.::Ngốc dụ 31::.




.::Đào càng sâu càng tốt, nhất định phải tìm được vật kia::.






"Khương Dụ, sao về nhanh vậy? Có phải không thu được gì không?" Trương Cảnh không kịp chờ hỏi.

Khương Dụ nắm lấy quần áo mình, "Tới trễ rồi, khi tôi tới nơi thì Diệp Mi đã bị ám sát, không thấy được mặt tên hung thủ, chắc phải quay về sớm hơn chút nữa, ít nhất cũng phải thấy được tên đó rồi mới có thể tìm được vật kia."

"Đi nhiều lần quá kẻo lại như Nguyệt Quang Bảo Hợp mất." Lương Định nói.

"Nguyệt Quang Bảo Hợp?" Khương Dụ hơi khó hiểu nhìn hắn.

"Khương Dụ, cậu không biết Nguyệt Quang Bảo Hợp*?" Tạ Lưu ngạc nhiên nhìn Khương Dụ - thằng bé cùng lứa này không biết đến bộ phim đó.
* Là phần một của bộ phim điện ảnh Hồng Kông Tân Tây du ký hay Đại thoại Tây du, có tựa đề Tây du ký phần 1: Nguyệt Quang Bảo Hợp, kể về hậu thân của Tôn Ngộ Không, trong một lần tình cờ anh ta có được "Nguyệt Quang Bảo Hợp", một bảo vật giúp đưa con người trở về quá khứ, nhờ bảo vật này anh ta dần nhận ra số phận kiếp trước của mình là Tôn Ngộ Không bị Quan Âm trừng phạt vì bội nghĩa thầy trò với Đường Tăng.

Khương Dụ mờ mịt lắc đầu.

"Tiểu Dụ, sau này tụi tớ dẫn cậu đi xem." Giản Anh đã khôi phục lại, mặc dù vẫn cảm thấy không tin nổi nhưng nhìn Tạ Lưu bọn họ phản ứng bình thường, cô cũng dần chấp nhận.

"Được." Khương Dụ gật đầu, "Để tránh tình huống xấu nhất có thể xảy ra, quay lại 2 giờ trước ha, có thể núp ở gần đó."

Khương Dụ nói xong lại viết tiếp vào Sổ Ma -

Lần này vẫn xuất hiện tại sân sau nhà cũ nhà họ Trương, chẳng qua vào thời gian này không có ai ở gần đây - đỡ hù dọa người ta, nhưng trên đường đi lại gặp phải hai người hầu, may mà hiện tại là ban ngày, người ta cũng không nghĩ cậu là kẻ xấu đột nhập vào nhà, chỉ tò mò nhìn cậu một lúc.

Khương Dụ tiếp tục đi đến nhà lớn chỗ Diệp Mi đang ở, người lính gác kia chưa trở về - nói thật, an ninh nơi này cũng quá lơi lỏng, mình không nói, tên tội phạm kia xông vào, Diệp Mi bị giết cũng không ai phát hiện bất thường - Dù sao nhà không hề nhỏ nhưng quá ít người hầu, Diệp Mi lại ở một mình, xem ra có liên quan đến tính cách thích yên tĩnh của Diệp Mi.

Khương Dụ đi đến cửa phòng Diệp Mi nhưng không thấy người đâu - giờ này bà ấy có thể ở đâu, chẳng lẽ vẫn chưa về?

Khương Dụ đứng tại chỗ một hồi, sau đó nghe có tiếng bước chân, đi xuống nhìn xem thì thấy Diệp Mi khoác áo chậm rãi đi tới, sau khi vào thì lập tức cởi đôi giày cao gót bằng da đen, áo khoác đỏ rực cũng cởi nốt, trông cô hình như say khướt rồi, nhưng khi đặt mông lên cái ghế mây êm ái lại cầm lấy chai rượu đỏ trên bàn, tự rót tự uống, không thưởng rượu mà là nốc rượu vào người - Khương Dụ nhìn đến khi chai rượu còn không được phân nửa thì Diệp Mi mới ngừng uống, gục xuống bàn và không nhúc nhích, sau lại khóc, khóc rất kìm nén và đứt quãng, dưới ánh sáng từ ngọn đèn có thể thấy được bàn tay sơn móng đỏ bấu chặt lấy khăn trải bàn, vài ngón tay vặn vẹo -

Chắc bà ấy đau lòng lắm - Khương Dụ thật ra rất khó thấu hiểu cảm giác đau khổ của người khác, vì cậu không có loại cảm xúc mãnh liệt như vậy, kể cả có thất vọng mấy cũng chỉ thấy khó chịu trong lòng - mà Diệp Mi, không phải, Hoa Lê trong ấn tượng của cậu, là một bà chị xinh đẹp thích chọc ghẹo người ta, cô ấy thích nói và hay cười, rất hiếm khi thấy cô nàng không vui - cũng trong thời gian này mới không nhìn thấy nụ cười ấy nữa - đối với Hoa Lê đã không còn ký ức ngày xưa thì ràng buộc lúc còn sống hẳn là rất quan trọng nhỉ - mà Diệp Mi bây giờ lại đang khốn khổ vì tình -

"Bịch -" có tiếng động, nhưng không phải từ trong phòng mà hình như là bên ngoài phát ra -

Khương Dụ nghe thấy, ngay cả Diệp Mi say xỉn cũng nghe được, cô giật mình, khi ngẩng đầu lên thì vẻ mặt có chút kích động - nơi này không có ai khác ngoài cô, cũng chỉ có... Là người kia...

Diệp Mi đứng dậy, lảo đảo đi về phía cửa, mở ra và đi ra ngoài - Khương Dụ nhảy xuống khỏi xà nhà, nín thở đứng sau lưng cô - Diệp Mi men theo tiếng động đi đến một căn phòng khác, khi tới cửa - Khương Dụ chợt thấy Diệp Mi như bị cái gì làm kinh hãi, lập tức tỉnh rượu và xoay người chạy trốn, chạy về phòng mình - Khương Dụ hành động cực nhanh, ngay khi Diệp Mi vừa xoay người đã núp sau cây cột, Diệp Mi còn đang hoảng loạn không chú ý đến bóng người -

Khương Dụ định rời đi ngay, nhưng nhớ tới người làm Diệp Mi phản ứng mạnh như vậy, cậu quyết định tạm thời không di chuyển, khoảng 20 giây sau, Khương Dụ thấy một người đàn ông mặc áo khoác đen, gã mang đôi găng tay màu trắng và đeo cái mặt nạ quỷ rất dữ dằn, đêm hôm đang ở trong một nơi như thế này lại gặp phải gã thì tất nhiên phải hoảng sợ rồi - mà càng làm người ta sợ hãi nhất là cây súng lục trong tay gã - gã nhanh chóng đuổi theo Diệp Mi, trông như quỷ dạ xoa đòi mạng người -

Khi gã đi ngang qua nơi Khương Dụ đang ẩn nấp, Khương Dụ hơi nảy mình, cậu không biết là do ảo giác của mình, hay vừa nãy người đó có dừng lại một chút -

Khương Dụ còn đang nghi hoặc, vài giây sau cậu chợt nghe thấy tiếng cửa phòng Diệp Mi bị đá toang ra, gần như trong nháy mắt, tiếng súng nổi lên -

Lúc Khương Dụ đuổi tới nơi, y hệt lần trước, Diệp Mi đã ngã trong vũng máu, mà người đó đã trốn thoát qua cửa sổ -

Khương Dụ đi tới, nhìn đôi mắt vẫn còn trợn trắng của Diệp Mi, ánh mắt cô còn sót lại vẻ kinh hoàng, bởi vì quá sợ hãi mà gương mặt biến dạng - Khương Dụ thở dài, kéo khăn trải bàn qua đắp lên mặt cô - đối với phụ nữ, thời điểm cuối cùng của cuộc đời không được xinh đẹp cũng là một loại tiếc nuối.

Trong nháy mắt đó, Khương Dụ lập tức phát hiện chỗ khác thường - hồi nãy là tiếng súng vang lên, giữa trán Diệp Mi cũng có vết đạn nhưng... Viên đạn đâu? Đạn xuyên qua đầu rồi biến mất? Sau đó Khương Dụ phát hiện một ít viên .... Đậu, ở cái ghế bên cạnh. Khương Dụ lập tức sầm mặt -

Đậu Vong Xuyên - nghe nói rằng, thứ này được dùng làm nguyên liệu cho canh Mạnh Bà....

Cái người mặt nạ quỷ kia, rốt cuộc...

Khương Dụ ra khỏi phòng, nhìn căn phòng bên phải cách đó không xa - là căn phòng ban nãy, vừa rồi...

Dưới lầu có tiếng huyên náo, tiếng bước chân -


"Đào đi." Khương Dụ đứng trước cửa phòng, nói với chúng quỷ trong nhà.

"Sao lại là nơi này...." Đỗ Chu cau mày nói.

"Cho dù là sàn nhà hay mặt tường, đào càng nhiều càng tốt, phải tìm cho ra cái thứ kia." Mặt Khương Dụ không thay đổi.

"Tiểu Dụ, giường của tôi..." Cương nói giường của gã cũng chính là cái quan tài, mà đây cũng là phòng của Cương.

"Mi mau khiêng quan tài ra." Khương Dụ chỉ thị .

"Cho nên nếu như đúng là nơi này, vậy thì Cương bỗng dưng khác thường không phải là không có lý do." Văn Chính Nhạc nói.

"Một lát đào được cái gì cũng không được táy máy." Khương Dụ nghiêm túc chưa từng thấy.

"Rõ."

Nửa tiếng sau -

Tiết Thanh la lên, "Tiểu Dụ, chỗ này có hơi kỳ lạ - "

Khương Dụ đi tới, đó là nơi phía sau cái giá sách cũ kỹ, sau khi di chuyển giá sách ra thì chính là một mảng tường lớn, chỗ Tiết Thanh nói nằm ở góc phải phía dưới -

Bầy quỷ vây lại, Tiết Dịch cùng với Tiết Thanh cẩn thận chuyển khối tường kia xuống, thật ra là lấy mấy viên gạch ra, có vẻ như đã được di chuyển nhiều nên cũng không khó khăn lắm -

"Là một cái hộp." Tiết Thanh định đưa tay lấy, Khương Dụ ngăn lại và đi tới, tự mình lấy cái hộp ra - chỉ là một cái hộp màu xám không được đẹp mắt lắm, loang lổ màu sơn, hình như làm bằng đồng -

Khương Dụ sờ hoa văn trên hộp - nói là hoa văn nhưng thật ra thì giống với văn tự hơn -

"Là đồ cổ à?" Hoa Lê hỏi Tang Nam Sinh.

"Chắc vậy, trông không phải món đồ quý giá, trừ khi có giá trị đặc thù, không biết bên trong là gì ..."

Khương Dụ do dự một chút, cẩn thận mở hộp ra - mới hơi hé mở khe nhỏ thôi mà đã cảm thấy một luồng khí lạnh trào ra - mọi người trong phòng đều cảm giác được luồng khí kia, vẻ mặt của họ lập tức biến đổi, trở nên mê mang, như bị mê hoặc -

"Lạch cạch" Khương Dụ khép hộp lại - bầy quỷ và cương thi cũng tỉnh táo lại -

"Tiểu Dụ.."

"Đừng nói gì hết, mau trở về nghỉ ngơi đi." Khương Dụ cầm cái hộp ra khỏi phòng.

"Gâu!" Nước Mắm đuổi theo đầu tiên.









P/s: Nói thiệt, vừa edit chương này vừa nghe bài The Kill và Closer to the Edge sợ gì đâu TT^TT






You May Also Like

0 nhận xét