.::Làm sao để đi Thụy Sĩ một cách tiết kiệm nhất giờ::.

Trương Cảnh trân trối nhìn người trước mặt, có cảm giác như đang nằm mơ, nằm mơ thấy ác mộng -
"Đây, đây, đây..." lặp lại ba lần, cứ như ngoài chữ này ra không biết phải nói gì nữa.
"Cậu phải nhận ra chứ, đây chính là 'bà cố' của cậu mà." Khương Dụ một bên nhắc nhở.
"Nhưng bà cố không phải đã, không phải đã..." Trương Cảnh cam thấy lưng mình đã ướt một mảng - má ôi, bà cố đã mất từ lâu rồi mà, nếu có còn sống cũng không thể nào trẻ như này được - người trước mặt này... Trương Cảnh quay lại nhìn hai người Lương Định và Tạ Lưu, một đang nhìn vô định chằm chằm tường, một thì đang thì thầm với cái bình giữ nhiệt - cả hai đều không có vẻ gì là hoảng hốt.... Nhưng bọn họ không cảm thấy kỳ lạ hay sợ hãi tí xíu nào sao? Người phụ nữ này trông y hệt như người trong bức hình của ông cố, thêm nữa, mình có muốn xem bà ấy như người bình thường nhưng lỗ đạn rành rành trên trán kia...
"Con... Chính là Trương Cảnh?" Hoa Lê mở lời mà có chút run rẩy - đã qua nhiều năm như vậy rồi, Hoa Lê đã không còn nhớ những chuyện khi còn sống nữa, nhưng bây giờ lại nói cho bà biết người thân mình còn sống và đang đứng ngay trước mắt mình...
"Con là... Trương Cảnh." Không thể trách Trương Cảnh quá căng thẳng, với anh mà nói thì từ lúc bước vào thì đã thấy sai sai rồi, có thần kinh thô hơn nữa vẫn biết tình huống trước mặt khác thường - cho dù đã có bức hình của ông cố nhưng hiểu biết của anh về bà cố chỉ gói gọn có chừng đó, hiện tại người đã khuất lại đang đứng trước mặt mình -
"Đừng đứng nói chuyện, hay là ngồi xuống đi." Khương Dụ rất ra dáng chủ nhà.
Mọi người ngồi xuống, nhưng Hoa Lê và Trương Cảnh vẫn không nói gì - Hoa Lê thì không biết nên nói như thế nào, còn Trương Cảnh vì quá căng thẳng không nói được gì.
"Hai người không nói gì, vậy thì để tôi mở lời trước." Khương Dụ xua tan cảnh lúng túng, "Tôi biết hiện ai cũng có tâm sự, đã đến đây rồi, tôi cũng xin nói thẳng." Khương Dụ nhanh chóng kể lại sự tình của Hoa Lê, còn chuyện ngôi nhà thì bỏ qua không nói.
"Nói trắng ra là cậu đang giúp Hoa Lê tìm thân nhân còn sống?" Tạ Lưu bắt được ý chính.
"Đúng vậy." Khương Dụ gật đầu, "Không ngờ trùng hợp là Trương Cảnh." Đây chính là cái gọi là số mệnh an bài này.
"Thật khéo như vậy." Lương Định không dám tin.
"Nói chung là, Trương Cảnh, cậu cứ nói với chúng tôi những gì cậu biết về bà cố của cậu." Khương Dụ nói.
Trương Cảnh trộm liếc Hoa Lê, thấy bà cũng đang nhìn mình, tuy vẫn còn e sợ nhưng vẫn cắn răng nói, "Thật ra tớ cũng không biết nhiều, khi tớ bắt đầu nhớ được là ông cố nội cũng đã mất rồi, lâu lâu được ông nội kể chuyện về ông cố nội mới nhắc về bà cố."
"Tiểu Cảnh, tui nói nhà cậu xưng hô rõ lạ, vì sao đây ông cố nội đây bà cố? Phải thống nhất chứ nhỉ?" Lương Định chen miệng.
"Đó giờ luôn gọi vậy mà, tớ cũng quen rồi." Trương Cảnh nói tiếp, "Mọi chuyện trong nhà đều do ông cố nội quyết định, ông ấy là một thương nhân cực kỳ thành đạt, nhưng mà dù sao thì ông ấy hồi đó là một du học sinh mới về nước, ban đầu không có ý định theo kinh doanh."
"Vậy sao lại bỏ văn theo kinh doanh?"
"Nguyên nhân vì bà cố đó." Trương Cảnh lại nhìn lướt qua Hoa Lê đang ngồi bên kia, "Tớ nghe nói là người nhà phản đối chuyện của ông cố nội và bà cố, ông ấy ầm ĩ với họ, quyết định tự lập sự nghiệp cho nên mới cố gắng học kinh doanh."
"Sao lại phản đối?" Khương Dụ không rõ - "Đừng nói là Hoa Lê vẫn chưa đủ xinh đẹp chứ?" Vẻ bề ngoài của Hoa Lê ít nhất cũng chín phần mười..
"Thời đó hẳn là rất khắt khe gia cảnh và xuất thân nhỉ?" Tạ Lưu nói.
Nhìn phản ứng của Trương Cảnh, Lương Định nhíu mày, "Trúng rồi?"
Trương Cảnh gật đầu, "Ông ấy cũng không nói rõ, chỉ nói là xuất thân cách rất xa, tớ cũng đã xem vài tấm thời trước nữa của bà cố, khi đó bà chưa gặp ông, nhưng nhìn hình thì không có vẻ gì là vì mục đích của cải..."
"Hoa Lê là con nhà giàu, nhưng vẫn không được chấp nhận... Vì sao?" Khương Dụ càng khó hiểu.
"Có liên quan đến thân phận không?" Lương Định phỏng đoán.
Tạ Lưu bổ sung, "Hoặc là do nghề nghiệp?" Cậu đã thấy những tấm hình kia, luôn cảm thấy người trong hình trang điểm có hơi đậm quá trong trang phục như vậy....
"Các cậu có ý gì?"
"Các cậu cho rằng tôi là loại người mua vui thiên hạ?" Hoa Lê vẫn im lặng nãy giờ chợt mở miệng.
Ba người không nói gì.
Khương Dụ nhìn Hoa Lê rồi nói, "Hoa Lê, lẽ nào mi đã nhớ ra gì rồi?" Ngầm nói ta cũng thấy vậy đó.
Hoa Lê không quá lưu tâm, bà đã chết lâu rồi, thời thế đổi thay, bây giờ loại nghề nghiệp mua vui thiên hạ lại rất được chào đón -
''Tôi cũng thấy vậy, vào thời đó nghề này chỉ có gái làng chơi hoặc vũ nữ, ca nữ...." Khương Dụ nói tiếp, "Cảm thấy Hoa Lê rất thích hợp." Dáng người đẹp, ngực lại to... Nhưng không nói mấy lời này.
Hoa Lê không để ý Khương Dụ, nhìn chằm chằm Trương Cảnh, "Lúc bà chết không đến 30 tuổi, vậy tức là bà đã kết hôn với ông cố nội con cũng như có con rồi phải không?"
Trương Cảnh lắc đầu, "Con chỉ biết bà cố đã mất từ khi còn rất trẻ, sau này ông cố nội cũng không tái hôn, ông nội nói ông được vú em nuôi lớn, ngoài ra không kể gì thêm."
"Ông cố nội của cậu cũng thật si tình." Lương Định than thở, "Ngẫm lại thì bây giờ vợ trước vừa mất đã tái giá ở đâu cũng có, huống chi nhà phú quý thời xưa."
"Tôi thấy không nhất định vậy đâu, " Khương Dụ lành lạnh mở miệng, "Hình như quan hệ huyết thống giữa Hoa Lê và Trương Cảnh không rõ rệt cho lắm."
"Nghĩa là sao?" Trương Cảnh không rõ - Rõ ràng Hoa Lê trông rất giống người trong hình của ông cố mà.
"Cậu nói tôi với nó không có quan hệ?" Hoa Lê cũng khó hiểu - Rõ ràng Khương Dụ đã nói là tìm được thân nhân cho mình rồi mà.
"Hoa Lê mi không còn là người, không thể xét nghiệm DNA được." Khương Dụ quay lại nhìn Trương Cảnh, "Cho xin tí máu nha." Nói xong không đợi Trương Cảnh phản ứng thì anh đã thấy nhói đầu ngón tay, giọt máu chảy ra, Khương Dụ hứng lấy rồi trát lên nhân trung của Hoa Lê...
"Khương Dụ, đừng đánh lén như vậy chứ." Trương Cảnh mút ngón tay còn chảy máu của mình.
"Hoa Lê, sao rồi?" Khương Dụ hỏi Hoa Lê.
Hoa Lê sửng sốt một lúc, rồi lắc đầu, "Không có..."
"Cái gì không có cơ?" Lương Định tò mò hỏi.
"Hoa Lê không có phản ứng với máu của Trương Cảnh, hai người họ quả nhiên không có quan hệ máu mủ."
"Tiểu Cảnh, lẽ nào bây là con nuôi hả?" Lương Định mở to mắt nói.
"Nói bậy gì đấy. " Trương Cảnh trừng mắt liếc hắn một cái.
"Không cần suy nghĩ sâu xa như vậy đâu." Khương Dụ nói, "Nếu tớ đoán không sai, thì ông nội cậu không phải con ruột của Hoa Lê."
"Vậy tức là ông cố nội có người vợ khác?" Tạ Lưu cũng thò một chân vào.
"Mấy đứa nói bậy bạ gì đấy..." Trong lòng Trương Cảnh bây giờ rất rối loạn.
"Được rồi, Trương Cảnh à, lời của tôi có thể làm cậu khó chịu, nhưng tôi nhìn hình của ông cố nội cậu cũng không có cảm giác hai người huyết mạch tương liên... Vì thế..."
"Cậu muốn nói là rất có thể ông nội tớ là con nuôi?" Trương Cảnh càng rối mù - Chuyện gì nữa đây?
"Trương Cảnh, nếu được, tôi có thể gặp ông nội cậu không?" Có một số việc chỉ có ông của Trương Cảnh mới biết rõ.
"Vậy thì tiếc quá, ông tớ đã mất ba năm trước rồi." Trương Cảnh tựa vào lưng ghế, "Bà của tớ hiện đang ở Thụy Sỹ."
"Tiểu Dụ..." Hoa Lê nhìn Khương Dụ - bây giờ cô không biết nên hình dung tâm tình mình như thế nào nữa rôi.
Lương Định thấy Khương Dụ không nói gì, kéo kéo áo cậu, "Nghĩ gì vậy?"
"Tớ đang nghĩ xem làm thế nào để đến Thụy Sỹ tiết kiệm nhất." Khương Dụ nghiêm túc nói.
Cạn lời.
Thằng bé này, thật là chấp nhất quá đáng mà.
"Thôi mà, tuần sau là sinh nhật bố tớ, rất có thể bà nội tớ sẽ về." Rốt cuộc Trương Cảnh cũng lên tiếng.
"Thật không?" Khương Dụ mắt sáng rỡ, cậu rất mừng vì có thể tiết kiệm được khoản tiền lớn.
Trương Cảnh bị ánh mắt kia làm méo mặt, "Tớ chỉ nói là 'có thể' thôi."
P/s: Ùm Ùm, Lương cưa, anh không cần nói đâu, sau này anh cũng rứa mà =)))
À mà Khoai Chúi-chan nè, muốn qua Thụy Sỹ sao không bảo Lương cưa, người có sẵn rồi chỉ việc kêu thôi =)))

0 nhận xét