.::Ngốc dụ 28::.




.::Nếu như có thể biến thành người thì tốt rồi::.






"Ờm..."

Khương Dụ nhíu mày nhìn Cương co quắp nằm trong quan tài, "Sao nó thành như vầy nè, có chuyện gì vậy?"

"Chúng tôi cũng không biết nữa, Cương tự dưng ngồi cười ngu một mình, một hồi nhìn lại thấy đã thành như này rồi." Đỗ Chu nói.

"Tiểu Dụ, Cương làm sao vậy? Có phải vì thiếu máu nên mới phát bệnh không?" Tiết Dịch hỏi.

"Không liên quan." Khương Dụ cầm khăn ướt lau mồ hôi trên mặt Cương, lại bị gã túm lấy tay - Khương Dụ rút không ra, đành để gã nắm, "Trước đó nó có ăn gì không vậy?"

"Em thấy túi máu hôm qua còn thừa một nửa." Tiết Thanh giơ tay phát biểu.

"Đừng nói là máu hết hạn sử dụng nha?" Tang Nam Sinh phỏng đoán nói.

"Không thể nào? Ta mới mua hôm trước mà." Khương Dụ nói, "Nó có ăn gì khác không?"

"Cương chỉ uống máu thôi, nó không ăn cái khác."

"Tiểu Dụ, có phải Cương sắp thức tỉnh rồi không?" Thi Tề An nói, "Hồi trước chẳng phải cậu đã nói vì Cương có rất nhiều vết thương nghiêm trọng cho nên mất ý thức, chỉ còn mỗi bản tính khát máu thôi? Liệu bây giờ có phải bắt đầu thức tỉnh không?"

"Có thể lắm." Khương Dụ bĩu môi, "Không biết nó bị cái gì kích thích nữa."

"Tiểu Dụ, có thể nào là thứ trong nhà không?" Văn Chính Nhạc nói.

"Chúng ta cũng không rõ nó là gì mà." Khương Dụ nhìn Cương đã mất ý thức, "Hy vọng Cương mau chóng tỉnh lại."

Lúc Cương tỉnh lại thì trời đã tối, gã nhìn Khương Dụ đang ngồi cạnh quan tài mình, đôi tay giao hòa -

"Tiểu Dụ..."

"Cậu tỉnh rồi." Khương Dụ nhíu mày, "Buông ra được rồi đó, mỏi chết được."

"Tiểu Dụ... Tôi làm sao vậy?" Cương ngoan ngoãn thả tay.

"Ta cũng muốn hỏi chuyện gì đó, sao dưng mi lại bất tỉnh? Cương thi đâu có yếu đến vậy?" Khương Dụ xoa xoa cổ tay của mình, nói.

Cương ngồi dậy, gãi gãi tóc, "Tôi cũng không biết.... Là chuyện gì xảy ra, đột nhiên rất khó chịu, sau đó không biết gì hết."

"Tỉnh lại là tốt rồi." Khương Dụ ngáp một cái, "Ta mệt rồi, lấp đầy bụng đã rồi đi ngủ."

"Tiểu Dụ... Cậu vẫn luôn, trông chừng tôi?" Cương nhìn cậu.

Khương Dụ ngẩng lên nhìn gã, nghiêm túc nói, "Ta nói rồi, ta sẽ không để mi gặp chuyện." Ban đầu mang về chỉ vì muốn nghiên cứu cương thi, về lâu dài cũng sẽ có chút thứ khác.

Cương vừa nghe được câu này chợt cảm thấy trái tim đã khô kiệt của mình như được tưới mát, miệng giật giật, muốn nói rất nhiều nhưng lại không biết nên nói ra sao, cuối cùng mới nói, "Tiểu Dụ, tôi, tôi, cũng sẽ không để cậu gặp chuyện..."

"Ta không cần mi làm gì cho ta, chỉ cần không gây phiền phức là được." Khương Dụ nhàn nhạt nói - muốn ở với ta thì nhất định không được để bản tính phi nhân loại đàn áp.

"Tôi biết, Tiểu Dụ..." Lần trước mình suýt cắn chết người đã khiến Tiểu Dụ tức giận như vậy, Cương sẽ không tái phạm làm cậu không vui.

"Được rồi, hoặc nghỉ ngơi, hoặc đi tản bộ trong vườn hoặc cứ đi loanh quanh trong nhà cũng được, ta đi trước." Khương Dụ nói rồi đứng dậy ra ngoài.

Cương nhìn theo bóng lưng Khương Dụ rời đi, trong lòng hơi mất mát. Gã nhảy ra khỏi quan tài, đi tới trước cửa sổ và kéo mành ra, ánh trăng trắng sáng phủ xuống đất, khi thân thể được tắm trong ánh trăng, Cương cảm thấy mình thư thái hơn rất nhiều - quả nhiên là so với ánh mặt trời thì gã thích ánh trăng hơn. Đôi mắt có hơi ngứa ngáy, Cương đưa tay dụi dụi, khi bỏ tay xuống và mở mắt ra, đôi mắt lại hóa một màu đỏ yêu dị -


"Đây là cho tôi?" Cương nhìn bộ quần áo màu trắng trước mặt, có chút hoảng hồn vì bất ngờ được ưu ái.

"Bây mặc qua mặc lại cũng mặc đồ của ta không, hơi nhỏ so với mi, bộ này lớn hơn chút nè, chắc cũng vừa đó." Khương Dụ nói thêm, "Ta dùng tiền thù lao mua đó, bây mặc cẩn thận chút, không được làm rách."

"Tiểu Dụ, tôi rất, vui." Cương cầm bộ quần áo kia, có chút kích động.

"Vậy thì mau đi thay, chúng ta phải ra ngoài."

"Ra ngoài làm gì?"

"Tham gia tiệc sinh nhật của bố Trương Cảnh." Khương Dụ nói, "Mang bây ra ngoài nhiều nhiều chút, đỡ cho bây ngồi mốc ở nhà."

"Tiểu Dụ, mặc đồ như vậy đi dự tiệc có hơi đơn điệu quá không?" Đỗ Chu nói - Khương Dụ chỉ mặc quần jean áo sơ mi, mang theo Cương cũng chỉ mặc bộ đồ thường.

"Không sao đâu, Trương Cảnh bảo không cần quá trang trọng." Khương Dụ nhìn Hoa Lê, "Hoa Lê, mi không phải lo, để chuyện này cho ta."

Hoa Lê gật đầu.

"Gấu!" Nước Mắm đứng bên chân Khương Dụ, nịnh nọt sủa một cái.

"Nước Mắm, xin lỗi nha, lần này không đem mày theo được, tao đã dẫn theo Cương rồi lại thêm cả mày nữa thì quá rêu rao rồi... Phải chi mày biến thành người thì hay biết mấy." Nói xong tiếc nuối lắc đầu.

"Ử..." Nước Mắm vươn móng phẩy cái tai tiu nghỉu rũ xuống của mình, buồn thiu như đưa đám.

"Được rồi mà, tao sẽ mang đồ ăn về cho mày, không bỏ đói mày đâu." Khương Dụ ngồi xổm xuống vuốt lông trên đầu nó, "Ngoan nào... Lần sau sẽ dẫn mày đi."

Đôi mắt Nước Mắm lóng lánh nước, tiếng kêu nghe cực kỳ đáng thương, nhưng trong lòng lại hận chết tên Cương - hồi đầu Tiểu Dụ đi đâu cũng mang mình theo, giờ có con cương thi này thì Tiểu Dụ cũng để ý đến nó nhiều hơn, kể cả chuyện này cũng không mang mình đi nữa.... Nè...

Cương cũng thấy ánh mắt thù hận của Nước Mắm, càng thêm hả hê - có vẻ như bây giờ trong lòng Tiểu Dụ mình khá quan trọng đấy nhỉ.

Nước Mắm khó chịu quay mặt ra chỗ khác - không được, gắng nhịn gắng nhịn, không thể nhào tới cắn tên này trước mặt Tiểu Dụ, không là Tiểu Dụ sẽ giận đó...

Ván này, cương thi toàn thắng.








P/s: Đừng lo Khoai Chúi-chan à, sau này cưng sẽ được toại nguyện, đừng có hối hận nha ~~
Ầy, tui khoái nhất thụ đa công một phần cũng vì mấy màn tranh sủng của mấy anh công, khs lại thấy hints ngập trời :v Tính phúc hắc của Cương Cương dần bộc lộ rồi kìa. 





You May Also Like

0 nhận xét