[abyss-dom] chapter 3

ác mng và tha thun
Trong lý tưởng của Vean, khi hắn sống một cuộc đời về hưu an nhàn thì những giấc mơ cũng nên đầy ắp thiên nhiên hoa cỏ, khúc đồng quê, những bữa ăn đồng nội và những hình ảnh yên tĩnh khác mới phải.

Giấc mơ của hắn, nó đẫm máu và vụn vỡ, chỉ còn lại những cú nổ, máu me, chết chóc, tiếng thét cũng như những cái xác đã cháy thành tro.

Hôm nay cũng thế, có cả Toku Nobuaki góp mặt nữa.

Gã ta vẫn y hệt người mà hắn từng gặp tại bữa tiệc nhiều năm về trước. Gã vẫn còn trẻ trung, ăn mặc hàng hiệu đắt tiền nhưng không lộ liễu và cố gắng sao cho trông thật lễ nghi.

Giữa cơn mơ, Vean đã sớm nhận ra rằng nơi mà hắn đang đứng không phải một bữa tiệc thanh lịch gì mà là một khu vực thí nghiệm của Bộ Khoa Học. Và con quái thú hắn dẫn đến đang đứng trong góc… Trông như một người đàn ông bình thường nhưng đã hòa tan một phần vào màn đêm với cặp mắt không thuộc về thực tại dõi mắt trông theo thế giới con người.

Vean trong mơ muốn nói gì đó, chắc là muốn nhắc anh ta về những hiểm nguy sẽ xảy ra nếu như đi chệch hướng, như vai trò mà hắn đã luôn sắm vai… Nhưng rồi hắn đã nhảy đến giấc mơ kế tiếp, nơi mà hắn đang ngồi trên cái bàn khổng lồ và rót cho mình một ly vang ngon.

Một gã đàn ông máu me đầy đầu đang gào thét ở phía đối diện hắn.

- ĐÓ KHÔNG PHẢI LÀ THỨ MÀY MUỐN LẤY LÀ LẤY ĐÂU! – Gã nói – MÀY CÓ BIẾT BAO NHIÊU NGƯỜI ĐÃ NGÃ XUỐNG BAO NĂM NAY VÌ NÓ KHÔNG! Vấn đề không phải bộ ban nào phá luật, mày đã giết bao nhiêu người hay mày đã tống ai vào tù đâu, đấy là sức mạnh của nỗi kinh hoàng cổ xưa thật thụ…

Vean nhìn gã, hắn chưa bao giờ là kiểu người say xỉn trong lúc làm việc cả. Nhưng giờ hắn cá chắc là mình đã uống quá nhiều rồi.

Hắn không thể nhớ nổi nó là về cái gì, có điều hình như hắn đã quá nhàm chán trong khi đợi để đi chém giết cái gì đó rồi. Trừ việc khi say hắn không buồn ngủ, và không nhìn bất cứ cái gì với vẻ cợt nhả như một số kẻ sẽ làm. Hắn vô cảm và trông rất chi là bình tĩnh và nhạy bén, nhưng đầu óc hắn đã toàn những thứ điên rồ rồi.

- TAO BIẾT LÀ MÀY KHÔNG THÍCH NHÌN MẤY THỨ NUỐT NÀY NUỐT NỌ NHƯNG MÀ NÓ ĐÃ LUÔN LUÔN ĐƯỢC NGẦM CHẤP NHẬN! - Người đàn ông vẫn đang la hét - MÀY BIẾT CHUYỆN NÀY LIÊN QUAN CỠ NÀO KHÔNG. MÀY VẪN CÒN CƠ HỘI SỐNG SÓT NẾU MÀY ĐI NGAY BÂY GIỜ. MÀY LÀ NGƯỜI ĐÀN ÔNG DANH DỰ...

Vean vẫn im lặng nhìn gã, người đối diện bắt đầu la hét mấy chuyện khốn khó sẽ xảy đến với hắn nếu không biến đi. Gã nguyền rủa, bằng cái giọng hung hăng dị thường. Vean lắng nghe một lúc, nghĩ rằng chả có gì mà hắn không biết cả.

Hắn uống rượu, nghĩ rằng vị tiền ngon quá.

Sau đó hắn nhảy xuống bàn và đi đến chỗ người đàn ông ấy...

Vean bừng tỉnh.

Căn nhà tối hù, trời thì đã tối muộn. Thi thoảng có tiếng côn trùng kêu ngoài cửa sổ. Như một giấc mơ vậy.

Đó là một đêm tĩnh lặng như mọi khi. Hắn về hưu rồi, hắn không đến từ vùng sao mẹ có tiếng xô bồ và may mắn, mà là một căn hộ ở tỉnh lẻ với một cuộc sống ổn định và nhiều bạn bè.

Ấy vậy mà, đêm này cứ không được như ý thế nào. Đêm rồi mà đầu hắn cứ nhức nhối và dường như có cái gì đó đang thức tỉnh trong đầu óc hắn.

Ý chí ấy, theo cách nào đó, đen tối, háu đói, ám ảnh. Có thứ tạp âm từ xa, đến từ cuối đầu nghe bên tai trái anh.

Nó nghe như tiếng thét và tiếng khóc la của vô số giọng nói vậy. Nó đến từ hư vô, đầy rẫy những đớn đau, nhưng mang một sự tà ác khó tả.

Có cả âm điện tử loáng thoáng nữa, lặp đi lặp lại thứ gì đó liên hồi mà chả lần nào rõ ràng cả.

Vean ngồi dậy lấy thuốc giảm đau trên bàn, dốc ra cả tay. Sau đó hắn nuốt hết số thuốc đó mà chẳng buồn nhìn là bao nhiêu.

Xong thì hắn ngả lưng lên giường và nhắm mắt lại đợi cho thuốc ngấm.

Vean đã trải qua như vậy nhiều lần rồi. Hắn tìm tư thế thoải mái nhất có thể, đến nhịp thở cũng thở sao cho đều đặn, để làm như mình đã ngủ.

Để khi bình minh đến, hắn có thể trông bình thường mà bắt đầu một ngày mới.

Hắn biết đã có gì đó xảy ra giống vầy. Ngoài kia căn hộ, Utopia chắc hẳn đã rơi vào cảnh sôi sục rồi. Bệnh viện xung quanh khu vực Vịnh Bạc chắc đã quá tải phòng bệnh. Có nguồn lực y tế di động quanh khu đó, các đội được thành lập để giữ trật tự, và một số nơi sẽ bị hạn chế giao thông, kiểu thế.

Quân đội chắc chắn cũng sẽ đến xoa dịu tin đồn rằng không có sự rò rỉ lệnh phòng ngự nào. Vịnh Bạc là một đồn quân sự được canh phòng chặt chẽ, muốn mở rộng đến nhường này đòi hỏi một loạt các tiến trình phức tạp, chứ không bao giờ chỉ bằng một chuỗi mật khẩu là vào được như trong phim đâu.

Một số trong nhiều các tên lửa mặt đất chắc hẳn là thuộc về quân đội chủ đạo, và một số từng là hố bom mìn mini dành cho những kẻ đi lạc... Những lực lượng này không liên quan gì đến nhau, hoặc chống lại lẫn nhau.

Có đến hơn cả ngàn, nói theo cách phóng đại, cả Utopia phải hợp lại mới gom được ngần ấy.

Lý do mà họ phóng chủ yếu là vì virus hoành hành, số khác thì như kẻ đàng hoàng tự dưng nổi điên vậy. Về cơ bản là không kiểm tra được.

Tất cả những thông tin cần phải xóa đã được xóa, những kẻ cần phải im tiếng cũng đã bị bịt miệng. Kẻ chủ mưu là liên minh có khả năng làm được như vậy.

Vean biết họ làm thế nào, nhưng nó đã chẳng hề liên quan gì đến hắn nữa.

Đấy chỉ là một tai nạn thương tâm khác gây ra bởi một nhà thượng lưu mà thôi. Tất cả đã nằm trong tính toán hết, nhưng Vean nằm ở đó mà cứ thấy bứt rứt lạ, cảm thấy mình đã quên mất thứ gì đó quan trọng lắm.

Hắn nhớ lại bức tượng đáng ngờ trông như dáng hình con người đã thấy trên quảng cáo trước đó... Hắn từng thấy nó một lần ở nhà kho vô danh ấy rồi.

Đó là một nơi bẩn thỉu, cũ nát, hắn thì đang đứng trên lối đi ba lớp kim loại rỉ sét đúng như lời một tay cấp dưới báo cáo.

Bức tượng ấy được bọc trong tấm vải dầu bẩn và được dựng dựa trong góc tường với một đống mấy món đồ từ thời văn minh cổ đại ấy. Thật có giả có mà hoàn toàn là đạo cụ TV cũng có nốt. Nó làm một phần trong đống rác thải độc hại đó luôn.

Tay cấp dưới nọ bảo là bộ khoa học đã khoanh vùng chỗ đó 3 năm trời để "điều tra và khảo sát", theo như người dân truyền tai nhau. Và bức tượng bị vùi lấp nhưng nông này, nó còn bị dân địa phương khiếu nại, có bao nhiêu mạng người bị liên lụy thì khó mà nói lắm.

Gã ta nghe chừng to gan lắm, bảo là bộ khoa học vô luật như thế nào và đó cũng là cái mà họ nên điều chỉnh.

Vean không nhớ nhiều chuyện ở thời gian đó lắm. Hắn nhớ lại rồi châm điếu thuốc và rít thẳng phổi tới nỗi thấy đau như uống thuốc độc vậy. Cái cảm giác hại thân đấy rất thật.

Trong bản báo cáo có một lời đồn dân gian khá bất hợp lý.

Trong đó dân cư ở một vùng nào đó tin rằng sâu bên trong dãy núi lân cận đó, có một khu căn cứ quân sự được thành lập bởi một nền văn minh cổ đại từ rất lâu về trước và từng tiến hành một số thí nghiệm vô cùng dã man. Đó là một miền địa ngục thật thu nhỏ với sức mạnh vĩnh cửu. Những người bị nhốt bất hạnh ngày ấy vẫn không thể thoát ra và tiếp tục bị tra tấn cho đến nay.

Những người ấy thỉnh thoảng lãng vãng quanh đó vào ban đêm chết chóc. Cứ than khóc năm này qua năm nọ, trong cơn đớn đau cực độ. Nhưng không ai có thể cứu họ cả.

Nếu đi sâu vào dãy núi thì sẽ đụng phải họ và bị kéo vào địa ngục. Có rất nhiều người từng làm vậy đã bị mất tích tại đây vì đã đụng phải chúng. Các gia đình nạn nhân còn sống đã mở các cuộc tìm kiếm nhưng họ không bao giờ thành công cả.

- Anh có muốn trốn thoát tới đâu cũng vô ích thôi, - tay cấp dưới nói - nền văn minh cổ đại là thế đó. Anh mà vào thì nó như là giao kèo ấy, thế là anh không bao giờ ra khỏi được nữa...

Vean mở choàng mắt ra.

Tim hắn đập liên hồi và người thì chảy mồ hôi lạnh.

Giao kèo, hắn tự nhủ, sao mình lại quên mất cái giao kèo chết tiệt đó chứ?

Phòng thì tối, trời thì chưa sáng nhưng Vean đã tỉnh hẳn.

Cảm biến nhà ở phát hiện hắn đã dậy thì mở cửa ban công ra cho không khí buổi sớm đi vào.

Ngoài kia là ban công có tầm nhìn rộng, con sông bên dưới rẽ nhánh ra các bên. Lúc lúc lại có cánh hoa hoặc cành khô lá khô rơi xuống mặt nước, rồi biến mất, cô đơn và lặng lẽ.

Vean dậy rồi thường đi ngồi một lúc, cuộc sống mới tuyệt diệu của hắn mà.

Nhưng hôm nay, hắn ngồi trong cái mát rượi và nắng giòn của buổi xuân sớm. Mồ hôi trên người hắn đã khô nên về cơ bản là lạnh tới thấu xương.

Cái từ "giao kèo" này nghe cứ như đến từ tiểu thuyết viễn tưởng nào đó vậy, nhưng thực chất nó là cơ chế điều khiển vũ khí của nền văn minh cổ đại đó.

Con người phát hiện ra nó trong đống đổ nát vào vài năm về trước. Khi nó được nối vào đúng thiết bị đầu-cuối thì sẽ tự động chạy lệnh, hiển thị lên giao diện, dùng để thay đổi và điều khiển một số sản phẩm công nghệ cổ xưa, ví như hành vi của sự thay đổi của tế bào.

Nguyên lý khoa học chính xác của họ mới là phán đoán thôi, nhưng người ta vẫn tóm gọn lại và biến nó thành một phần công nghệ sử dụng suốt cả thời gian ấy.

Thứ này có những dạng và cấp độ khác nhau, trong đó bộ khoa học đã khẳng định họ đã làm chủ giao kèo bậc cao duy nhất từng được nhân loại phát hiện.

Đây cũng là giao kèo duy nhất còn tồn tại trên thế giới đủ sức để điều khiển Guiling-con quái thú đó quá hùng mạnh, dùng mấy thứ tương tự khác chả hề hấn gì nó cả.

Bộ khoa học đã thử nhiều cách khác nhau để tháo dỡ và tạo bản sao phóng đại của một phần trong đó nhưng vô dụng. Rất khó để điều khiển Guiling. Mấy năm trước bộ khoa học từng ra tối hậu thư rằng không bao giờ được phép di xa bản giao kèo hoàn chỉnh, hắn chỉ được đứng cách đầu não 300m thôi.

Nếu muốn đi thì phải qua nhiều công đoạn nghiêm ngặt rắc rối từ cấp cao để sử dụng mỗi quyền hạn để gửi đến admin thôi.

3 Năm sau, Vean ngồi trên giường mình day giữa trán và suy nghĩ tình hình của mình.

Hắn "nghỉ hưu" vào năm đó vì một vụ lớn mà hắn làm việc.

Vean làm việc trong một bộ ngành quyền lực dưới trướng liên minh, công việc của hắn chả có liên quan gì đến nền văn minh cổ đại đó cả. Thời gian đó hắn phụ trách một vụ thường về bất đồng quan điểm trong quỹ đại chúng thuộc về bộ quốc phòng. Các cuộc điều tra càng ngày càng nhiều. Phần lớn các thế lực liên minh, kể cả bộ khoa học, cũng bị liên lụy vào, có cả nhánh của hắn nữa.

Nguyên nhân do vào 13 năm trước có ai đó đã phát hiện ra tàn tích của một nền văn minh cổ đại ở tỉnh bluestone và tìm thấy một giao kèo đặc cấp ở đó.

Họ tin rằng một khi đã hoàn thành giao kèo thì nó đủ sức lấn lướt giao kèo ban đầu của bộ khoa học cơ.

Sự cố này đã làm dậy sóng cả loạt các cuộc chiến vây lưới bắt cá, và cái mà Vean từng trải qua vượt xa công việc bình thường của hắn.

Dù thế nào, nền văn minh cổ đại là một phần lịch sử nhân loại và tồn tại ngay trong vùng sao họ sống.

Nền văn minh ấy bí ẩn tới nỗi người ta đưa ra đủ mọi nghi vấn về nó, nhưng toàn là vô căn cứ cả. Và những gì được biết là họ đã đi trước về khoa học và công nghệ mà nhân loại đã phát triển trong nhiều năm, ngoài ra chúng còn liên quan đến quân đội nữa.

Đây chắc hẳn là đế chế quân phiệt với quyền lực còn lại của chính phủ lệch đáng kinh ngạc, hậu quả là trở thành mục tiêu tranh chấp và thèm khát.

Theo một số di sản không toàn vẹn để lại từ ngày xưa lẫn khai quật từ tàn tích, nhân loại bây giờ đã đủ sức sử dụng sức mạnh này ở vài phương diện. Tuy vậy chúng đều rất có tính may rủi, gần như thuần là tai nạn bất ngờ hoặc phép màu, không ai biết nguyên lý của nó thế nào cả.

Ngay cả khi thứ đó có hòa lẫn vào cuộc sống bình thường thì nó vẫn buộc phải dẫn đến một kiểu bẻ cong thực tế nào đó thôi. Hơn nữa nó còn làm nền văn minh cổ đại càng thêm như một loại ma thuật nào đó.

Việc góp phần vào củng cố hiệp ước ấy ở tỉnh bluestone, một chuỗi phim kinh dị, phá hoại ở mức chưa xác định lên luật nhân đạo cơ bản, rõ là điên rồ.

Nhưng số đông các tổ chức nhân đạo lại bỏ qua và sẵn sàng tiếp tục tiếp quản.

Cuộc chiến được cho là do giao kèo bậc cao của tỉnh bluestone, nhưng ai cũng biết cái lõi trung tâm là, đương nhiên, bộ khoa học cho bao năm trời bị nhốt trong cái bóng của vũ khí thuộc về sở chỉ huy-Guiling.

Đó là một sinh vật khó đoán mang công nghệ cổ đại thậm chí không thể nào tồn tại.

Trong hồ sơ, Guiling có vẻ ngoài của một người đàn ông trẻ, không có điểm nào quá bất thường hay kỳ quặc cả. Nhưng mà thứ đó thì tàn ác vô cùng.

Hắn ta đã sống hơn cả nhiều thế kỷ mà không hề già đi, trông vẫn như một chàng trai trẻ.

Không ai biết hắn ta mạnh tới mức nào. Nhiều năm về trước, khi liên minh vẫn còn trong chiến tranh, hắn ta có thể hủy diệt cả một pháo đài hạng nặng dễ dàng.

Quy tắc giao kèo phức tạp và cần phải được tuân theo nghiêm ngặt. Nếu không thì nguy cơ cao sẽ xảy ra tai nạn lớn và con quái vật sẽ lật cả khu vực rồi phá hủy nó, điều này đã từng có tiền lệ.

Bộ khoa học nhốt hắn ta nghiêm ngặt, nhưng thứ này bao giờ cũng thoát ra được và dặm thêm vào truyền thuyết ấy.

Guiling, vị thần của nỗi kinh hoàng được tạo ra bởi con người, chủ thể của bản giao kèo cổ đại, lắng nghe những lời bí ẩn của bóng tối.

Hắn ta mạnh thế nào, hắn ta có thể làm được những gì, và bí ẩn về nền văn minh cổ xưa nào đã mang đến sức mạnh. Sức mạnh của nền văn minh ấy trong tay vị vua bóng tối không bao giờ vượt xa thế. Tất cả chỉ là tưởng tượng và khi ảo giác về toàn bộ lịch sử con người thời cổ đại lên men dần thì nó trở nên càng lúc càng khó kiểm soát.

Nó hùng mạnh tới mức vượt qua mọi giống loài, trên cả giới hạn về thời gian và vật lý. Đối với nhiều người, đó đơn giản là mục tiêu lý tưởng cuối cùng cần phải theo đuổi.

Và nhân loại luôn luôn hy sinh vì ước mơ.

You May Also Like

0 nhận xét