hoạch được chỉ dành cho khách hàng và số cherry này là ngọt nhất đấy.
Guiling vứt vỏ cherry vào thùng rác rồi nhìn hắn với một biểu cảm không bao giờ là đáp lại hay khen ngợi cả.
Vean kiểm lại kế hoạch tiếp theo. Toàn là làm thế nào để sống một cuộc sống yên bình thôi. Chúng đời thường, bình đạm và trống rỗng.
Hắn đứng dậy bảo
- Để ta cắt tóc cho ngươi đã.
Hắn để mấy thứ lên bàn rồi nhìn Guiling đăm đăm. Trong cơn lặng im lạnh lẽo, hắn ta không có quyền từ chối.
Hắn ta cần một hình ảnh cư dân bình thường và loại bỏ cái dị biệt của mình nhất có thể. Mặc dù Guiling rất khác biệt, từ đây trở đi, hắn sẽ biến hắn ta thành đúng như thế.
Vean cầm cây kéo lên, đi ra đằng sau hắn ta rồi bảo.
- Ngồi im.
Con quái vật ngồi quay lưng về phía hắn, bất động. Cây kéo và bàn tay của Vean đang để hờ sau gáy hắn ta.
Hắn nhìn vào chỗ da nho nhỏ ngay tai hắn ta hằn gân xanh. Vean vào tư thế cắt, hắn chạm tay vào mái tóc và cắt.
Hắn ta cắt tóc Guiling đến độ dài ưng ý rồi tỉa tót đôi chút.
Hắn có thể cảm nhận thân nhiệt của nhau và hơi ấm qua bàn tay mình.
Số tóc hắn cắt rơi xuống đất, con robot dọn dẹp cần mẫn hút đi dưới chân.
Nó là mẫu mới nhất được ra mắt năm nay, có công năng hủy rác đảm bảo vụn tóc sẽ bị tiêu hủy không để lại gì chỉ trong cái chớp mắt. Hồi đó Vean còn khá là tò mò về dữ liệu gen của Guiling, nhưng giờ hắn chỉ mong tiêu hủy hắn thôi.
Vean nhanh chóng sửa sang lại đầu tóc Guiling.
Hắn cắt cũng bình thường, cắt xong còn hơi rối tóc nữa. Hắn làm con quái thú trông bí ẩn và bù xù.
Hắn phủi vụn tóc rồi nhìn hắn ta đầy hài lòng. Thậm chí ai mà từng thấy Guiling trước đây cũng không nhận ra đâu.
- Cắt xong rồi. - Hắn nói.
Người nọ làm lơ hắn và trông rất là không hứng thú gì với hình ảnh mới của mình.
Mà cũng chẳng có gì phải tò mò cả. 80% Đàn ông ở đây có cùng kiểu tóc và cùng được Vean cắt cho. Rõ ràng chả có gì đặc biệt hết.
- Được rồi. - Hắn nói.
Sau đó hắn quay đi làm bữa sáng.
Vean hiếm khi nấu ăn. Bình thường cứ cho qua nhưng hôm nay có Guiling, hắn cảm thấy mình phải nấu vài món đàng hoàng.
Hắn vào bếp tìm kiếm xung quanh.
Tuy ít khi vào bếp nhưng cũng chả ảnh hưởng gì đến việc Vean chăm chút kỹ cả. Mấy dụng cụ nhà bếp được chọn lựa kỹ càng, bước vào hệt như trong quảng cáo đồ gia dụng vậy.
Vean quyết định vắt chút nước trái cây và chiên 2 quả trứng.
Nhưng như vậy hơi ít, chưa đạt chuẩn người đàn ông của gia đình của mình cho nên hắn chiên thêm đĩa rau xanh nho nhỏ nữa. Và chút dưa muối để trong cái đĩa đẹp đẽ.
Utopia có một loại món ăn chính, đồ chiên với bánh kếp cắt hạt lựu, khá ngon. Vean còn đi học cách nấu, bản thân hắn chưa từng nấu thử nhưng bây giờ còn chiên hai dĩa.
Hắn nấu ăn khá ổn, mùi thơm thức ăn bay ra.
Trong lúc Vean nấu nướng, Guiling ở ngoài ngồi trên sofa.
Căn nhà được bày trí hoàn toàn trong suốt, đâu đâu cũng là tường kính. Hắn chỉ cần quay qua là thấy hắn ta.
Đứng từ đây không thấy gì kỹ cả. Guiling mới cắt tóc, hắn ta ngồi trong cái nắng dịu buổi sớm, trông như một người bình thường vô hại.
Con robot dọn dẹp leo lên người hắn ta dọn vụn tóc. Thứ này là hàng mới nhất, nó giống thú cưng hơn là đồ gia dụng. Vean chợt nghĩ liệu Guiling có làm gì nó không, phá nát cực kỳ mạnh bạo. Hắn cảm thấy hắn ta là kiểu sinh vật dám làm mấy chuyện như thế lắm.
Nhưng người nọ không làm thế. Hắn ta chỉ thừ ra nhìn vào góc tối.
Trong suốt thời gian Vean nấu ăn, hắn ta chỉ ngồi yên đó không động đậy. Cứ như là hắn ta chẳng thấy nắng, khu vườn và nội thất trang nhã của căn phòng tí nào cả. Đôi mắt hắn ta im lìm.
Vean xong bữa sáng đầy ụ, mang dĩa ra bàn.
- Lại đây. - Hắn nói với Guiling.
Người nọ nhìn chằm chằm hắn, từ từ đứng lên theo hắn.
Hắn đẩy đĩa ra, con robot có thể nhận việc này nhưng hắn luôn tự làm để cảm nhận một cuộc sống đúng nghĩa.
- Ngồi xuống bên kia bàn đi. - Hắn nói.
Guiling chậm rãi đi tới ngồi xuống.
Vean bày đĩa ra bàn, một bàn bữa sáng trông ngon lành.
Chụp hình đăng tạp chí còn được.
- Ta muốn ngươi ăn như một người bình thường. - Hắn nói.
Hắn ngồi xuống đối diện thật tự nhiên và thoải mái.
- Ngươi nên ăn hết một nửa đĩa đó. - Vean nói.
- Trong 10 phút... À không, trong 20 phút, ăn từ từ thôi. Ta tự làm bữa sáng đấy. Bầu không khí ấm áp khá hợp cảnh bây giờ.
Guiling nhìn hắn đăm đăm. Trong vài giây im lặng Vean còn tưởng hắn ta sắp sửa chối từ - nếu là thật thì tệ đấy - nhưng rồi người đàn ông nọ cầm ly lên, vô cảm, hớp một hớp nước trái cây rồi bắt đầu giải quyết thức ăn trước mặt.
Hắn ta cử động chậm rãi và có quy luật, như thể hắn ta đang làm nhiệm vụ chứ không phải ăn uống vậy.
Vean chống cằm nhìn hắn ta.
Đây là con quái vật ở tầng sâu nhất vực thẳm, báu vật của Bộ Khoa học. Không rõ tay hắn ta đã dính máu bao nhiêu, vì số người đã chết trong tay hắn ta hại liên minh suýt thì nổ ra nội chiến.
Vean thưởng thức bữa ăn của mình. Hắn cảm thấy như mình đang chơi bi bằng đá quý có giá trị vậy, phí của trời mà khá là thú vị.
Bộ Khoa học mà biết hắn đang làm gì thì đảm bảo kiểu gì họ cũng chửi cho rồi bảo hắn bị điên.
Mà như vậy lại càng tuyệt.

0 nhận xét