Đã 11 giờ.
Hoàng Thiếu Thiên rút thẻ tài khoản, cũng không lại đăng nhập vào tài khoản Lưu Mộc kia nữa, trực tiếp tắt máy tính tắt điện thoại đi nghỉ.
Đôi bên ngăn cách nhau một cọng dây mạng tính thêm vài thành phố, cậu đương nhiên không biết, ở màn hình bên kia, Diệp Tu không chỉ khá rảnh và quăng mất tiết tháo đăng nhập vào acc nữ đánh với Lưu Mộc của cậu một hồi, mà còn vì ảo tưởng chính chủ của cái thây chỏng chơ kia sẽ có phản ứng gì mà hồi lâu không hạ xuống cái nhếch mép nổi.
Trong trận chiến vừa rồi, Hoàng Thiếu Thiên cố tình kéo cho tiết tấu chậm đi đôi chút.
Mục đích hẳn là vì thận trọng quan sát thực lực của người chơi này.
Làm game thủ chuyên nghiệp, tâm trạng không đến nỗi ảnh hưởng đến phong độ đánh, nhưng khi tâm trạng thật sự không tốt mà nói, chắc chắn không có hơi sức lẫn tinh thần đi quan sát kỹ lưỡng đối thủ đến vậy.
Hắn gạt đi ý định lập tức đến thành phố G.
Dạ Vũ Thanh Phiền mà hắn quen biết cũng không phải một người gặp chuyện thì trốn.
Hắn khẳng định tâm ý của hai người dành cho nhau đều không có gì nhầm lẫn ở đây cả.
Hoàng Thiếu Thiên cũng sẽ không vì quan hệ của cả hai tiến một bước dài, gần đến với cái thực tế phải bắt đầu cân nhắc đủ thứ vấn đề mà bất ngờ biến mất.
Hoàng Thiếu Thiên bỏ đi nhất định là bởi vì tình cảm của cả hai xuất hiện điều gì đó mà hắn không nhận ra.
Mà trước mắt là Thiếu Thiên có vẻ như không muốn nói cho hắn...
Ánh mắt Diệp Tu dừng trên nhân vật nữ trên màn hình.
Có lẽ hắn có thể trong khoảng thời gian này, thử có thể tiếp cận tìm câu trả lời xem sao?
Nhưng có một vấn đề.
Nếu người ta không vào acc Lưu Mộc mà vào một acc khác hắn không biết... Lúc đó nên làm gì?
Người đàn ông từng được xưng là Bách Khoa Toàn Thư Vinh Quang tại thời khắc này cũng kìm lòng không đậu bật ra một ý trong đầu:
Tuyển đồng bọn! Tuyển đồng bọn nằm vùng săn tin chuẩn nóng...!
Người đủ yêu cầu và có quen biết với hắn, Diệp Tu càng nghĩ, cuối cùng vẫn thấy Đội trưởng Tay tàn của Lam Vũ là chuẩn nhất.
Nhưng kiểu người khôn khéo như Dụ Văn Châu...
Diệp Tu ngày hôm sau mở khung chat với Dụ Văn Châu đã đau đầu vấn đề mình nên trổ tài lực như thế nào mới không khiến người ta nghi ngờ, nói bóng nói gió moi động tĩnh của Hoàng Thiếu Thiên. Việc tốn não như này vẫn cứ tiếp diễn trong suốt thời gian cả hai nói nhăng nhít với nhau, mãi đến khi hắn chịu hết nói mới hỏi:
“Trong thời gian mấy cậu được nghỉ hè có vào tài khoản công hội Lam Khê Các cày không?”
“Anh hỏi ai?” Tốc độ đánh của Dụ Văn Châu vốn đã nổi danh không nhanh không chậm.
Diệp Tu vừa nhìn vấn đề này đã thấy tê cả tay, hắn ra vẻ bình thản đáp: “Cậu với Hoàng Thiếu Thiên á! Chủ yếu là cạnh tranh với đối thủ không phải sao?”
“Ha ha, ” Trên thực tế nếu không vì cái vị đại thần Diệp Tu này cần mẫn phá luật liên tục, có game thủ chuyên nghiệp nào lại rảnh không chuyện gì làm đi cà thẻ vào game hỗ trợ công hội cực không ra dáng đại thần thế này chứ. Dụ Văn Châu đánh ra, “Nhiều năm như vậy, Thiếu Thiên cuối cùng cũng đả động được anh rồi?”
“Ha ha, quả nhiên không gạt được cậu chuyện gì mà...” Diệp Tu.
“Tôi ngỡ anh sẽ ngại ngùng hơn chút.” Dụ Văn Châu nói.
“Chuyện gom tiền cúng cần chi phải ngại ngùng?” Diệp Tu đặc biệt tỉnh rụi, giả như hắn có ngại thật, đó cũng chỉ khi đối diện với Hoàng Thiếu Thiên mới ngại ngùng thôi, gặp kẻ khác hai câu đã muốn phá công đại thần đời nào có khả năng .
Chẳng qua.
“Cậu nhận ra từ bao giờ?” Diệp Tu hỏi, đại thần quả nhiên vẫn là có chỗ để bụng.
“Rành ra đó đấy thôi?” Dụ Văn Châu nói, “Cái khác không nói, từ việc cậu ta thường xuyên cày video các trận đánh của anh, còn tìm anh PK là nhìn được mà?”
“Game thủ chuyên nghiệp nào chả thế?” Diệp Tu hỏi lại, hắn không buồn khách khí, sự thật cũng không cần phải thế.
“Nhưng chỉ có tin liên quan của anh mới khiến Thiếu Thiên ôm tạp chí xem đi xem lại, cũng như vào thời điểm anh mất tăm mất tích tên kia cứ đi tới đi lui trong phòng sốt sắng cả lên đến không dừng lại được thôi.” Dụ Văn Châu nói.
“À...”
“Cho nên hai người hiện tại?” Dụ Văn Châu hỏi.
“Văn Châu, ” Diệp Tu sâu xa nói, “Hiện tại cần cậu trợ giúp rồi.”
Giọng điệu chuyển từ vô sỉ sang khách khí mượt quá, Dụ Văn Châu cũng bị làm cho bất ngờ.
“Anh muốn tôi trợ giúp như nào?”
“Thiếu Thiên đã dậy chưa?” Diệp Tu không hề khách khí chút nào, trực tiếp hỏi.
“Còn chưa... Ừ, dậy rồi.” Dụ Văn Châu mới đánh được một nửa, Hoàng Thiếu Thiên đã vác theo quầng mắt gấu trúc đi vào phòng huấn luyện, hắn vội đổi câu từ trong khung chat, lại nghe thấy câu chào hỏi của Hoàng Thiếu Thiên mới ngồi vào đối diện:
“Đội trưởng, chào.”
Nói rồi Hoàng Thiếu Thiên đánh cái ngáp.
Dụ Văn Châu không tỏ vẻ gì: “Hôm qua ngủ không ngon à?”
“Ngày hôm qua gió to quá,” Hoàng Thiếu Thiên vừa ngáp vừa nói, “Ngoài kia ù ào ù ào ù ào suốt cả đêm, hại tui mơ thấy đủ thứ hằm bà lằng không thôi, sáng dậy cái đầu nặng như cục tạ luôn rồi, suýt thì nằm vật ra không dậy nổi luôn!”
Vẫn lải nhải như thường, không vướng bận.
Dụ Văn Châu thầm nghĩ, vừa vặn thấy Diệp Tu trong khung đối thoại nói: “Giúp anh để ý thời gian Thiếu Thiên vào tài khoản game lẫn vị trí luôn nhá?”
“Không vấn đề.” Dụ Văn Châu trả lại Diệp Tu ba chữ.
Nhưng nói thì nói thế, Hoàng Thiếu Thiên chắc chắn không đời nào vừa bước vào phòng huấn luyện đã vào game ngay.
Game thủ chuyên nghiệp mỗi ngày đều sẽ lên một khoảng thời gian cố định luyện tập các thao tác cơ bản, còn thói quen của Lam Vũ là mỗi sáng phải vào phòng huấn luyện.
Cho dù bây giờ đang trong kỳ nghỉ hẻ, hai vị đại thần của Liên Minh vẫn duy trì thói quen như vậy, Hoàng Thiếu Thiên ngồi một bên luyện tập, Dụ Văn Châu thì chủ yếu phân tích cũng như lên chiến thuật, thời gian chớp mắt đã trôi qua, cho đến gần hai giờ chiều, cả hai mới xong nhiệm vụ hằng ngày, Dụ Văn Châu trong lúc đứng dậy uống nước giả đò lơ đãng liếc sang màn hình Hoàng Thiếu Thiên, thì thấy một kiếm khách cùn cấp hai mươi đang PK với người ta.
Hắn đổ nước quay về chỗ ngồi của mình, nhảy lên hỏi Diệp Tu: “Trường Phong Tẩy Bích?”
Diệp Tu phải qua một chốc mới trả lời lại đối phương một icon mặt cười không nói gì.
Lực chú ý của hắn hãy còn đặt trên trận đấu với Hoàng Thiếu Thiên đây này.
Nếu là Quân Mạc Tiếu PK Dạ Vũ Thanh Phiền, số liệu chênh lệch 7 cấp hiển nhiên dẫn đến kết quả không có gì đặc sắc, nhưng với Trường Phong Tẩy Bích PK Lưu Mộc, cho dù có chênh số liệu 7 cấp, Diệp Tu kể ra cũng không dễ chịu gì cho cam.
Hắn cần khiến cho Hoàng Thiếu Thiên không qua bất cứ chi tiết nào liên hệ mình với Trường Phong Tẩy Bích.
Mà Hoàng Thiếu Thiên trong Liên Minh là một kẻ cơ hội có tiếng cũng như là một người tinh tế sắc sảo.
Khi lượng máu của Diệp Tu đã rút xuống còn 5% được một bình hồi máu cứu về, thanh máu trong nháy mắt được kéo lên tận 25%, hắn thấy Lưu Mộc trong màn hình với thanh máu còn khoảng 30% không chút đắn đo quay đầu chạy trốn, hiển nhiên có chút không muốn đánh một trận quá phí thế này với hắn nữa, khóe môi nhếch cao có phần không gượng nổi nữa.
Hắn gần như có thể mườn tượng ra vẻ mặt buồn bực ở phía bên kia màn hình của Hoàng Thiếu Thiên luôn.
Hắn cũng nghe thấy tiếng nói muốn nổi đóa của đối phương từ đầu tai nghe bên kia.
Diệp Tu bỗng tạm ngưng thao tác chiến đấu lại, hắn nhảy ra một câu trong khung đối thoại: “Cậu nhỏ thao tác không tệ, nhưng mà có vẻ là ma mới vào game nhỉ! Chơi game mà sao không trữ bình thuốc vậy?”
Hoàng Thiếu Thiên vốn dĩ muốn đi vừa thấy mấy lời này lập tức sùng lên bằng cả cơ thể!
“ĐANG ! KÊU ! AI ! CẬU NHỎ HẢ!!!”
Hoàng Thiếu Thiên còn chưa nói hết lời, lập tức đã quay người tung một chiêu Chém 3 Đường đến trước Trường Phong Tẩy Bích!
“Thời điểm tui chơi Vinh Quang mấy người còn chưa biết ở xó nào đâu! Pháp sư chiến đấu mà đánh không ra được Huyễn Văn có chỗ nào đáng vênh váo hả? Vào trận mà còn hồi máu là gian lận một cách trắng trợn *bíp bíp*! Đánh đấu trường hay đánh lôi đài đâu ra mà được hồi máu vậy hả? Bất cứ một trận PK 1-vs-1 mà còn chơi hồi máu đều là...-” Liên tiếp kỹ năng kiếm khách được Hoàng Thiếu Thiên tung ra nhìn hệt như luồng sáng ào ào ập đến trước mặt vậy!
Pháp sư chiến đấu đứng tại chỗ vì không được thao tác, sau hai kích đã bị Thượng Thiêu câu lên, tiếp sau đó một loạt “Chém 3 Đường Liên Kích Đâm Rút Đao Trảm thêm Thượng Thiêu rồi cả Ngân Quang Lạc Nhận”, Hoàng Thiếu Thiên trực tiếp đánh ra combo liên kích trên không, Trường Phong Tẩy Bích vừa mới nâng máu xong lại bị đánh cho tụt dài.
Không chỉ thế, Hoàng Thiếu Thiên vừa tung chiêu mà cũng không ngưng nói, còn chỉnh kiểu chữ khung đối thoại tại chỗ mà tiếp tục phun lời rác rưởi:
“TAY TÀN!!”
“TAY TÀN!!”
“GÀ MỜ!!!”
“GÀ MỜ!!!”
“NHÃI NHÉP CẤP 5!!!!”
“NHÃI NHÉP CẤP 5!!!!”
Câu cuối là với cỡ chữ to nhất mặc định, Hoàng Thiếu Thiên còn đổi luôn thành màu đỏ cho giống màu máu, lại đánh tiếp một chiêu Ngân Quang Lạc Nhận đến Trường Phong Tẩy Bích còn đang bị liên kích đánh cho trôi nổi, hút nốt nhúm máu cuối cùng của đối phương luôn.
Nhưng sau đó, Trường Phong Tẩy Bích vẫn không thao tác gì lúc này canh đúng thời cơ thủ mình, đáp về mặt đất.
Sau đó Trường Phong Tẩy Bích trước khi nhúm máu cuối cùng bị Liên Kích Đâm hút nốt đã kịp nhảy ra một câu: “Thường xuyên đánh đấu trường với cả đánh lôi đài á hả? Tiếc quá người nhà tui hông ủng hộ tui chơi game đâu. Phải rồi, không thì vào đánh đấu trường ha?”
Sau dấu chấm hỏi còn kèm theo một icon cười mỉm chi 😊.
“...” Hoàng Thiếu Thiên nhìn cái thây trước mặt, rốt cuộc có một cảm giác câm nín đã lâu không gặp.
Hoàng Thiếu Thiên rút thẻ tài khoản, cũng không lại đăng nhập vào tài khoản Lưu Mộc kia nữa, trực tiếp tắt máy tính tắt điện thoại đi nghỉ.
Đôi bên ngăn cách nhau một cọng dây mạng tính thêm vài thành phố, cậu đương nhiên không biết, ở màn hình bên kia, Diệp Tu không chỉ khá rảnh và quăng mất tiết tháo đăng nhập vào acc nữ đánh với Lưu Mộc của cậu một hồi, mà còn vì ảo tưởng chính chủ của cái thây chỏng chơ kia sẽ có phản ứng gì mà hồi lâu không hạ xuống cái nhếch mép nổi.
Trong trận chiến vừa rồi, Hoàng Thiếu Thiên cố tình kéo cho tiết tấu chậm đi đôi chút.
Mục đích hẳn là vì thận trọng quan sát thực lực của người chơi này.
Làm game thủ chuyên nghiệp, tâm trạng không đến nỗi ảnh hưởng đến phong độ đánh, nhưng khi tâm trạng thật sự không tốt mà nói, chắc chắn không có hơi sức lẫn tinh thần đi quan sát kỹ lưỡng đối thủ đến vậy.
Hắn gạt đi ý định lập tức đến thành phố G.
Dạ Vũ Thanh Phiền mà hắn quen biết cũng không phải một người gặp chuyện thì trốn.
Hắn khẳng định tâm ý của hai người dành cho nhau đều không có gì nhầm lẫn ở đây cả.
Hoàng Thiếu Thiên cũng sẽ không vì quan hệ của cả hai tiến một bước dài, gần đến với cái thực tế phải bắt đầu cân nhắc đủ thứ vấn đề mà bất ngờ biến mất.
Hoàng Thiếu Thiên bỏ đi nhất định là bởi vì tình cảm của cả hai xuất hiện điều gì đó mà hắn không nhận ra.
Mà trước mắt là Thiếu Thiên có vẻ như không muốn nói cho hắn...
Ánh mắt Diệp Tu dừng trên nhân vật nữ trên màn hình.
Có lẽ hắn có thể trong khoảng thời gian này, thử có thể tiếp cận tìm câu trả lời xem sao?
Nhưng có một vấn đề.
Nếu người ta không vào acc Lưu Mộc mà vào một acc khác hắn không biết... Lúc đó nên làm gì?
Người đàn ông từng được xưng là Bách Khoa Toàn Thư Vinh Quang tại thời khắc này cũng kìm lòng không đậu bật ra một ý trong đầu:
Tuyển đồng bọn! Tuyển đồng bọn nằm vùng săn tin chuẩn nóng...!
Người đủ yêu cầu và có quen biết với hắn, Diệp Tu càng nghĩ, cuối cùng vẫn thấy Đội trưởng Tay tàn của Lam Vũ là chuẩn nhất.
Nhưng kiểu người khôn khéo như Dụ Văn Châu...
Diệp Tu ngày hôm sau mở khung chat với Dụ Văn Châu đã đau đầu vấn đề mình nên trổ tài lực như thế nào mới không khiến người ta nghi ngờ, nói bóng nói gió moi động tĩnh của Hoàng Thiếu Thiên. Việc tốn não như này vẫn cứ tiếp diễn trong suốt thời gian cả hai nói nhăng nhít với nhau, mãi đến khi hắn chịu hết nói mới hỏi:
“Trong thời gian mấy cậu được nghỉ hè có vào tài khoản công hội Lam Khê Các cày không?”
“Anh hỏi ai?” Tốc độ đánh của Dụ Văn Châu vốn đã nổi danh không nhanh không chậm.
Diệp Tu vừa nhìn vấn đề này đã thấy tê cả tay, hắn ra vẻ bình thản đáp: “Cậu với Hoàng Thiếu Thiên á! Chủ yếu là cạnh tranh với đối thủ không phải sao?”
“Ha ha, ” Trên thực tế nếu không vì cái vị đại thần Diệp Tu này cần mẫn phá luật liên tục, có game thủ chuyên nghiệp nào lại rảnh không chuyện gì làm đi cà thẻ vào game hỗ trợ công hội cực không ra dáng đại thần thế này chứ. Dụ Văn Châu đánh ra, “Nhiều năm như vậy, Thiếu Thiên cuối cùng cũng đả động được anh rồi?”
“Ha ha, quả nhiên không gạt được cậu chuyện gì mà...” Diệp Tu.
“Tôi ngỡ anh sẽ ngại ngùng hơn chút.” Dụ Văn Châu nói.
“Chuyện gom tiền cúng cần chi phải ngại ngùng?” Diệp Tu đặc biệt tỉnh rụi, giả như hắn có ngại thật, đó cũng chỉ khi đối diện với Hoàng Thiếu Thiên mới ngại ngùng thôi, gặp kẻ khác hai câu đã muốn phá công đại thần đời nào có khả năng .
Chẳng qua.
“Cậu nhận ra từ bao giờ?” Diệp Tu hỏi, đại thần quả nhiên vẫn là có chỗ để bụng.
“Rành ra đó đấy thôi?” Dụ Văn Châu nói, “Cái khác không nói, từ việc cậu ta thường xuyên cày video các trận đánh của anh, còn tìm anh PK là nhìn được mà?”
“Game thủ chuyên nghiệp nào chả thế?” Diệp Tu hỏi lại, hắn không buồn khách khí, sự thật cũng không cần phải thế.
“Nhưng chỉ có tin liên quan của anh mới khiến Thiếu Thiên ôm tạp chí xem đi xem lại, cũng như vào thời điểm anh mất tăm mất tích tên kia cứ đi tới đi lui trong phòng sốt sắng cả lên đến không dừng lại được thôi.” Dụ Văn Châu nói.
“À...”
“Cho nên hai người hiện tại?” Dụ Văn Châu hỏi.
“Văn Châu, ” Diệp Tu sâu xa nói, “Hiện tại cần cậu trợ giúp rồi.”
Giọng điệu chuyển từ vô sỉ sang khách khí mượt quá, Dụ Văn Châu cũng bị làm cho bất ngờ.
“Anh muốn tôi trợ giúp như nào?”
“Thiếu Thiên đã dậy chưa?” Diệp Tu không hề khách khí chút nào, trực tiếp hỏi.
“Còn chưa... Ừ, dậy rồi.” Dụ Văn Châu mới đánh được một nửa, Hoàng Thiếu Thiên đã vác theo quầng mắt gấu trúc đi vào phòng huấn luyện, hắn vội đổi câu từ trong khung chat, lại nghe thấy câu chào hỏi của Hoàng Thiếu Thiên mới ngồi vào đối diện:
“Đội trưởng, chào.”
Nói rồi Hoàng Thiếu Thiên đánh cái ngáp.
Dụ Văn Châu không tỏ vẻ gì: “Hôm qua ngủ không ngon à?”
“Ngày hôm qua gió to quá,” Hoàng Thiếu Thiên vừa ngáp vừa nói, “Ngoài kia ù ào ù ào ù ào suốt cả đêm, hại tui mơ thấy đủ thứ hằm bà lằng không thôi, sáng dậy cái đầu nặng như cục tạ luôn rồi, suýt thì nằm vật ra không dậy nổi luôn!”
Vẫn lải nhải như thường, không vướng bận.
Dụ Văn Châu thầm nghĩ, vừa vặn thấy Diệp Tu trong khung đối thoại nói: “Giúp anh để ý thời gian Thiếu Thiên vào tài khoản game lẫn vị trí luôn nhá?”
“Không vấn đề.” Dụ Văn Châu trả lại Diệp Tu ba chữ.
Nhưng nói thì nói thế, Hoàng Thiếu Thiên chắc chắn không đời nào vừa bước vào phòng huấn luyện đã vào game ngay.
Game thủ chuyên nghiệp mỗi ngày đều sẽ lên một khoảng thời gian cố định luyện tập các thao tác cơ bản, còn thói quen của Lam Vũ là mỗi sáng phải vào phòng huấn luyện.
Cho dù bây giờ đang trong kỳ nghỉ hẻ, hai vị đại thần của Liên Minh vẫn duy trì thói quen như vậy, Hoàng Thiếu Thiên ngồi một bên luyện tập, Dụ Văn Châu thì chủ yếu phân tích cũng như lên chiến thuật, thời gian chớp mắt đã trôi qua, cho đến gần hai giờ chiều, cả hai mới xong nhiệm vụ hằng ngày, Dụ Văn Châu trong lúc đứng dậy uống nước giả đò lơ đãng liếc sang màn hình Hoàng Thiếu Thiên, thì thấy một kiếm khách cùn cấp hai mươi đang PK với người ta.
Hắn đổ nước quay về chỗ ngồi của mình, nhảy lên hỏi Diệp Tu: “Trường Phong Tẩy Bích?”
Diệp Tu phải qua một chốc mới trả lời lại đối phương một icon mặt cười không nói gì.
Lực chú ý của hắn hãy còn đặt trên trận đấu với Hoàng Thiếu Thiên đây này.
Nếu là Quân Mạc Tiếu PK Dạ Vũ Thanh Phiền, số liệu chênh lệch 7 cấp hiển nhiên dẫn đến kết quả không có gì đặc sắc, nhưng với Trường Phong Tẩy Bích PK Lưu Mộc, cho dù có chênh số liệu 7 cấp, Diệp Tu kể ra cũng không dễ chịu gì cho cam.
Hắn cần khiến cho Hoàng Thiếu Thiên không qua bất cứ chi tiết nào liên hệ mình với Trường Phong Tẩy Bích.
Mà Hoàng Thiếu Thiên trong Liên Minh là một kẻ cơ hội có tiếng cũng như là một người tinh tế sắc sảo.
Khi lượng máu của Diệp Tu đã rút xuống còn 5% được một bình hồi máu cứu về, thanh máu trong nháy mắt được kéo lên tận 25%, hắn thấy Lưu Mộc trong màn hình với thanh máu còn khoảng 30% không chút đắn đo quay đầu chạy trốn, hiển nhiên có chút không muốn đánh một trận quá phí thế này với hắn nữa, khóe môi nhếch cao có phần không gượng nổi nữa.
Hắn gần như có thể mườn tượng ra vẻ mặt buồn bực ở phía bên kia màn hình của Hoàng Thiếu Thiên luôn.
Hắn cũng nghe thấy tiếng nói muốn nổi đóa của đối phương từ đầu tai nghe bên kia.
Diệp Tu bỗng tạm ngưng thao tác chiến đấu lại, hắn nhảy ra một câu trong khung đối thoại: “Cậu nhỏ thao tác không tệ, nhưng mà có vẻ là ma mới vào game nhỉ! Chơi game mà sao không trữ bình thuốc vậy?”
Hoàng Thiếu Thiên vốn dĩ muốn đi vừa thấy mấy lời này lập tức sùng lên bằng cả cơ thể!
“ĐANG ! KÊU ! AI ! CẬU NHỎ HẢ!!!”
Hoàng Thiếu Thiên còn chưa nói hết lời, lập tức đã quay người tung một chiêu Chém 3 Đường đến trước Trường Phong Tẩy Bích!
“Thời điểm tui chơi Vinh Quang mấy người còn chưa biết ở xó nào đâu! Pháp sư chiến đấu mà đánh không ra được Huyễn Văn có chỗ nào đáng vênh váo hả? Vào trận mà còn hồi máu là gian lận một cách trắng trợn *bíp bíp*! Đánh đấu trường hay đánh lôi đài đâu ra mà được hồi máu vậy hả? Bất cứ một trận PK 1-vs-1 mà còn chơi hồi máu đều là...-” Liên tiếp kỹ năng kiếm khách được Hoàng Thiếu Thiên tung ra nhìn hệt như luồng sáng ào ào ập đến trước mặt vậy!
Pháp sư chiến đấu đứng tại chỗ vì không được thao tác, sau hai kích đã bị Thượng Thiêu câu lên, tiếp sau đó một loạt “Chém 3 Đường Liên Kích Đâm Rút Đao Trảm thêm Thượng Thiêu rồi cả Ngân Quang Lạc Nhận”, Hoàng Thiếu Thiên trực tiếp đánh ra combo liên kích trên không, Trường Phong Tẩy Bích vừa mới nâng máu xong lại bị đánh cho tụt dài.
Không chỉ thế, Hoàng Thiếu Thiên vừa tung chiêu mà cũng không ngưng nói, còn chỉnh kiểu chữ khung đối thoại tại chỗ mà tiếp tục phun lời rác rưởi:
“TAY TÀN!!”
“TAY TÀN!!”
“GÀ MỜ!!!”
“GÀ MỜ!!!”
“NHÃI NHÉP CẤP 5!!!!”
“NHÃI NHÉP CẤP 5!!!!”
Câu cuối là với cỡ chữ to nhất mặc định, Hoàng Thiếu Thiên còn đổi luôn thành màu đỏ cho giống màu máu, lại đánh tiếp một chiêu Ngân Quang Lạc Nhận đến Trường Phong Tẩy Bích còn đang bị liên kích đánh cho trôi nổi, hút nốt nhúm máu cuối cùng của đối phương luôn.
Nhưng sau đó, Trường Phong Tẩy Bích vẫn không thao tác gì lúc này canh đúng thời cơ thủ mình, đáp về mặt đất.
Sau đó Trường Phong Tẩy Bích trước khi nhúm máu cuối cùng bị Liên Kích Đâm hút nốt đã kịp nhảy ra một câu: “Thường xuyên đánh đấu trường với cả đánh lôi đài á hả? Tiếc quá người nhà tui hông ủng hộ tui chơi game đâu. Phải rồi, không thì vào đánh đấu trường ha?”
Sau dấu chấm hỏi còn kèm theo một icon cười mỉm chi 😊.
“...” Hoàng Thiếu Thiên nhìn cái thây trước mặt, rốt cuộc có một cảm giác câm nín đã lâu không gặp.
Hờ lâu quá không động vào bộ này... 2 năm chứ nhiêu... (icon cười không nói là icon nào vại tui chỉ biết icon cười thảo mai thui)
À mấy chiêu thức tên nào Việt hóa được tui Việt hóa hết luôn há, còn nếu thấy củ chuối hay kém sang quá thì vẫn để Hán Việt thôi ez. Ví dụ như Ngân Quang Lạc Nhận là Mưa Dao Ánh Bạc nè.

0 nhận xét