.::Ngốc dụ 20::.




.::Tiền giấy vẫn làm giả được::.






"Phong cảnh ở đây không tệ nhỉ." Lương Định nhảy xuống khỏi xe tải mini, nhìn chung quanh cảm thán.

"Ừ, cũng vì thế, còn có cả thác nước đẹp như tranh vẽ nữa, cho nên tôi mới tới đây làm mẫu vẽ tả thực." Tạ Lưu nói.

Khương Dụ nhìn bao quát rồi nói, "Ở đây có vẻ như đã được cải tạo, có rất nhiều dấu vết do con người, giống như sườn núi bên kia... Đáng lẽ nó phải khá là dốc, đằng này lại vì có người sinh sống mà sạt hơn phân nửa."

Lương Định và Tạ Lưu liếc nhau rồi nói, "Hiện tại hầu hết các địa điểm phong cảnh đều như vậy, muốn tìm một nơi hoàn toàn hoang sơ chưa được khai phá là rất khó."

"Chỗ ngôi làng tôi ở hoàn toàn tự nhiên, phong cảnh còn đẹp hơn ở đây nhiều." Khương Dụ nói rồi hỏi Nước Mắm, "Nhỉ, Nước Mắm?"

"Gấu!" Nước Mắm đáp.

"Tiểu Dụ, bữa nào chúng ta đến làng cậu chơi đi, nghe có vẻ thú vị đó." Lương Định hào hứng nói.

"Cũng không tồi, rất đáng giá làm cảnh vật mẫu." Tạ Lưu cũng nói.

"Mấy cậu á?" Khương Dụ bĩu môi, "Hay là thôi, nơi đó, chúng ta không thể muốn đến là đến được."

Tạ Lưu nghe cậu nói vậy cũng hiểu cậu muốn cho qua chuyện, Lương Định còn muốn nói thêm gì đó nhưng bị Tạ Lưu ngăn lại - bây giờ cậu đã có chút đề phòng trước những chuyện này, Khương Dụ lại có vẻ mặt như vậy, cậu biết rằng không nên tiếp tục đề tài này nữa.

"Tiểu Dụ, tôi đói." Cương kéo kéo tay Khương.

"Hồi nãy trên xe đã uống rồi mà?" Khương Dụ nhíu mi.

"Mới nửa túi à..."

"Được rồi được rồi, tìm chỗ cất hành lý đã, rồi cho mi uống hết lượng còn dư trong túi."

"Ừ..."

Nhóm Khương Dụ ngủ lại tại nhà dân thôn Hồng Lịch, nói là nhà dân chứ thật ra là quán trọ nhỏ khá khang trang, Khương Dụ chỉ cần một phòng trọ sạch sẽ, hai cậu ấm Lương Định và Tạ Lưu đương nhiên tiêu chuẩn cao hơn chút, nhưng dù sao thì đã ở nhờ thì có thế nào cũng không so được với khách sạn, cho nên họ cũng không yêu cầu quá, chỉ cần...

"Tiểu Dụ, trong này... có đảm bảo không?" Lương Định đứng ở cửa, hỏi Khương Dụ đã đến bên.

"Đảm bảo?" Khương Dụ cũng nhanh chóng hiểu hắn muốn nói tới cái gì -" Mấy cậu yên tâm, ở đây cũng không tệ, huống chi có Nước Mắm và Cương, tụi nó xuất hiện là đám kia đã tự động tránh xa."

Bây giờ Lương Định và Tạ Lưu mới yên tâm bước vào.

"Tiểu Dụ, có phải những nơi như thế này chúng nó càng tụ tập nhiều hơn không?"

"Đâu ra?" Khương Dụ liếc hắn, "Càng có nhiều người sinh sống thì càng có nhiều người chết, tất nhiên trong thành phố có chúng nhiều hơn chứ. Huống hồ, thông thường sau khi tử vong, linh hồn sẽ lập tức xuống địa phủ, chỉ còn lại oán khí tích tụ hoặc tâm nguyện chưa hoàn thành mới mắc kẹt nhân gian. Mấy cậu nói xem, những người này thường sống ở thành thị hay nông thôn?"

Hai người kia trầm mặc.

"Hai người cũng không cần lo lắng." Khương Dụ thả hành lý xuống, "Miễn là mấy cậu không chọc giận người ta, chúng nó cũng không rảnh hơi để ý đến mấy cậu."

"Tiểu Dụ, tôi muốn chung phòng với cậu."Cương bám theo Khương Dụ.

"Mi và ta..." Khương Dụ liếc qua Lương Định và Tạ Lưu - hiện tại cả bọn thuê hai căn phòng, Lương Định chắc chắn không dám tới gần Cương, Tạ Lưu thì không yên lòng, cho nên cũng còn cách đó - "Ừ, cũng được."

"Khương Dụ, khi nào thì chúng ta đi tìm ngôi mộ kia?" Đây là điều Tạ Lưu quan tâm.

"Không vội." Khương Dụ nhìn ra ngoài cửa sổ, "Bây giờ là ban ngày, chúng ta nghênh ngang đi tìm mộ dễ khiến người ta chú ý, khó mà trót lọt được, không bằng cứ từ từ..."

"Nghĩa là phải đợi tới tối?" Lương Định nhăn nhó, "Buổi tối đi tìm mộ người ta... Có hơi không được hay lắm...."

"Hành động ban đêm, một là không gây sự chú ý, hai là bùa chú của tớ mạnh nhất vào thời điểm âm khí thịnh vượng này, hiệu quả cũng rõ rệt hơn, việc tìm mộ cũng dễ hơn." Khương Dụ nói tiếp, "Hôm nay tới đây, tôi có cảm ứng được lá bùa Tinh Lọc kia, xem ra ngôi mộ vẫn không bị ai phát hiện, chôn dưới lòng đất, cũng không bị xây đè lên nên chúng ta có thể rút bớt thời gian tìm."

"Âm khí thịnh.... Đừng nói là..." Khóe miệng Lương Định giừng giựt.

"Lương thiếu à, tôi phát hiện anh càng ngày càng nhát gan đó." Khương Dụ khinh bỉ nói.

"Trước đây tớ không sợ vì không tin, bây giờ tin rồi, có thể không sợ nổi hả? Tớ chỉ là một công dân bình thường thôi đó." Lương Định giải thích, "Hơn nữa phải là tớ lớn gan hơn mới đúng chứ, Tiểu Dụ cậu không nhớ hai đứa bên người cậu không thuộc về phạm vi nhân loại ...." hắn không nói tiếp nổi vì ánh mắt của Cương nhìn về phía hắn - tên này, mỗi lần bắt gặp phải ánh mắt đó hắn đều có cảm giác sẽ bị nhào tới cắn vậy.

"Bây giờ Cương không tấn công người nữa, yên tâm." Khương Dụ nói rồi lấy túi máu trong ba lô ra đưa cho Cương, "Có đủ máu là được."



Khoảng 11 giờ 30, cư dân trong thôn hầu hết đều ở trong nhà nghỉ ngơi, hoặc ngủ hoặc xem TV, ngoài đường không một bóng người.

"Cho mấy cậu này." Khương Dụ lấy ra vài xấp tiền giấy, "Khi đến bãi tha ma thì rải xuống, các oán linh sẽ dịu lại một chút, không quấy rầy chúng ta nữa."

"Tiểu Dụ, cậu chuẩn bị từ khi nào vậy?" Lương Định hơi ngạc nhiên - hắn luôn cảm thấy cái ba lô của Khương Dụ cứ như túi thần kỳ ấy.

"Cái này trong thành phố khó kiếm lắm, tớ mua trên mạng đấy." Khương Dụ đáp.

"Mua hàng, online?" Lương Định chảy sọc đen – trên mạng có bán cái này nữa hả.

"Ừ, sau khi mua nhà tớ không còn nhiều tiền, chỉ còn nước mua hàng online, chỗ này đã buôn bán rất nhiều năm rồi, hơn nữa mấy thứ này tớ vừa nhìn đã có thể phân biệt là đồ thật hay hàng nhái, vì thế cứ yên tâm mà xài."

"Thứ này có cả hàng nhái nữa ư?" Tạ Lưu hỏi.

"Dĩ nhiên là có. Tiền giấy có thể làm giả, nhưng mà bọn quỷ không nhận đồ giả, còn khiến chúng nổi điên thêm nữa." Khương Dụ đã chuẩn bị xong xuôi, "Chúng ta đi thôi."

"Ừ."

Khương Dụ đưa cho Cương và Nước Mắm mỗi đứa một cái đèn lồng, Cương thì cầm trên tay, Nước Mắm thì gắn lên đầu, theo sau Tạ Lưu và Lương Định mang theo xấp tiền giấy, vừa đi vừa rải, Khương Dụ thì cầm cái chuông, lâu lâu rung vài tiếng, tiếng chuông reo vang nhẹ nhàng trong đêm tối yên tĩnh lại trở nên vang dội lạ thường.

"Âm linh mau lui, chớ cản đường chúng ta - dẫn lĩnh mau tránh, chớ cản đường chúng ta... "

Gió chợt nổi lên mà không báo trước, khí lạnh cuốn qua làm Tạ Lưu và Lương Định nổi da gà, không ngừng thôi miên bản thân mình, tốc độ rải tiền cũng nhanh hơn --

"Thấy rồi."




You May Also Like

0 nhận xét