.::Ngốc dụ 30::.




.::Mấy đứa tưởng đang đi du lịch miễn phí à?::.






"Hoa Lê, dì có nhớ ra được cái gì không ạ?" Tiết Thanh nhoài người khỏi ghế, mở to mắt nhìn Hoa Lê ngồi đối diện, nhỏ giọng hỏi.

Hoa Lê khẽ lắc đầu, "Không có, không có gì cả."

"Tiểu Dụ, cậu nói xem tại sao Hoa Lê không nhớ nổi chuyện trước khi chết vậy ạ?" Tiết Dịch kỳ quái hỏi, "Cô ấy cũng chưa uống canh Mạnh Bà mà, sao lại không nhớ chứ?"

"Có phải vì thứ kia không?" Tang Nam Sinh nói.

Khương Dụ nhè nhẹ vuốt ve bộ lông của Nước Mắm, "Nói chung là chúng ta đã tìm được thông tin có liên quan của Hoa Lê rồi, cũng có thêm manh mối để tìm thứ kia."

"Đúng thế, nếu chúng ta có thể lợi dụng Sổ Ma..."

"Tiểu Dụ Tiểu Dụ, cho tôi đi với, tôi cũng muốn về thời đó xem thử...." Đỗ Chu nhanh chân giơ tay phát biểu.

"Em cũng muốn đi nữa." Tiết Thanh vội nói theo.

"Bọn mi nghĩ là du lịch miễn phí à?" Khương Dụ liếc mắt, "Đã quên là không thể rời khỏi nơi này rồi sao?"

Chúng quỷ trầm mặc.

"Tiểu Dụ, để tôi đi với cậu." Cương rất tích cực.

"Gấu!" Nước Mắm thức thời sủa một tiếng biểu đạt ý muốn.

"Đủ rồi, để tự ta đi, đi nhiều quá dễ gặp rắc rối lắm." Khương Dụ không thể mang cả hai đứa nó cùng đi, nhưng nếu như chỉ mang một đứa theo cũng sẽ cãi lộn ầm ĩ, thà đi một mình cho yên tĩnh.


"Là quyển sổ này sao?" Trương Cảnh ngắm nghía Sổ Ma, vẫn không tin được vào mắt mình.

"Ừ, đừng sờ bậy, nó cũng có ý thức đó." Khương Dụ nhắc nhở.

Trương Cảnh vừa đưa tay đã lập tức rút về - sau tất cả, anh cũng đã bắt đầu tin lời Khương Dụ không nghi ngờ.

"Tiểu Cảnh, tui đã cảnh cáo rồi mà, đừng sờ soạng quyển sổ này chứ." Lương Định nói bên tai Trương Cảnh - nghĩ lại hồi đó mình vì quyển sổ này mà lâm vào nhiều sự kiện thần quái.

Trương Cảnh cảm thấy may mắn vì mình vẫn chưa kịp sờ vào nó.

Tạ Lưu đi tới, đưa cho Khương Dụ bộ quần áo, "Khương Dụ, đây là bộ quần áo dựa trên trang phục phổ biến của thanh niên thời đó hay mặc, cậu mặc thử xem."

"Ừ." Lần hành động trước không để ý đến chuyện áo quần, giờ có Tạ Lưu bọn họ hỗ trợ phục trang thì có thể hành sự ban ngày rồi.

Khương Dụ nhanh chóng thay quần áo đi ra -

"Hình như hơi rộng." Tạ Lưu nói.

"Nhưng Tiểu Dụ mặc nhìn rất dễ thương mà...." Lương Định nói tiếp.

Khương Dụ liếc hắn, không nói gì, chỉ vén ống tay áo và ống quần lên.

"Trở về thời đó thì có nên mang theo vũ khí phòng thân không?" Trương Cảnh đề nghị.

"Đúng rồi, Tiểu Dụ, hồi đó còn là thời chiến, Hoa Lê cũng vì trúng đạn mà chết..." Lương Định cũng rất lo lắng.

"Các cậu muốn tôi mang súng à?" Khương Dụ cảm thấy buồn cười, "Các cậu có súng không?"

"Chúng tôi không có, nhưng Anh Tử chắc chắn có cách lấy được..." Tạ Lưu cười nói.

"Giản Anh à?"

"Đúng vậy, nhà cậu ấy là cảnh sát, còn có các chú các bác trong quân đội, Anh Tử từ bé đã được tiếp xúc với súng ống rồi." Trương Cảnh gật đầu nói.

"Hóa ra Giản Anh xuất thân từ gia đình cảnh sát, thảo nào cô ấy một thân chính khí." Khương Dụ nói.

"Cậu vẫn nhìn ra được..."

"Được rồi, không cần súng đâu, năng lực tự vệ tôi vẫn có." Khương Dụ cầm lấy Sổ Ma, nhấc bút lên viết - Nhà cũ gia tộc Trương, một tiếng trước khi Diệp Mi chết.

Trước khi viết nốt dấu chấm, Khương Dụ nói, "Hai người các cậu ra đây đi, đừng trốn nữa."

Tạ Lưu vẫn còn hơi chưa hiểu gì, nhìn lại Khương Dụ đã biết mất rồi mới nghe thấy tiếng kêu -

Ba người quay lại nhìn Triệu Dịch Dương và Giản Anh đang trốn ngoài cửa.

"Không thấy!" Giản Anh vọt vào trước, đứng chỗ Sổ Ma.

"Chuyện này thật khó tin..." Triệu Dịch Dương vào sau Giản Anh, Triệu thiếu gia con nhà bác sĩ theo chủ nghĩa Vô Thần, tình huống trước mặt làm cậu cực kỳ chấn kinh.

"Dịch Dương, Anh Tử, sao hai cậu lại ở đây?" Trương Cảnh hỏi.

"Các cậu thần thần quái quái, còn giấu tớ với Dịch Dương, chúng ta cần phải biết chuyện gì xảy ra." Giản Anh chỉ vào quyển Sổ Ma, "Rốt cuộc là chuyện gì xảy ra, các cậu nói mau."

Ba người kia liếc nhau, thấy không giấu giếm nổi nữa, đành phải kể lại mọi chuyện từ đầu tới đuôi.


Khương Dụ bỗng dưng xuất hiện tại sân sau nhà cũ của nhà họ Trương, dọa bảo mẫu đang dỗ bé ngủ sợ đến ngất xỉu - Khương Dụ bất đắc dĩ, đành hạ chú cho bảo mẫu, không phải chú xóa trí nhớ mà là chú hóa mộng, khiến đối phương cho rằng mọi chuyện chỉ là một giấc mơ, cho dù nghi ngờ cũng không ảnh hưởng gì -

Khương Dụ nhìn đứa bé đang mút ngón tay nằm trong tã lót, đứa bé tròn lẳng trắng bóc, trông đáng yêu vô cùng, mở đôi mắt to tròn nhìn mình chăm chăm - đây là ông nội của Trương Cảnh đó. Khương Dụ đưa tay véo mặt nó, che đi đôi mắt kia, khi lấy tay ra thì đứa bé đã nhắm mắt lại - hô hấp đều đều, đã đi vào giấc ngủ say.

Khương Dụ ra khỏi cửa sau, dựa theo ký ức của Hoa Lê mà tìm kiếm - hiện tại cậu mới thấy quay về trước một tiếng có hơi không đủ, hồi mình đi đến nhà lớn của nhà họ Trương phải đi bằng xe, hơn 20 phút mới tới nơi, giờ lại đi bộ tới - cũng may mà Khương Dụ khá quen thuộc các con hẻm cũng như ngõ tắt, qua mấy ngôi nhà, sau hơn 40 phút thì tới chỗ nhà lớn -

Khương Dụ vừa định vào thì bị lính gác cổng giữ lại, có vẻ như người ta vừa đi tuần tra về, thấy Khương Dụ thì dù có thế nào cũng không cho vào, muốn thoát khỏi hắn cũng mất khá lâu - Khương Dụ leo lên cây, bò lên cửa sổ, sau khi vào được lại phát hiện mình không biết phòng nào là của Diệp Mi, tìm từng căn phòng thì e -

Khương Dụ bỗng nghe thấy tiếng súng, nhanh chóng chạy tới trước cửa phòng Diệp Mi, vừa lúc chứng kiến Diệp Mi trúng đạn nằm trong vũng máu, cửa sổ mở toang - người biến mất rồi.

"Chết tiệt! Chậm một bước rồi."

Khương Dụ đành phải mở Sổ Ma ra, mặt trên hiện dòng chữ: Quay về thời gian hiện tại,căn phòng của Trương Cảnh.

Sổ Ma có một khuyết điểm, không thể tiếp tục du hành đến thời điểm khác khi còn đang trong quá khứ, chỉ có thể quay về thời gian hiện tại...









P/s: Khoai Chúi-chan, chồng cưng đã không có tiền đồ rồi cưng còn ngầm chấp nhận sự không có tiền đồ đấy à =)))))






You May Also Like

0 nhận xét