Đây là phí chung, cậu phải nhớ cho kỹ.

"Thấy rồi."
"Gâu" Nước Mắm phản ứng trước, nó lui lại một khoảng rồi lao tới theo hướng ngón tay Khương Dụ chỉ, khi tới đích thì quay lại gọi Khương Dụ, thè lưỡi ra như đang chờ đợi khen ngợi.
Đối với hành vi của Nước Mắm thì Cương tỏ vẻ ta đây không chấp, theo như nhận định của gã, con thú này rất rành việc giả vờ ngây thơ lấy lòng Tiểu Dụ, đây là cái mà gã khinh bỉ nó nhất - nhất là sau đó Tiểu Dụ sẽ chơi đùa thân thiết với nó hơn...
"Nơi đó... Không chỉ là bãi hoang đâu..." Lương Định nhìn phía trước, giật mép.
"Chỗ đó rõ ràng là bãi tha ma..." Tạ Lưu có hơi cạn lời - cậu biết là đi tìm mộ, nhưng cậu không ngờ lại tới bãi tha ma tìm thật... Không lẽ suốt thời gian qua chỗ này vẫn không thay đổi gì sao?
Khương Dụ đi tới, ngồi xổm xuống gõ lên mặt đất, sau đó quay lại nói, "Là ở đây, mau đào."
"Đào á?!!" Lương Định và Tạ Lưu ngơ ngẩn - chuyện đạo mộ này thật sự là....
"Không phải tôi đã nói là sẽ đi tìm thi cốt của Đàm Canh sao? Không đào mộ thì làm sao tìm được chứ?" Khương Dụ nói tiếp, "Tôi đã chuẩn bị đầy đủ rồi.... Nhìn nè, đây là xẻng... Tuy có hơi nhỏ nhưng tình huống gấp rút chỉ được có vậy, mấy cậu chịu khó nha."
"Tiểu Dụ, đây là xẻng đồ chơi của con nít à?" Lương Định cầm cái xẻng bằng nhựa lên, không biết nên nói gì cho phải.
"Đây là dụng cụ đào đất nha, có nhiêu thì xài đi." Khương Dụ ra vẻ nghiêm túc nói, quay lại nói với Tạ Lưu, "Tạ Lưu, đây là phí chung, cậu nhớ cho kỹ đó."
Tạ Lưu cũng hết nói nổi, "Nếu là phí chung thì sao không thành tâm một chút?"
"Cái xẻng sắt vừa lớn vừa nặng khó vận chuyển, quan trọng là khi chúng ta mang theo món đồ như vậy, mấy cậu thử coi người ta sẽ nghĩ như thế nào về chúng ta? Bị nghi ngờ là trộm mộ thì hết đường làm ăn." Khương Dụ nói, "Được rồi, đừng phí thời gian nữa, đào lẹ đi."
"Tụi tớ đào còn bây làm cái chi?" Theo như Lương Định thấy thì kể cả Cương cũng có một cái, Nước Mắm đã có sẵn móng vuốt rồi giờ lấy ra xài thôi, ra tư thế sẵn sàng đào -
"Tớ muốn xem xét chỗ này một chút." Khương Dụ phẩy cái chuông trong tay.
"Hiện tại là lúc nào rồi mà còn nổi máu tò mò?" Lương Định nói thầm.
Khương Dụ cười nhạt với hắn, "Cậu nói xem?"
Lương Định nhìn thấy đám ma trơi âm u sau lưng cậu rồi, hắn lập tức cúi đầu, cố gắng đào... Mộ -
Một giờ sau -
Lương Định và Tạ Lưu cảm giác tay cầm xẻng đã tê rần đau nhói - Cho dù họ có không phải là cậu ấm cành vàng lá ngọc thì cũng là thanh niên bình thường thôi, còn cầm cái xẻng nhựa đào suốt một giờ không nghỉ ngơi thì sao mà tốt cho được.
"Đào đến đó rồi vẫn chẳng thấy cái chi..." Lương Định nhẹ giọng nói.
"Chúng ta đào cũng chẳng được bao nhiêu." Tạ Lưu cũng nản chí - tay cậu đã quen cầm cọ, giờ bắt cậu đi đào đất bằng xẻng nhựa đồ chơi... Khác chi sự chênh lệch giữa lòng sông và mặt biển đâu.
"Mấy cậu nhớ phải cẩn thận một chút, không được phá hoại dị vật không là toi đó." Khương Dụ đứng một bên lành lạnh nói.
"Dị vật là chỉ cái chi?" Lương Định vẫn rất thức thời bày tỏ nghi vấn của mình.
"Ví dụ như vật bồi táng này, bình này, xương sọ các loại các kiểu, nói chung là cẩn thận vẫn tốt hơn."
"Không phải cậu bảo đây là mộ của Đàm Canh sao? Hắn chết thê thảm như vậy còn có vật bồi táng nữa sao?" Tạ Lưu hỏi.
"Tôi nói đây là mộ của Đàm Canh hồi nào? Hơn nữa không nhất thiết chỉ có mỗi Đàm Canh được chôn ở đây, chỗ các cậu đào cũng khá rộng, có lẽ sẽ thu hút nhiều đó." Khương Dự bổ sung, "Không dưng mà tôi chi nhiều tiền để đối phó bọn chúng, và chúng cũng sẽ không đứng đó và nhìn theo thôi đâu..."
Lương Định nuốt ngụm nước bọt lớn, tay Tạ Lưu đang đào cũng run rẩy - vụ gì đây chứ hả?
Cương và Nước Mắm hình như lại bắt đầu so đấu như mọi khi, một đứa dùng xẻng, một đứa dùng vuốt, cả hai cùng đào, bỏ qua thành quả, chỉ riêng việc một con cương thi đấu đá với con chó, trên tinh thần là vì Khương Dụ nữa...
"Tiểu Dụ... Có, có đồ" Cương bỗng kêu lên.
"Gấu" Nước Mắm cũng sủa lên.
Khương Dụ nhảy xuống từ trên cây, khi cậu đi tới thì Cương đã moi nó lên -
"Thật sự là cái bình." Lương Định và Tạ Lưu cũng hứng thú nhìn nó.
Khương Dụ bên cạnh cũng nhìn, cái bình này có thể tránh được âm linh -
"Đưa ta." Khương Dụ nhận lấy trong tay Cương, "Chính là nó."
"Lẽ nào trong đây là thi cốt của Đàm Canh?" Lương Định đánh giá, "Có hơi nhỏ đó?! Chẳng lẽ là tro cốt?"
Tạ Lưu nhìn cái bình đến đờ ra.
"Không phải, xem ra là hồn phách của Đàm Canh, đây là vật đã phong ấn hắn, khiến cho hắn không thể đầu thai chuyển thế." Khương Dụ trả lời.
"Vậy nếu như đem đi đập cái bình này có giải quyết được không?" Lương Định có vẻ hào hứng.
"Nếu bây muốn người ta hồn phi phách tán thì có thể thử." Khương Dụ thở dài, "May mà tên quốc sư còn chút lương tâm, chỉ phong ấn lại linh hồn của hắn thôi mà không trực tiếp đánh tan, không là vô vọng rồi."
"Vậy thì phải làm sao?" Tạ Lưu hỏi.
"Trước mang nó về đã rồi hẵn tính, nếu vẫn muốn tìm thi cốt đã bị ngũ mã phanh thây của Đàm Canh thì có thể tìm rồi ráp lại cho đủ."
"Nhưng đã hơn ngàn năm rồi, thi thể kia..."
"Tôi đã nói tôi sẽ xếp trận bùa pháp Tinh Lọc, có thể đảm bảo thi thể của hắn sẽ không bị hư hại, ít nhất là xương cốt vẫn còn" Khương Dụ nói, "Tìm được cái bình này rồi, chứng tỏ thi thể được chôn không xa, đào nhanh nào mấy đứa."
Bọn họ cứ tiếp tục đào cho đến khi tìm được thi cốt của Đàm Canh, trời cũng đã hửng sáng, cả nhóm vội lấp lại chỗ hố đã đào, sau đó mang thi cốt của Đàm Canh về nhà trọ - còn chuyện sau đó, người dân có phát hiện bỗng dưng có rất nhiều tiền giấy trong bãi tha ma thì hoảng loạn không thôi, là chuyện khác.
![]()
Người kia cưỡi tuấn mã màu đỏ thẫm, áo choàng màu đen phấp phới trong gió, áo giáp bạc càng làm nổi bật khuôn mặt anh tuấn phi phàm, hắn cười với mình, rồi từ từ hạ lưng xuống, vươn tay về phía mình ---
"Anh......"
Tạ Lưu bật dậy, lúc mở mắt lại có hơi thất hồn lạc phách.
"Tạ Lưu, gặp ác mộng à?" Lương Định ngồi đối diện Tạ Lưu đang hướng dẫn Khương Dụ chơi game, chợt nghe thấy tiếng động thì ngẩng lên hỏi cậu.
"Tôi mơ gặp... Đàm Canh." Tạ Lưu chộp lấy ly nước trên bàn, uống một ngụm lớn.
"Yên tâm, cậu mơ thấy hắn không sao nữa rồi" Khương Dụ không nhúc nhích, liên tục bấm trỏ chuột.
"Sau này vẫn mơ thấy hắn sao?" Tạ Lưu có hơi ngơ ngác.
"Tôi cũng không rõ, tôi chỉ làm nhiệm vụ của mình thôi, còn lại cậu phải tự nghĩ cách." Khương Dụ không phải đạo sĩ hay hòa thương, không quản lý chuyện ma quỷ, miễn là không ảnh hưởng đến bản thân là được.
"..." Tạ Lưu thất thần nhìn cái bình bên cạnh.
"Tiểu Dụ, tôi cũng muốn..." bên kia, Cương vừa thò tay đã bị Khương Dụ gạt ra --
"Ngưng ngay, cho mi chơi lỡ đâu làm hư máy tính rồi sao, máy tính rất đắt đó, có tiền đền không?" Chỉ cần có liên quan đến tiền thì Khương Dụ sẽ rất keo kiệt.
"..." Cương thật ra không hứng thú với máy tính, chỉ là thấy Khương Dụ chơi mới nổi hứng đòi chơi chung thôi, giờ bị từ chối thì bay vô góc chọt kiến, lâu lâu ai oán liếc Khương Dụ.
Lương Định coi như không thấy - trong thời gian này trải qua những chuyện như vậy, hắn phát hiện tố chất tâm lý của mình trở nên mạnh mẽ rất nhiều đó.

0 nhận xét