80.
.::Thi thể phụ nữ, cậu cũng muốn xem à?::.
.::Thi thể phụ nữ, cậu cũng muốn xem à?::.

Khương Dụ nhìn chăm chú lên sân khấu, mắt không thèm nháy – cậu đây là lần đầu tiên được xem biểu diễn “Đặc biệt” đến thế, cô gái kia mặc bộ quần áo da màu đen, khoe đôi chân dài trắng như tuyết, đen trắng đối lập kích thích thị giác mãnh liệt -- đối với Khương Dụ cũng rất đẹp -- mà hiện tại, cô gái trên đài đúng là đang múa cột, cây cột dưới ánh đèn ánh lên sắc đỏ yêu dị, màu da trắng mịn nơi cánh tay và đùi thực hiện những động tác uốn lượn quanh cây cột kim loại màu đỏ, tăng sức gợi cảm cho người xem, màu đỏ, luôn luôn là một màu sắc đầy cám dỗ.
“Cơ thể con gái quả nhiên rất linh hoạt, độ dẻo dai thực sự rất cao, có thể uốn dẻo được như thế......” Khương Dụ cảm thấy rất kỳ diệu – cơ thể mình đảm bảo không thể uốn người như vậy được, trông sẽ hẳn kinh khủng lắm.
“Độ dẻo dai cao, làm mới thích.” Trương Tần ngồi cạnh Khương Dụ cười nói -- tuy rằng cười cũng ưu nhã lắm, cơ mà lời ra miệng thì......
“Làm......” Khương Dụ quay đầu nhìn y,“Làm gì cơ?”
Những người khác nghe được thì cười trộm.
Lương Định nghe thấy lời Trương Tần nói với Khương Dụ thì không vui -- hắn mà lại cho phép Trương Tần vấy đen tâm hồn ‘trong sáng‘ của Khương Dụ sao......
“Tiểu Dụ, chuyên tâm xem biểu diễn đi, đừng nghe người khác nói bậy.” Lương Định đã đẩy cô em mới nãy còn ngồi cạnh Khương Dụ ra, còn mình thì chen vào ngồi với Khương Dụ.
“Tớ vừa xem biểu diễn vừa nghe nói không được à?” Khương Dụ liếc trắng mắt, chuyển hướng sang Trương Tần,“Anh còn chưa trả lời đó, hồi nãy anh nói, làm là gì?”
Trương Tần nhếch khóe miệng,“Thật sự muốn biết?”
“Tôi rất có tinh thần học hỏi.” Khương Dụ đảo quanh, bọn họ dửng dưng như đều hiểu cả--“Anh muốn nói thì nói tôi biết đi, không thì thôi.”
“Cậu muốn biết thì cũng không khó mấy.” Trương Tần vỗ tay, vài giây sau, có vài cô gái đã lập tức đứng sau lưng y -- đào hồng liễu lục, hoàn phì yến sấu đều có, tóm lại muốn đẹp kiểu nào cũng được, phong tình vạn lần -- Trương Tần nhìn Khương Dụ,“Khương Dụ, nhìn thử xem, có ưng mắt ai không?”
Đào hồng liễu lục: Cảnh sắc mùa xuân rất đẹp :v
Khương Dụ lướt mắt một vòng, nhận ra mỗi cô gái, dù đẫy đà hay mảnh mai thì ai cũng ngực tấn công mông phòng thủ -- bộ ngực đều rất đáng nể. Khương Dụ nhìn đi nhìn lại, cũng không thấy ai đặc biệt hấp dẫn, vì thế cậu lại hướng mắt về Trương Tần, “Thích hay không, thì có làm sao?”
“Thích ai thì để cô ấy đi với cậu, đến lúc đó không phải cậu đều biết cả sao?” Trương Tần ngẫm lại rồi nói,“Tất nhiên, cho dù cậu có thích ai, bao nhiêu cũng được.”
Này là còn định cho cậu ấy trái ôm phải ấp? Lương Định nghe xong càng nóng nảy, nói,“Quý ngài Trương, anh đây là định dụ dỗ Tiểu Dụ hay sao? Cậu ấy cái gì cũng không biết, anh lại đi đẩy vài cô cho cậu ấy?”
Khương Dụ cảm thấy không hài lòng với cách nói của Lương Định -- đây là coi tui là đồ ngốc đó hả? Hơn nữa lại nói, bọn họ nói chuyện với nhau, ban đầu Khương Dụ có hơi không hiểu mấy, nhưng dàn cũng hiểu chút chút -- Trương Tần cho rằng mình hiếu kỳ với con gái, cho nên muốn tặng mình “Chỗ tốt ”--
“Cậu được rồi đó, chuyện của tớ ai cần cậu lo.” Khương Dụ liếc trắng mắt với Lương Định,“Cậu cũng lắm điều thật, có thấy Tạ Lưu bọn họ nói gì đâu?”
Lương Định nghẹn lời, bọn Triệu Dịch Dương bên kia thấy vậy đều cười trộm -- Lương Định Lương thiếu gia trước đây tiêu sái biết bao nhiêu, bây giờ đã có Khương Dụ, thật đúng là ngạc nhiên không ít mà.
Khương Dụ quay đầu nói với Trương Tần,“Ngài Trương, việc này không cần anh bận tâm đâu, tôi xem là được rồi.”
Trương Tần thật ra cũng chỉ nói thế mà thôi, y đương nhiên nhìn ra, Khương Dụ cậu ta không phải người như vậy, hơn nữa, cho dù y có muốn lung lạc Khương Dụ, cũng không thể dùng cách qua loa như vậy được, y muốn kế hoạch lâu dài.
“Được rồi, vậy cứ xem biểu diễn đi.” Trương Tần cười tủm tỉm , cũng không ép buộc.
Vừa lúc, bây giờ đang trình diễn múa thoát y, cô nàng vũ công có dáng người còn đẹp hơn cô vừa rồi, mỗi một động tác đều vô cùng quyến rũ, ánh mắt hút hồn dụ người phạm tội -- Tạ Lưu từ lúc bắt đầu đã không nhìn lên sân khấu, Đàm Canh vẫn luôn bên cạnh giám sát cậu -- Lương Định chỉ lo quan sát vẻ mặt của Khương Dụ, không nhìn bất cứ thứ gì khác; Về phần Triệu Dịch Dương và Trương Cảnh, không có gì để mà kiêng dè, hiện tại toàn trường cũng chỉ có hai người dùng ánh mắt của khán giả bình thường đến đây xem biểu diễn -- mà Khương Dụ, cậu là đang nghiêm túc xem biểu diễn thoát y, chẳng qua trong mắt cậu không có cái gọi là thành phần ‘thuộc về đàn ông‘, chỉ đơn thuần thưởng thức.
“Khương Dụ, đừng nói cậu lần đầu thấy thân thể con gái đấy chứ?” Trương Tần uống một ngụm rượu, hỏi.
“Đâu có.” Khương Dụ thẳng thắn đáp.
Lương Định mở to mắt -- hắn vừa nghe câu trả lời thì chợt héo rút cả lòng -- Tiểu Dụ nói cậu ấy không phải lần đầu tiên thấy thân thể con gái...... Đây là ý gì? Chẳng lẽ Tiểu Dụ cậu ấy......
Nhóm Tạ Lưu nghe được câu trả lời của Khương Dụ cũng thấy hứng thú -- chưa từng thấy Khương Dụ tiếp xúc hay thân mật với cô nào cả......
“Tiểu Dụ, cậu đã nhìn ai, thân thể của ai?” Người hỏi là Lương Định.
Khương Dụ liếc mắt nhìn hắn, thản nhiên nói,“Xác chết phụ nữ, cậu muốn xem không?”
Triệu Dịch Dương ‘Xì’ một cái phì cười ra tiếng, những người khác thì sắc mặt trở nên là lạ , Lương Định trái lại thì vui mừng --
“Thì ra là xác chết.”
“Cậu thấy hứng thú?” Khương Dụ đảo mắt nhìn hắn.
Lương Định vội vàng lắc đầu,“Không, không có mà.”
“Nếu cậu cảm thấy hứng thú cứ nói tớ, có cơ hội sẽ mang cậu đi xem .” Khương Dụ thực nhận chân bộ dáng.
“Không cần khách sáo mà.”
Cả bọn sau khi rời khỏi Lido thì đã là 12 rưỡi tối, vốn thời gian bây giờ thì cuộc sống về đêm chỉ vừa mới bắt đầu, nhưng Khương Dụ cậu là người đi ngủ đúng giờ, mà cậu đã rời cuộc chơi thì những người khác phải cùng về thôi – cơ mà Triệu Dịch Dương và Trương Cảnh đã uống không ít rượu, mà Tạ Lưu “nghe đâu” có việc, cậu ra đến cửa Lido đã tách nhóm, Lương Định lái xe, trước mang hai người Triệu Dịch Dương và Trương Cảnh tống về nhà, sau đó mới đưa Khương Dụ ở xa nhất --
“Tiểu Dụ, mệt không?” Lương Định hỏi.
“Có hơi.” Khương Dụ đánh cái ngáp,“Tớ ngủ một lúc, đến nơi nhớ gọi tớ.”
“Ừ.”
Khoảng nửa tiếng sau, đến nhà Khương Dụ. Lương Định tắt động cơ, quay đầu định gọi Khương Dụ dậy, nhưng khi nhìn thấy dáng vẻ say ngủ của Khương Dụ thì lại không đành, vì thế xuống xe, mở cửa và ôm Khương Dụ lên đi về phía nhà cậu, vừa mới tới cửa, cửa liền tự động mở, mà đứng ngay cửa là Đạo Chân và Nước Mắm.
“Suỵt, cậu ấy ngủ rồi.” Lương Định nói khẽ.
Nước Mắm vốn đã chuẩn bị nhào lên nghênh đó Khương Dụ dụi dụi, nhưng thấy vậy thì lập tức ngoan ngoãn đứng lại, không hé ra tiếng nào. Đạo Chân cũng cực kỳ thức thời, tự động đóng vai người câm.
Lương Định ôm Khương Dụ lên lầu, bước vào phòng cậu, cẩn thận đặt cậu lên giường, sẵn sửa sang chăn lại cho cậu -- làm xong hết thảy, Lương Định cũng đi ngay mà ngồi bên giường, nhìn khuôn mặt ngủ say của cậu đến ngây người – gương mặt của Khương Dụ không so với nam sinh, với nữ sinh thôi đã thuộc dạng nhỏ, không nói một lời, ngũ quan khi ngủ của cậu trở nên bình thản dịu êm đến lạ, vì đang ngủ, khuôn mặt nhỏ nhắn cũng đỏ bừng -- Lương Định kìm lòng không đặng vươn tay sờ lên khuôn mặt Khương Dụ, lại cảm thấy chân tê tái, hắn kịp nén lại tiếng kêu rên suýt bật thốt, cúi đầu nhìn thấy Nước Mắm căm hận nhìn nhìn chằm chằm mình -- không sai, hắn có thể nhìn ra cảm xúc của Nước Mắm – cực kỳ bực tức, bộ dạng kia chính là Lương Định dám làm gì tiếp thì nó sẽ không khách sáo với hắn.
Lương Định xấu hổ cười, đứng dậy rời đi, trước khi khép cửa lại không quên quay đầu nhìn Khương Dụ một lần.
Cũng không biết đến bao giờ mới có thể......
W aka Glen Yuruzu aka Cục Cưng Nước Ngọt: Lương cưa, nhớ mua vé xếp hàng nha anh.

81.
.::Đây là nhà tôi hay nhà anh? ::.
.::Đây là nhà tôi hay nhà anh? ::.

Chỉ trong chớp mắt mà năm mới đã sắp đến gần, nhóm Hoa Lê cũng lục tục trở về, căn phòng vắng lạnh trong suốt một thời gian dài bỗng chốc náo nhiệt hẳn lên --
“Tiểu Dụ, đây là quà em tặng.” Tiết Thanh nhiệt tình lao đến, vô cùng hào hứng mang phần quà của mình lên.
“Ừ, cám ơn.” Khương Dụ nhận lấy, nói.
“Tiểu Dụ, anh không mở ra xem sao?” Tiết Thanh trông rất chờ mong.
Khương Dụ cũng nghe theo bé, mở cái hộp ra, là một bộ búp bê, thủ nghệ tuy không nói là tinh xảo, chất liệu cũng không phải tốt nhất, nhưng lại rất sinh động, trông rất thật và cực kỳ đáng yêu.
“Tiểu Dụ, có thích không?” Tiết Thanh dè dặt hỏi.
“Không tệ đâu, rất hợp với căn phòng.” Khương Dụ cũng không quá ngạc nhiên với món quà của Tiết Thanh, Tiết Thanh vẫn là trẻ con, quà tặng cũng không nhiều hơn thế này là bao được, hơn nữa, bé con đi chơi xa còn nhớ đến mình đã rất có lòng rồi.
“Tiểu Dụ, anh thích là tốt rồi.” Tiết Thanh cười rất tươi, Tiết Dịch cưng nịnh sờ cái đầu nhỏ của bé.
“Đã thế thì chị đây cũng không thể thiếu quà được.” Hoa Lê cười, lấy món quà của mình ra,“Quà của ta có hơi thực dụng, là huân hương giúp ngủ ngon, đôi khi cậu không ngủ được có thể đốt lên, rất nhiều người đã thử, cũng rất có hiệu quả.”
Khương Dụ lại nhận, ngửi ngửi mùi, cũng không gay mũi hay quá nhiều hương nhân tạo, mùi rất tự nhiên, cậu mỉm cười với Hoa Lê,“Đừng nói là ngươi mua dùng rồi lấy nó tặng ta đó?”
“Ngươi không lấy thì thôi, thứ này tốn kém biết bao nhiêu, ta còn tiếc nữa là.” Hoa Lê làm bộ muốn lấy lại, nhưng Khương Dụ nhấc tay lên, không cho cô động đến --
“Nếu đã tốn kém như thế, vậy ta nhận.” Khương Dụ thích thứ đáng giá .
“Đồ hám tiền.” Hoa Lê cười mắng.
“Chúng ta đây cũng có quà.” Thi Tề An ra hiệu bằng ánh mắt với Văn Chính Nhạc, Văn Chính Nhạc lập tức mang thứ đã chuẩn bị sẵn đưa cho Khương Dụ,“Đây là đá ngọc bích, chúng ta mua ở Tân Cương, dành tặng cậu, cũng không có ý nghĩa gì nhiều, chỉ là cầu như ý thôi.”
Khương Dụ nhìn viên ngọc màu trắng ngà nằm trong hộp gấm, thật sự rất đẹp, viên ngọc này cũng rất thuần --“Cám ơn hai lão gia .”
Cuối cùng Khương Dụ dừng mắt trên hai vị cuối cùng -- Tang Nam Sinh và Đỗ Chu.
“Có vẻ như, chúng ta không thể thiếu phần được.” Tang Nam Sinh đương nhiên hiểu ý cậu.
“Giáo sư Tang, lần này cậu đi khu khai quật mà phải không, chắc đào được không ít bảo bối nhỉ.” Hoa Lê vuốt ve bộ móng tay đỏ au, nhếch miệng cười nói.
Khương Dụ sáng mắt – là đồ cổ kìa.
“Ta biết mà, được rồi, tặng cậu.” Tang Nam Sinh bất đắc dĩ cười cười, sau đó lấy một vật ra từ cái túi mình mang theo, được bọc cẩn thận trong bao vàng.
Khương Dụ không khách sáo, vừa nhận liền mở ra, thứ bên trong có vẻ là một bình rượu, bằng đồng thau, niên đại ít nhất cũng hơn một ngàn năm --
“Thật đúng là bảo bối.” Khương Dụ cảm thấy rất mới lạ,“Giáo sư Tang, ngươi thật sự đem cho ta à?”
“Ta đã nghiên cứu rồi, cho nên mới tặng cậu đó.”
“Thật ra thì có thể lấy được nhiều đồ quý hơn cơ, đều do cái tên nhà buôn đồ cổ kia đoạt mất.” Đỗ Chu một bên chen
vào nói, có vẻ rất không cam tâm.
“Nhà buôn đồ cổ gì cơ?” Khương Dụ tò mò hỏi.
“Người đó là một nhà buôn đồ cổ họ Trịnh, cậu ta mua lại toàn bộ số cổ vật, giáo sư Tang vẫn chưa nghiên cứu xong đã bị lấy đi, không biết tên đó mua nhiều thế làm gì nữa...... Giáo sư, không phải anh đã từng gặp nhà buôn đồ cổ kia sao?” Đỗ Chu nhìn sang Tang Nam Sinh,“Rốt cuộc là loại người gì vậy, lại kiêu ngạo như thế......”
“Hắn......” Phản ứng của Tang Nam Sinh là nhìn về Khương Dụ, có vẻ muốn nói lại thôi --
Khương Dụ thấy thế, lại nhớ đến “Nhà buôn đồ cổ họ Trịnh”, trong lòng cũng có suy nghĩ --“Mi nói người kia, có phải
là Trịnh Đường không?”
“Cậu đã sớm biết?” Tang Nam Sinh có chút ngoài dự liệu.
“Ờ, anh ta chỉ là Trịnh Đường mà thôi, đừng lẫn lộn.” Khương Dụ nói nghe không mấy để tâm.
“Khương Dụ, sao cậu lại biết tên nhà buôn đồ cổ đó vậy, còn cái gì mà ‘Lẫn lộn’, các người đang nói gì thế?” Đỗ Chu rất chi là khó hiểu -- Khương Dụ làm thế nào mà lại quen biết nhà buôn đồ cổ, chẳng lẽ là khách hàng của cậu ấy?
“Chỉ là tình cờ quen biết mà thôi,” Khương Dụ thản nhiên nói,“Tên đó cũng không tốt lành gì, tránh xa anh ta ra một chút.”
“Ai quan tâm hắn tốt hay xấu, tụi tui đâu phải con người, sợ hắn à?” Đỗ Chu trái lại không mấy lo lắng.
“Sao nào, không tin lời ta nói?” Khương Dụ nhướn mày.
“Nghe mà, nghe mà.” Đỗ Chu vội cười cười-- ai quan tâm Trịnh Đường kia có lai lịch như nào, giờ mà lỡ đắc tội Tiểu Dụ thì kết cục của mình sẽ không tốt đâu.
“Được rồi, bọn mi đi nghỉ đi, mai là sẽ bận rộn đấy.” Khương Dụ nói bận rộn thật ra chỉ là chuẩn bị cho Tết -- Khương Dụ là con người truyền thống, mà Tết đến tất nhiên là phải sửa soạn cho thật kỹ, ít nhất là, nhất định phải đi sắm Tết.
Sau khi chúng quỷ về phòng, Khương Dụ chú ý về Đạo Chân vẫn trầm mặc nãy giờ,“Nhóc sao mà mọc rễ tại chỗ luôn rồi?”
“Tiểu Dụ......” Đạo Chân đến gần Khương Dụ.
Khương Dụ nghe cái giọng nhão nhẹt của nó, cảm thấy không thoải mái,“Nhóc muốn gì đây?”
“Tiểu Dụ, tui muốn biết, muốn biết......” Còn do dự đắn đo.
“Nhóc không nói được thì ta về phòng đây.” Khương Dụ giả vờ đứng dậy.
“Tiểu Dụ, anh đừng đi......” Đạo Chân vội vàng kéo tay Khương Dụ,“Tiểu Dụ, tui muốn biết, tui bây giờ có thể ở lại đây được không......”
“Hử?”
“Hồi trước đã nói là tui sẽ ở đây đến khi bọn họ trở về, giờ họ về rồi, anh có đuổi tui đi không?” Làm mặt vô cùng đáng thương.
“Ồ, hóa ra nhóc nghĩ chuyện này à.” Khương Dụ xem như hiểu,“Nhóc muốn ở lại?”
“Ừ.” Đạo Chân gật đầu thật mạnh.
Khương Dụ mỉm cười,“Ta bây giờ muốn ăn táo, phải cắt thành miếng, có ghim tăm.”
“Được được, tui đi làm liền cho anh.” Đạo Chân hớt hả chạy vào phòng bếp.
“Ờ, nhanh lên nhá.” Khương Dụ thúc giục, vừa nhấc chân mình gác lên bàn trà.
Chưa đầy 2 phút sau, Đạo Chân đã quay lại , cái khay trong tay đầy ắp táo, trình bày cân đối và đẹp mắt, mỗi miếng ghim mỗi cây tăm --“Tiểu Dụ, táo này.”
Khương Dụ bốc lấy miếng táo,“Ngòn ngọt thơm thơm, táo giảm gíá lần này có lời ghê.”
“Tiểu Dụ, tui đây......”
“Hai ngày nay ta toàn ra ngoài, chân hình như hơi nhức......” Khương Dụ cau mày nhìn đôi chân thon dài của mình.
“Để tui để tui.” Đạo Chân rất chi là tích cực, lập tức nhấc chân Khương Dụ lên, vừa xoa bóp vừa nịnh nọt hỏi,“Tiểu Dụ, thế nào, vầy đủ mạnh chưa?”
“Ờ, qua bên trái, đúng rồi, chỗ đó đó......”
“Tiểu Dụ, anh bây giờ dễ chịu hơn rồi, vậy còn tui......”
“Đíng Đong......” Lần này không phải Khương Dụ ngắt lời, mà là chuông cửa.
Khương Dụ lấy chân đá đá Đạo Chân,“Đi mở cửa kìa......”
Đạo Chân thật có hơi chán nản,“Tui ra liền......”
Khương Dụ thong thả ung dung mà ăn táo, nghe tiếng cửa mở, sau đó đóng lại ngay tức khắc -- chỉ chốc sau, Đạo Chân
đã quay lại --
“Ai thế?” Khương Dụ hỏi Đạo Chân.
Sắc mặt Đạo Chân là lạ, ngắt ngứ nói,“Tìm nhầm nhà......”
“Tìm nhầm nhà?” Khương Dụ nhíu mi,“Ai lại đi nhầm với ngôi nhà như này chứ?”
“Đó là vì......”
“Đíng Đong......” Chuông cửa lại vang .
“Lại tìm nhầm nhà?” Khương Dụ nghi ngờ Đạo Chân.
“Ờm, chắc là vậy.” Đạo Chân không hề có ý mở cửa.
Khương Dụ bất đắc dĩ đứng dậy,“Vậy để ta ra mở.”
“Tiểu Dụ, đừng đi......” Đạo Chân muốn ngăn cậu lại.
Khương Dụ trừng mắt nhìn nó,“Mi đừng có giở trò.”
Đạo Chân bĩu môi, đành phải đứng một bên.
Khương Dụ đi mở cửa, đứng ngoài cửa là...... Đạo Giác.
“Là ngươi à.” Thảo nào Đạo Chân không muốn cho người ta vào.
“Hồi đầu nếu tiếp tục không mở thì ta sẽ đập cửa hoặc phá cửa sổ luôn.” Đạo Giác mỉm cười.
“Ngươi mà làm thật, vậy đừng trách ta giữ Đạo Chân lại đây luôn.” Khương Dụ ngoài cười trong không cười.
Khương Dụ dẫn Đạo Giác vào, sắc mặt Đạo Chân đen thui.
“Tiểu Dụ, anh dẫn hắn vào làm gì......” Đạo Chân nhăn mặt.
“Đây là nhà ta hay nhà của mi?” Khương Dụ trừng mắt liếc nó,“Mau đi, đi đổ bã trà.”
“Ta......” Cuối cùng, Đạo Chân vẫn phải khuất phục dưới uy Khương Dụ, đi đổ nước.
“Huynh ấy trái lại rất nghe lời ngươi.” Đạo Giác thản nhiên nói.
“Đây là do ta dạy dỗ tốt đó.”
“Có bí quyết gì sao?” Đạo Giác hỏi.
“Muốn biết không?” Khương Dụ cười cười bí hiểm.
Đạo Giác gật đầu.
“Lấy gì để trao đổi?” Khương Dụ làm mặt thương nhân phải sòng phẳng.
“Ngươi muốn biết gì?” Đạo Giác cũng thẳng thắn.
“Hứa Cảnh Khuyết thế nào rồi?”
“Hồn phi phách tán .”
“Ngươi giết hắn?”
“Hắn tự rước lấy.”
“Thế người yêu của hắn đâu?”
“...... Mất tích rồi.” Sắc mặt Đạo Giác có chút không tốt.
“Ngươi khỏi nói ta, như ý Hứa Cảnh Khuyết phải không?” Khương Dụ nhướn mi.
“Hẳn là thế .” Đạo Giác thật ra thì cảm thấy công sức lần này bỏ ra như không, ngay dưới mi mắt của y thế mà cái tên này lại thành công --
“Được rồi.” Khương Dụ lạnh mắt nhìn y,“Nếu vì chuyện này mà lại phát sinh điều gì đó không tốt, ngươi chịu trách nhiệm đấy nhé.”
“Ta biết.” Đạo Giác thấy Đạo Chân đi ra, nói,“Sư huynh, chớ vội, chúng ta đi thôi.”
Vốn dĩ Đạo Chân nào có vội cái chi, nó là trốn trong phòng bếp nghe lén nghe lén Khương Dụ nói chuyện với Đạo Giác,
giờ vừa ra lại nghe Đạo Giác nói thế thì tái cả mặt --
“Ta không theo ngươi đâu, ta muốn ở lại cơ!”

82.
.::Tính tình cũng hay quá nhỉ ::.
.::Tính tình cũng hay quá nhỉ ::.

Đạo Chân cuối cùng vẫn đi với Đạo Giác, chẳng qua không phải nó muốn đi thật, nghe nói là do sư phụ bọn họ ra lệnh, tất nhiên là từ miệng Đạo Giác, dù sao đạo thuật của Đạo Chân yếu hơn so với Đạo Giác, chỉ có thể ngoan ngoãn đi với y -- lúc sắp đi, nó còn ôm chặt đùi Khương Dụ khóc hồi lâu, cơ mà cũng không đến nỗi diễn sinh ly tử biệt, giống kiểu khóc than trước khi ‘Xử tử’ hơn – Một màn này Đạo Giác xem mà mặt đen xì, Khương Dụ thì nổi da gà đầy người luôn rồi – nó ở lại với mình thì cũng làm chân sai vặt mà thôi, không lẽ nó mắc chứng thích bị ngược đãi? Đạo Chân tỏ vẻ mình rất nhanh sẽ quay lại lần nữa, sau đó đương nhiên là không lâu sau, nó quả thật là trở lại, cũng đồng thời gây thêm cho Khương Dụ không ít phiền toái – cơ mà sau này sẽ nói sau.
Hiện tại Khương Dụ cùng hội tá túc phi nhân loại toàn tâm toàn ý sửa soạn tân niên, cũng như tận hưởng bầu không khí cuối năm.
“Tiểu Dụ, muốn mua đèn lồng không?” Tiết Thanh đi theo sau Khương Dụ, vừa nhìn những dải đèn lồng giăng khắp các ngã tư vừa hỏi Khương Dụ.
“Đèn lồng thì mua, nhưng nhóc mi cứ nhìn mãi đèn lồng làm chi thế?” Khương Dụ bất đắc dĩ nói.
“Em thích đèn lồng màu trắng kia.” Tiết Thanh đáng thương nói.
Lồng đèn trắng được dùng để cúng cho người đã khuất, mừng năm mới nào lại đi treo lồng đèn trắng -- nhưng Khương Dụ nhìn vẻ yêu thích không rời của Tiết Thanh, đành phải nói,“Thôi được, nhóc thích thì mua một cái vậy.” Dù sao nơi mình ở cũng đâu được bình thường.
“Cám ơn Tiểu Dụ!” Tiết Thanh vô cùng hào hứng chạy tới tiệm kia lại bị Khương Dụ gọi lại --
“Nhóc đi đâu?”
“Đi mua đèn lồng ạ.”
“Nhóc có đi người ta cũng đâu nhìn thấy nhóc.” Khương Dụ lắc đầu, “Để ta mua cho.”
“Dạ!”
Khương Dụ đi qua, nói với chủ tiệm đang dọn sạp,“Chủ tiệm, tôi muốn mua đèn lồng này.”
Chủ tiệm nhìn cái lồng đèn trắng kia, áy náy nói,“Đây là đèn lồng chưa hoàn thành, còn chưa lên màu nữa mà, đêm hôm qua làm rồi không kịp tô, cậu tìm thử cái khác đi.”
Khương Dụ quay đầu nhìn Tiết Thanh, thấy bé đầy mặt mong chờ nhìn mình, lại quay đầu nói với chủ tiệm,“Tôi muốn mua về rồi tô lên, tự tay tô thú vị hơn.”
“Nếu đã thế thì tôi bán cho cậu vậy.”
Khương Dụ mang lồng đèn trắng về, Tiết Thanh vui mừng chạy tới lại bị Khương Dụ né đi --“Nhóc mà cầm mang đi, người khác chỉ thấy cây đèn lơ lửng trong không khi, khiến họ cảm thấy kỳ dị đấy.”
“Ồ.” Tiết Thanh nhìn cái lồng đèn trắng thì thầm mừng húm.
Khương Dụ mang Tiết Thanh ra ngoài, Tiết Thanh là trẻ con trong nhà, rất nhiều thứ sẽ thích, tất nhiên bé cũng không hay vòi vĩnh, nhưng Khương Dụ cũng hiểu, cho nên sẽ chiều ý nhóc vài lần. Kết quả là, khi bọn họ trở về thì mua rất nhiều thứ -- chẳng qua là, trên đường gặp được ‘cứu viện”--
“Bim bim --” Tiếng còi xe.
Khương Dụ đang tay xách tay vác bọc đồ, quay đầu thì thấy cửa kính hạ xuống hiện ra khuôn mặt của Trịnh Đường --
“Cần giúp không?”
“Sao lại là anh?” Khương Dụ vốn dĩ sau chuyện dưới đáy biển lần đó thì cực kỳ không muốn gặp lại Trịnh Đường, cũng không muốn đi tìm anh ta -- kết quả người lại tự động tìm đến --
“Sao lại không phải tôi, lại nói đã lâu không gặp nhỉ.” Trịnh Đường vẫn là điệu bộ cười tủm tỉm như trước.
“Đúng là đã lâu không gặp .” Khương Dụ giật nhẹ khóe miệng với anh, tiếp tục đi.
“Cậu mang nhiều đồ như vậy, thật không cần tôi giúp một tay?” Trịnh Đường chậm rãi lái xe theo Khương Dụ.
“Không cần.” Khương Dụ chắc nịch đáp.
Tiết Thanh đi theo Khương Dụ lôi kéo tay cậu,“Tiểu Dụ...... Hắn, hắn không phải Cương sao?......”
“Không phải.” Khương Dụ thản nhiên nói.
“Khương Dụ, đừng khách sáo mà, nhà cậu ở đâu, tôi đưa cậu một đoạn.” Trịnh Đường không hề nóng nảy với sự lạnh nhạt của Khương Dụ.
Khương Dụ dừng bước, quay đầu nhìn anh,“Nhà tôi ở đâu, anh thật sự không biết hay giả vờ không biết?”
“Tôi có bao giờ đi ngang nhà cậu đâu, sao tôi biết được?” Trịnh Đường cười nhẹ .
“Hừ.” Khương Dụ liếc trắng mắt,“Người dối trá là đáng ghét nhất...... Không đúng, cũng không chắc anh là người nữa mà.”
“Khương Dụ, cậu rốt cuộc là có bao nhiêu đề phòng tôi vậy, hình như tôi chưa từng làm gì có lỗi với cậu mà.” Trịnh Đường một bộ rất vô tội.
“Anh......” Khương Dụ dừng lại, sau đó tiến đến mở cửa sau ra,“Được thôi, anh muốn đưa thì tôi đi.”
Tiết Thanh theo Khương Dụ vào trong xe, trộm quan sát Trịnh Đường ngồi phía trước—người này thật sự không phải Cương sao? Trông anh ta giống như đúc Cương vậy, nhưng mà lại có cảm giác khác với Cương......
“Địa chỉ?” Trịnh Đường cũng chỉ cười khi thấy Khương Dụ đổi ý, hỏi.
“Anh cứ lái đi, đến đâu thì đến, nếu anh muốn thì đi mãi cũng được, để xem vận may của anh, có thể tìm được nhà tôi không.” Khương Dụ không nhanh không chậm nói.
“......”
Đến cuối cùng, Trịnh Đường lái xe đi lòng vòng mọi nẻo đường, từ sớm đến tối mịt, Khương Dụ không nói một lời, Trịnh Đường cũng không quan tâm mấy, chỉ có Tiết Thanh chịu hết nổi , cậu ngồi trong xe mà cứ nhích sang bên này lại dịch sang bên kia, lại không dám xê quá xa, nhưng thật sự rất buồn chán, bé cũng không dám nói với Khương Dụ, cho nên mới nói địa chỉ cho Trịnh Đường -- đương nhiên không dám trực tiếp mà nói ra, chính là lúc Khương Dụ chợp mắt thời mới lén vẽ lên kính, chữ viết rất nhỏ, nhưng đủ cho Trịnh Đường thấy – thật ra thì nếu nói rằng Khương Dụ không biết đường, cũng không phải, cậu chỉ giữ yên lặng mà thôi.
“Khương Dụ, đến nhà cậu rồi.” Trịnh Đường dừng xe, quay đầu nói với Khương Dụ.
“Ừ.” Khương Dụ vươn người rồi mới xuống xe.
Trịnh Đường xuống xe giúp cậu mang đồ.
“Gâu......” Nước Mắm chạy ra từ trong nhà, cọ cọ bên chân Khương Dụ -- Tiểu Dụ ra ngoài suốt cả buổi, Nước Mắm ở nhà một mình chờ cực không thoải mái .
“Đó không phải Cương sao?” Hoa Lê đứng ở cửa, nhìn ra bên ngoài.
“Chỉ là trông giống Cương mà thôi, cảm giác của cả hai rất khác nha.” Đỗ Chu cũng nói.
“Trông rất giàu có nhỉ, còn lái xe đến.” Văn Chính Nhạc cũng nói,“Nếu đúng là Cương, hắn thay đổi không chỉ vài điểm không thôi đâu.”
“Tôi nhìn nào giống Cương.” Thi Tề An nhìn trên nhìn trên dưới người này đâu có giống tên cương thi lãnh khốc kia.
“Quả thật không giống.” Tiết Dịch gật đầu nói.
“Đó là Trịnh Đường, là nhà buôn đồ cổ.” Tang Nam Sinh đã từng gặp Trịnh Đường , tuy rằng hắn cũng có rất nhiều nghi
vấn, nhưng mình là đã trực tiếp gặp Trịnh Đường ở đó-- chỉ không biết, Tiểu Dụ rốt cuộc có quan hệ gì với hắn.....
“Chính là cái người buôn đồ cổ chi mạnh nhất á? !” Đỗ Chu vô cùng kinh ngạc.
“Đúng vậy, là hắn.”
Bên này, Khương Dụ nhận lấy đồ của mình, nhìm đăm đăm Trịnh Đường đang tủm tà tủm tỉm trong chốc lát, mới nói,“Nhà anh ở đâu?”
“Nhà tôi ở thành phố X, phía Tây thành phố.”
“Nguyên cả thành tây kia đều là nhà phú hào cả.” Khương Dụ nói mà nghe chua chua .
“Nếu muốn thì cậu có thể đến nhà tôi chơi, lúc nào cũng hoan nghênh.” Trịnh Đường nói.
“Tôi nói, tính tình cũng tốt quá nhỉ, tôi sai sử anh như đúng rồi nguyên một ngày, anh không oán thán gì hết à?” Khương Dụ vẫn lạnh lùng nói.
“Dù sao tôi hôm nay cũng không có gì làm, hơn nữa,” Trịnh Đường tạm dừng,“Tôi cũng rất thưởng thức cậu.”
“Thưởng thức tôi?” Khương Dụ nói,“Tôi có chỗ nào cho anh thưởng thức ?”
“Muốn nói cụ thể thì cũng không rõ lắm, nhưng người như cậu, rất hợp ý tôi.”
“Sao tôi không thấy thế nhỉ?” Khương Dụ nhìn anh,“Anh nghĩ tôi không nhớ à, lần đó, anh đã làm gì dưới đáy biển thế? Anh rõ ràng có mục đích, toàn bộ chuyện lần đó đều là âm mưu của anh, suýt thì liên lụy đến mọi người trên thuyền, tôi có thể sống sót trở về đã tốt lắm rồi, anh thì đạt được rồi thì đi tuốt, bây giờ còn giả vờ giả vịt gì với tôi nữa?”
Trịnh Đường mỉm cười,“Cậu còn giận vụ đó à? Lần đó tôi thừa nhận, tôi có một số chuyện riêng không tiện nói cho cậu được, cũng thật là đã liên lụy cậu, nhưng thật sự là tôi không cố ý, hiện tại tôi thực lòng giải thích với cậu, hơn nữa, chỉ cần cậu muốn, tôi có thể bồi thường cậu.”
“Anh có thể bồi thường cái gì cho tôi? Cho tôi tiền?” Khương Dụ tuy rằng cần tiền, cũng thích tiền nữa, nhưng cậu còn lâu mới lấy tiền của Trịnh Đường, cảm giác cầm tiền anh ta thì mình thiệt thòi hẳn -- không đợi Trịnh Đường mở miệng, Khương Dụ đã nói,“Sau này anh đừng có mà lôi tôi vào chung mấy chuyện loạn xạ nữa......”
“Được, tôi đồng ý.” Trịnh Đường gật đầu nói.
“Nói được làm được thì tốt, được rồi, anh về đi.” Khương Dụ không có ý mời anh vào.
“Được, có chuyện có thể tìm tôi, đây là danh thiếp của tôi.” Trịnh Đường lấy danh thiếp của mình ra, đưa cho Khương Dụ.
“Ừ.” Khương Dụ nhận lấy – danh thiếp còn mạ vàng luôn, thật bóng bẩy.
Sau khi Trịnh Đường rời khỏi, Khương Dụ lập tức ném danh thiếp vào thùng rác, sau đó mang đồ đạc vào phòng --
Tang Nam Sinh nghĩ nghĩ, nhặt lại tấm danh thiếp kia – có lẽ sau này sẽ có ích.
Rất nhiều chuyện, thật sự không phải sức người có thể khống chế .

83.
.::Lồng đèn đỏ không phải từ lồng đèn trắng sao?::.
.::Lồng đèn đỏ không phải từ lồng đèn trắng sao?::.

“Năm mới năm me, đêm hôm lại treo đèn trắng, rõ quái gở mà ......” Trương Cảnh chỉ nhìn thoáng qua cái lồng đèn trắng treo trước cửa rồi lập tức chuyển mắt.
“Cái đèn lồng trắng này lấy đâu ra thế, thường thường không phải đèn đỏ sao?” Triệu Dịch Dương cảm thấy rất mới mẻ.
“Đèn lồng đỏ không phải từ lồng đèn trắng à?” Khương Dụ nói,“Hơn nữa đèn trắng thì sáng hơn chứ?”
“Sáng thì có sáng, nhưng cũng quá......” Lương Định lắc đầu nói.
“Thế các cậu có muốn vào không đây?” Khương Dụ đứng ở cửa trừng mắt.
“Tất nhiên là muốn vào rồi.” Tạ Lưu cười nói, mà bên cạnh cậu là là Đàm Canh, chẳng qua bây giờ Đàm Canh vẫn đang ẩn hình , ngoại trừ Khương Dụ và Tạ Lưu, những người khác thì không thấy được.
“Tớ còn mang đồ ăn đến nữa mà, không cho vào sao?” Giản Anh lần đầu ra ngoài sau khi vừa xuất viện không lâu, một tay cầm giỏ thức ăn vừa nói.
Ngày hôm nay cả bọn Lương Định đến nhà là vì bọn họ nói rằng họ sẽ mang những món do chính đầu bếp mỗi nhà chế biến cùng thưởng thức.
Khương Dụ nhìn vào giỏ thức ăn trong tay Anh Tử,“Trong đây không có món cậu làm đúng không?”
“Không có......” Giản Anh lập tức trợn mắt,“Nè, Tiểu Dụ có ý gì hả? Không lẽ có món tớ nấu là cậu không cho tớ vào à?”
“Đâu, tôi chỉ muốn bảo đảm chất lượng bữa ăn tối hôm nay thôi.” Trong số các bạn nam ở đây, chỉ có Khương Dụ là can đảm nêu ý kiến với tài nấu ăn của Giản Anh.
“Cậu có cần phải thẳng thừng như thế không?” Giản Anh nghiến răng nói.
“Tôi chỉ khá là thẳng thắn thôi.” Khương Dụ bình tĩnh.
Cả nhóm cùng mang hộp thức ăn vào trong, may mà đèn đóm bên trong cũng không đến nỗi nào, bàn ăn trong phòng cũng đã bày sẵn vài món, vì sợ thức ăn bị nguội cho nên đều được đậy lại, mà cả nhóm vừa bước vài đã thấy từng món được mở ra, hơi nóng bay lên, nhưng cảnh tượng lơ lửng trong không trung cũng quá......
“Hiện hình cả đi, không cần phải ẩn đâu.” Khương Dụ nói với chúng quỷ trong nhà.
Trong nháy mắt, nhóm Trương Cảnh được thấy sáu ‘người’ xuất hiện tại căn phòng vốn trống trơn này -- Hoa Lê ngồi trên sô pha mặc bộ sườn xám đỏ, có hoa văn là những đóa mẫu đơn vui mắt rực rỡ, lúc này cô đang ngồi đó sửa sang lại móng tay – mà đây cũng là việc cô thích làm nhất. Mà Tang Nam Sinh ngồi bên cạnh cô thì đeo kính đọc cuốn sách dày cộm, thỉnh thoảng lại đẩy gọng kính. Đỗ Chu bên kia thì đang tập trung chơi game, biểu cảm thay đổi theo tiến trình chơi. Ngoài ra trước TV còn có hai ông lão dù tuổi đã cao nhưng được bảo dưỡng rất tốt, cả hai đang xem TV – bây giờ cả bọn mới nhìn lại, người mang thức ăn là một cậu bé chừng 7 8 tuổi, nhóc mang thức ăn đặt lên bàn mà chỉ cao hơn bàn một chút, xong việc của mình thì lại bay đi. Mà bây giờ trong phòng bếp có tiếng xào nấu đồ ăn, vậy có nghĩa trong đó còn một......
“Bây giờ các cậu cũng đã thấy, ai cần biết cũng đã biết rồi.” Khương Dụ hào phóng giới thiệu lẫn nhau --“Đàm Canh cũng xuất hiện đi.”
Đàm Canh lúc này mới hiện thân, hắn đương nhiên vẫn luôn theo Tạ Lưu , chỉ là không muốn hù dọa người khác cũng như làm ảnh hưởng đến sinh hoạt bình thường của Tạ Lưu, cho nên hắn toàn ẩn thân, chỉ mỗi Tạ Lưu và Khương Dụ mới thấy, ngay cả Lương Định bọn họ, nếu không phải Đàm Canh cố ý cho họ thấy thì cũng không phát hiện hắn. Mà Lương Định bọn họ đương nhiên cũng đã gặp Đàm Canh cũng như chuyện giữa Đàm Canh và Tạ Lưu, nhưng lại không tiếp xúc nhiều với Đàm Canh, vì không phải đồng loại, cho nên có hơi e dè. Nói thật, một khi được gặp Đàm Canh thì có thể cảm nhận được khí chất áp đảo trên người hắn, cả cảm giác không giận mà uy -- dù sao cũng đã từng là một đại tướng quân dưới một người trên vạn người, dù đã qua ngàn năm thì vẫn không mất đi khí thế này.
“Hoan nghênh ghé thăm.” Chúng quỷ vẫn rất hiếu khách, Khương Dụ ra lệnh một tiếng thì cả bọn đều đứng dậy hoan nghênh – chẳng qua là, nhóm Lương Định có cảm thấy không được đúng lắm.
“Được rồi, mau vào bàn đi.” Khương Dụ nói,“Tôi chết đói rồi.”
Sau đó, dù là người hay quỷ vẫn ngồi vào bàn, vì bàn hình chữ nhật, cho nên kết quả là người một bên, chúng quỷ một bên, phân biệt rõ ràng. Khương Dụ đương nhiên ngồi vị trí chủ vị, bên chân cậu chính là vị trí chuyên biệt của Nước Mắm, Nước Mắm cũng có bàn nhỏ cho mình, phía trên là cái bát to, chỉ chờ đặt thức ăn vào.
“Nhanh, lấy thức ăn các cậu mang đến đê.” Khương Dụ thúc giục.
Lương Định trước lấy thức ăn mình mang đến ra,“Đây là gân bò nấu cách thủy sốt cà chua cùng với thịt dê nạm hầm đỏ.”
Tiếp đến là Trương Cảnh,“Thịt bò Úc nấu với gạo nếp và hoa huệ tây bào.”
Triệu Dịch Dương mở nắp hộp thức ăn,“Hàu hấp bơ và cá tráp chưng tương.”
“Của tôi là phi lê cá hồi cuộn nấm cùng với cá tầm kho.” Đây là Tạ Lưu.
“Gan ngỗng hầm tiêu đen sốt rượu đỏ,” Giản Anh lấy các món ra,“Còn có miến hấp sò biển mà tớ thích nhất.”
“Ừm, không tệ không tệ.” Khương Dụ coi như vừa lòng, nói với phòng bếp,“Tiết Dịch, xong chưa?”
“Sắp rồi, món canh này chờ một lát nữa là xong.” Tiết Dịch đáp.
Khương Dụ quay đầu, nhớ tới một chuyện, đứng dậy, ra sau lấy thứ gì đó ra, cho vào chén Tang Nam Sinh bọn họ,“Uống đi.”
Lương Định thấy Khương Dụ không định cho họ uống, hỏi,“Tiểu Dụ, sao tụi tớ không có?”
“Này là nước bùa, bọn họ uống vào có thể nếm được thức ăn, các cậu muốn thử không?” Khương Dụ nhướn mày nói.
“Thôi không cần đâu.” Lương Định cười gượng nói.
“Đúng rồi, còn ngài nữa.” Khương Dụ cũng cho Đàm Canh một chén.
“Cám ơn.” Đàm Canh gật đầu với cậu.
“Thứ nước này là có thể ăn được thức ăn con người sao?” Tạ Lưu hiếu kì hỏi -- nếu đúng là thế, vậy thì kia Đàm Canh có thể cùng ăn với cậu rồi?
“Đúng là vậy, nhưng cũng chỉ nếm được thôi, không có cảm giác no, chỉ hương khói thì mới đủ.” Khương Dụ biết cậu muốn hỏi cái gì, nói,“Với Đàm Canh thì, nếu cần thì tôi có thể cung cấp một ít, cơ mà......”
“Tôi biết rồi, tiền không thành vấn đề.”
“Canh đến đây.” Tiết Dịch mang nổi canh ra, chính là món canh cá Khương Dụ yêu thích.
“Được rồi, đã đông đủ , có thể ăn rồi.” Khương Dụ đã cầm đũa từ lâu.
Vì thế hô lên một tiếng, bắt đầu ăn -- Lương Định bọn họ muốn chính là không khí, còn nhóm quỷ Đỗ Chu đã lâu không nếm hương vị của thức ăn, cho nên cũng vui lây.
Bỏ qua bầu không kỳ dị lúc ban đầu, về sau cũng vui vẻ ấm cúng.
Một năm xem như đã trôi qua, Khương Dụ vốn dự là quá niên có thể giữ lại một ít cơm thừa cho mấy ngày kế tiếp, nhưng tối hôm đó lại ăn sạch bong -- cũng không biết ăn như nào – thật ra sau khi ăn xong bữa, , Lương Định bọn họ lại mở sòng bài tại gia nhà Khương Dụ, mạt chược vốn là tinh túy văn hóa Trung Quốc từ xưa đến nay, vốn là Lương Định, Giản Anh, Triệu Dịch Dương và Trương Cảnh đang chơi, về sau nhóm Hoa Lê cũng thấy hứng thú , cho nên cuối cùng là làm thành một bàn, bên này là Hoa Lê, Văn Chính Nhạc, Đỗ Chu và cả...... Tang Nam Sinh, còn lại không chơi, Tiết Dịch, Thi Tề An, Tạ Lưu và Tiết Thanh chơi đấu địa chủ, Khương Dụ cùng với Nước Mắm vẫn còn ăn -- đến nửa đêm, lại thêm bữa khuya, cho nên đồ thừa cứ thế mà ăn sạch ......
Hôm nay, Khương Dụ đang ăn mì tôm, vừa xem tin tức, cuối cùng là thấy được một tin – trên đó đưa tin rằng phần mộ của một vương thất thời Hán bị trộm, nhưng kỳ quái là, rất nhiều trân bảo quý hiếm bên trong thì vẫn còn đó, lại có một quan tài bằng đá bị mở ra, xác ướp bên trong dây vàng áo ngọc còn mặc trên người, cho tới bây giờ, nhân viên điều tra vẫn chưa phát hiện mục đích của bọn trộm là gì......
Khương Dụ đột nhiên nhớ tới lần đi du thuyền rồi xuống dưới đáy biển, số kho báu lớn đến thế, Trịnh Đường lại không lấy một xu, mà anh ta lại mang đi thứ gì đó, Khương Dụ cũng không biết -- Khương Dụ lại nhớ Tang Nam Sinh lẫn Đỗ Chu đã nói, lúc đó Trịnh Đường cũng mua khá nhiều đồ cổ --
Chuyện lần này, rốt cuộc có quan hệ gì đến Trịnh Đường không đây???

84.
.::Cậu là vợ tôi ::.
.::Cậu là vợ tôi ::.

Khương Dụ trước lúc khai giảng thì về nhà một chuyến, lần này cậu chỉ mang Nước Mắm theo, cũng không nói với bọn Lương Định, cả nhóm đến lúc không thấy người thì người đã đi rồi, mà đến khi cậu trở lại thì đã là một tuần sau, mà lúc đó khai giảng cũng đã đến gần.
Khương Dụ vừa về đã phát hiện Tiết Thanh không ổn, vốn luôn là một bé quỷ hoạt bát bây giờ lại buồn rầu, không biết là vì chuyện gì nữa --
“Nó sao vậy?” Khương Dụ hỏi Tiết Dịch.
“Là do đứa bé luôn chơi với nó hôm nay ra ngoài không có ở nhà, không có ai chơi cùng, cho nên mới rầu rĩ như vậy.” Tiết Dịch vừa lặt rau vừa nói.
“Nó đã luôn chơi một mình suốt vài chục năm mà có vấn đề gì đâu, giờ thì quen có bạn chơi, một thân một mình thì không chịu nổi.” Khương Dụ đang rảnh rỗi lại nói,“Thế đứa bé kia ngươi đã gặp chưa?”
“Trước kia đã từng gặp, là một bé trai, khoảng 6 7 tuổi gì đó, trông đen đen, cũng ngoan ngoãn.” Tiết Dịch đáp.
“Là bé trai à, làm ta cứ tưởng bé gái nào chứ, Tiểu Thanh thích người ta mới thế.” Khương Dụ bốc lấy trà bánh trên bàn, vừa ăn vừa nói.
“Dù có là bé gái thì cũng không có chuyện đó đâu.” Tiết Dịch lắc đầu nói.
“Sao lại không?”
“Tiểu Thanh là quỷ, còn người ta là người, hơn nữa Tiểu Thanh chết nó vẫn còn là trẻ con, cho đến giờ vẫn luôn là hình dạng ấy, có thế nào cũng không thể có chuyện đó được.”
“Cũng đúng, cơ mà trên thế giới này nào có chuyện nào là tuyệt đối.” Khương Dụ nói,“Ta nhớ lúc ta đi trong nhà còn dâu phải không, giờ còn chứ?”
“Ăn hết rồi, hơn nữa dâu cũng không để lâu được.”
“Số dâu đó là Lương Định đã mua đó, giờ mà tự mình đi mua thì cũng......” Khương Dụ mua thì tiếc.
“Cậu nếu muốn ăn thì cứ trực tiếp nói với Lương thiếu gia, chắc chắn cậu ta sẽ lập tức đem tới cả sọt to.” Tiết Dịch sống còn lâu hơn Khương Dụ nhiều, cả quỷ linh cũng lớn hơn tuổi của Khương Dụ, hắn nhìn người rất chuẩn.
“Vậy cũng được.” Khương Dụ nằm trên sô pha, lười biếng nói.
“Tiểu Dụ, nói thật, trong nhóm mấy cậu ấm cô chiêu kia thì Lương thiếu gia là tốt với cậu nhất đấy.” Tiết Dịch mang thức ăn đã làm sạch đặt lên bàn, nói.
“Ta biết.” Cậu cũng đâu ngâu.
“Vậy cậu có biết là vì sao không?” Tiết Dịch thật ra cũng thấy Khương Dụ khá là chậm tiêu về phương diện này, nam sinh không nói, nữ sinh cũng vậy, bình thường không thấy cậu ấy có vẻ gì là thích ai đó -- tuy rằng cậu ta đôi lúc cũng nói về phụ nữ đấy, nhưng cái mà cậu ta nói là trực tiếp nhảy đến cưới xin rồi nuôi vợ nuôi con luôn rầu, về mặt cảm xúc thì trái lại không để trong lòng.
“Ngươi muốn nói cái gì?” Khương Dụ lại lấy thêm hạt dưa, tiếp tục cắn.
“Cậu không biết thật hay là giả vờ không biết thế?” Tiết Dịch mỉm cười nói,“Lương thiếu gia tốt với cậu không phải bình thường đâu.”
“......” Khương Dụ trầm mặc một chôc rồi mới nói,“Ngươi muốn nói cậu ấy đối với ta có cái gọi là ‘tình yêu nam nam’?”
“Hóa ra là cậu cũng biết.” Tiết Dịch nhìn cậu.
“Ta đã nói là ta đâu có ngâu.”
“Thế Tiểu Dụ, cậu tính sao?” Tiết Dịch thử hỏi Khương Dụ.
“Tính cái gì cơ?” Khương Dụ vẫn cắn hết hạt này đến hạt khác,“Chỉ cần không ảnh hưởng đến cuộc sống của ta, cậu ấy nghĩ gì là chuyện của cậu ấy.”
“Tiểu Dụ, cậu không định nhận......”
“Nhận?” Khương Dụ nhìn Tiết Dịch một cách kỳ lạ,“Ta muốn cưới vợ, trừ khi Lương Định đổi giới......”
“Tiểu Dụ, ta thấy cậu cũng không mấy e dè chuyện giới tính mà, Lão Thi với Lão Văn này, còn có bạn cậu Tạ Lưu với cái vị tướng quân Đàm Canh kia, cậu không để ý, bọn họ có thể nói là do cậu thúc đẩy, chẳng lẽ đến lượt mình lại không được ......”
“......” Khương Dụ tạm dừng trong chốc lát, nói,“Muốn kết đôi với ta, không phải ai cũng được.”
“Gì đây, cậu còn đòi hỏi nữa à?” Tiết Dịch cười nói.
Khương Dụ cười cười, từ chối cho ý kiến.
Ngay sau đó thì có tiếng chuông cửa van, chỉ chốc sau là nghe được tiếng mở cửa, sau đó là tiếng bước chân lên lầu.
“Tiểu Dụ !”
Rõ là nhắc Tào Tháo Tào Tháo đến, người tới chính là Lương Định.
“Cậu tới làm chi?” Khương Dụ chủ đề ban nãy mới nói, cho nên bây giờ nói chuyện với Lương Định không tốt mấy.
“Nghe nói cậu đã về cho nên đến thăm cậu.” Lương Định đặt giỏ dâu trước mặt cậu,“Số dâu lần trước chắc cậu ăn hết rồi nhỉ, đây là mẻ mới hái đó, trái nào cũng to lại mọng nước nữa.”
“Thật đúng là thần giao cách cảm nhể.” Tiết Dịch cười ái muội.
“Đầu bếp Tiết, nhanh đi nấu cơm, ta muốn ăn cá hoàng hoa.” Khương Dụ thúc giục Tiết Dịch nấu cơm.
“Được được, ta đi.”
“Có cá hoàng hoa à, lâu rồi tớ chưa ăn.” Lương Định xen mồm nói.
“Cậu muốn ăn thì nói cho đầu bếp nhà cậu làm chục món cho cậu ăn, còn định ăn ké cá nhà tớ nữa à.” Khương Dụ liếc trắng mắt.
“Vậy cậu nếm dâu trước đã, được không?” Lương Định cũng không giận, vẫn cười cười.
Khương Dụ nhón một quả cho vào miệng, trong miệng tràn trề ruột quả mọng nước,“Ừ, không tệ.”
“Ăn hết rồi thì nói tớ, tớ mang thêm cho.” Lương Định thấy cậu ăn ngon thì cũng rất vui.
Khương Dụ nói,“Nhà cậu có trồng dâu à, còn lần nào cũng cho tớ.”
“Nhà tớ có một trang trại dâu, mỗi vụ thu hoạch thì sẽ có người mang mẻ mới nhất lên, tớ dành cho cậu một ít đấy.”
Thật ra nếu đã muốn đưa rồi thì hắn có thể cho người giao đển đây, nhưng lại nghĩ tự mình đưa thì có thể gặp Khương Dụ nhiều hơn – cũng khó trách bọn Trương Cảnh nói Lương Định thiên vị, hồi trước số dâu này Lương Định đều cho người giao đến cho họ, sau này nào bọn họ có phần.
“Mệt cậu còn nhớ đến tớ, cám ơn .” Khương Dụ không mấy để ý .
“Sau này muốn ăn gì cứ nói cho tớ.” Lương Định nói.
“Bộ cậu là vợ tớ à.” Khương Dụ liếc trắng mắt,“Có cần phải chu đáo vậy không?”
Lương Định chỉ cười cười,“Đúng rồi, hôm khai giảng có muốn tớ đưa cậu đi không?”
“Không cần đâu, tớ tự đi bằng phương tiện công cộng là được.” Khương Dụ từ chối.
“Cậu không phải còn mang hành lý à? Kiểu này mà mang lên phương tiện công cộng thì bất tiện lắm, để tớ đưa cậu đi.” Lương Định kiên trì nói.
“Tùy cậu.”
Lương Định thấy vẻ miễn cưỡng của Khương Dụ, cũng không quấy rầy cậu nữa,“Vậy cậu cứ nghỉ ngơi, tớ đi đây.”
“Ờ.” Khương Dụ nằm ăn dâu.
Nghe thấy Lương Định rời đi, Tiết Dịch mới ló đầu ra nhìn,“Lương thiếu gia đi rồi?”
“Ngươi định giữ cậu ấy lại ăn cơm thật à?” Khương Dụ nói.
“Tiểu Dụ, cậu rõ lạnh lùng với Lương thiếu gia.” Tiết Dịch rất đồng tình với Lương Định .
Khương Dụ nhìn trần nhà, nói,“Có thế mới tốt cho cậu ấy.”
Tiết Dịch nhún nhún vai -- chỉ cần Khương Dụ thấy ổn là được.
Chớp mắt thôi mà đã khai giảng, Khương Dụ lại nhận được một án lớn mới, mà án lần này khiến cậu phải lao đao không ít.
W aka Glen Yuruzu aka Cục Cưng Nước Ngọt:
Lương cưa à, cố lên, thích phải người lạnh lùng lại nữ vưn như Khoai Chúi-chan khổ thế đó.
Mr.Tiết chú rất có tiềm năng ông tơ ^^
Lương cưa à, cố lên, thích phải người lạnh lùng lại nữ vưn như Khoai Chúi-chan khổ thế đó.
Mr.Tiết chú rất có tiềm năng ông tơ ^^

85.
.::Tôi vốn dĩ không phải người nhã nhặn::.
.::Tôi vốn dĩ không phải người nhã nhặn::.

“Tòa nhà này thật đẹp.” Khương Dụ đứng trước tòa nhà với kiển trúc cổ điển , không khỏi cảm thán.
“Sau khi Chu lão tiên sinh về hưu thì ông ấy chỉ ở trong nhà, đóng cửa không tiếp khách, bình thường không dễ mà gặp mặt, lần này nếu không vì chuyện lớn thì sẽ không cho người đến tận nơi.” Trương Tần nói với Khương Dụ.
“Chu lão tiên sinh này rốt cuộc là người như thế nào?” Khương Dụ ngẫm lại có thể sống ở nơi như thế này nhất định là một người rất giàu có – cậu thích nói chuyện với người có tiền.
“Chu lão tiên sinh trước khi về hưu là giám đốc ngân hàng, lúc ông ấy còn trai trẻ đã từng mở một tiệm đồ bạc, rồi là tiệm cầm đồ, cũng từng kinh doanh đồ cổ, sau này phong trào cải cách nổ ra mới được ủy thác nhậm chức giám đốc ngân hàng, ngồi vài chục năm sau thì mới về hưu .” Trương Tần nhìn Khương Dụ nói,“Miễn là cậu hoàn thành tốt yêu cầu của ông ấy, đãi ngộ chắc chắn sẽ không thiếu đâu.”
“Người ta giám đốc ngân hàng, anh trùm xã hội đen, làm sao hai ngươi lại quen biết nhau được thế?” Khương Dụ nói chuyện vẫn luôn không nể nang ai, cũng may, Trương Tần sau khi nghe lời cậu nói thì chỉ cứng đờ cả mặt, nhưng không so đo với cậu--
“Ông ấy có quan hệ rất tốt với ông nội tôi, cho nên nhà chúng tôi cũng hòa hảo với bên nhà họ Chu.” Trương Tần giải thích.
“Sao anh có thể đảm bảo rằng tôi sẽ giúp ông ấy?” Khương Dụ vừa nhận cuộc gọi đến của Trương Tần, cứ nghĩ hắn có chuyện gì quan trọng lắm mới cần cậu đến, kết quả là mời cậu giúp người khác.
“Tôi nhìn người khá chuẩn đó.” Trương Tần trái lại rất tự tin,“Hơn nữa chuyện lần trước tôi cũng đã được thấy mà.”
“Hai câu này của anh có phải nên đảo thứ tự không nhỉ?” Khương Dụ lành lạnh mở miệng.
“Cậu hiểu thì tốt rồi.”
Cổng được mở ra, ngay sau đó người hầu bước ra dẫn họ vào, xe cộ thì không được phép, cho nên chỉ có thể để ở ngoài.
“Thật nhiều hoa sơn trà......” Khương Dụ vừa vào đã thấy một vườn hoa sơn trà khiến cậu kinh ngạc không thôi—những bông hoa sơn trà bung nở đặt trong chậu hoa tinh xảo — nào đỏ sậm, hồng nhạt, đỏ hoa hồng, tím đậm, tím nhạt, vàng sáng, trắng, đốm màu...... Người nhìn muốn hoa cả mắt.
“Chu lão tiên sinh thích nhất là trồng hoa sơn trà.” Trương Tần nói,“Mỗi một chậu hoa đều là do ông ấy tự tay chăm sóc, từ loại hiếm đến giống thường có hết, ví dụ như Thập Bát Học Sĩ, Lục Giác Đại Hồng, Xích Đan cũng không ít đâu, tôi thì không hiểu mấy, chỉ biết ngắm chúng thôi.”
Thập Bát Học Sĩ: có 18 cánh
Lục Giác Đại Hồng
Xích Đan
“Trông chúng nở đẹp lại đầy sức sống có linh tính như vậy thì có thể hiểu Chu lão tiên sinh đã dốc biết bao nhiêu công sức.” Khương Dụ biết, hoa sơn trà trồng không hề dễ, nhất là còn trồng nhiều hoa đến thế.
“Nở đẹp tôi có thể hiểu, nhưng có linh tính là ý gì đây?” Trương Tần không rõ .
“Có linh tính cũng là nở đẹp đó.” Khương Dụ không nhiều lời, tiếp tục đi về phía trước.
Trương Tần mặc dù thắc mắc, nhưng vẫn không hỏi.
Sau khi cả hai rời khỏi, một bông hoa Lục Giác Đại Hồng chợt động đậy, vẫy đi giọt sương đáp trên cánh hoa, chỉ một chốc lại đứng im như cũ, cứ như không có gì vừa xảy ra cả.
Khương Dụ cùng Trương Tần đi vào phòng khách nhà Chu, kể cả nội thất bên trong cũng theo phong cách cổ điển, cái bàn dài vừa nhìn đã biết ít nhất cũng phải được vài chục năm tuổi đời, ấy thế cái ghế bành lại hấp dẫn Khương Dụ hơn – ghế bành có đường vân gỗ cánh gà, phần hoa văn chìm nơi tay vịn lại là Vân Long , chân ghế được bọc vải xanh ngọc một cách tinh tể, trên lưng ghế lại là ba phần đường nét khác nhau, đoạn phía trên là cây giáng hương mắt chim, phần giữa là hình vân gỗ sưa, sơn thủy văn lộ, phần cuối cùng là hoa văn điêu khắc các hình thái, chất liệu còn là loại cẩm thạch tốt nhất – cái ghế bành có giá trị không thấp đâu, Khương Dụ thêm phần chắc chắn với suy nghĩ Chu lão tiên sinh là người có tiền.
Gỗ cánh gà
Gỗ sưa - sơn thủy văn lộ
“Các cậu tới rồi à.”
Nghe tiếng cất lên thì Khương Dụ quay đầu, nhìn ông lão bước ra từ sảnh bên, ông một thân Đường trang màu xanh, đầu bạc trắng, nhưng tinh thần vẫn rất khỏe mạnh, chẳng qua hẳn là có chuyện phiền lòng, trên mặt cũng không mấy vui vẻ.
“Chu lão tiên sinh.” Trương Tần tiến lên đón tiếp.
“Chu lão tiên sinh, chào ngài.” Khương Dụ cũng chào hỏi theo.
“Mời ngồi.” Chu lão tiên sinh ngồi xuống ghế bành, sau đó nói với người hầu,“Lấy trà Đại Hồng.”
trà Đại Hồng - trà Đại Hồng Bao
“Vâng.”
Tác phong như một đại lão gia.
“Chu lão tiên sinh, đây là Khương Dụ mà cháu đã nói với ngài.” Trương Tần giới thiệu với Chu lão tiên sinh.
Chu lão tiên sinh quan sát Khương Dụ từ trên xuống dưới, rồi mới kết luận,“Cậu trai tuổi còn trẻ, thật đúng là hậu sinh khả uý.”
“Chu lão tiên sinh khách sáo quá ạ.” Khương Dụ cũng đã nhìn ra, lão tiên sinh thật ra thì không thật sự tin tưởng cậu --“Lão tiên sinh, ngài có chuyện gì thì cứ nói.”
“Ta có nghe Trương Tần nói cậu đây là có chút bản lĩnh.” Chu lão tiên sinh đặt tay lên tay vịn, vừa vuốt ve chiếc ngọc lục bảo trên ngón tay vừa nhìn Khương Dụ.
“Không tính là có bao nhiêu lợi hại, tôi làm hết khả năng của mình, chỉ vừa đủ giúp Trương Tần mà thôi.” Khương Dụ tĩnh định, không kiêu ngạo không siểm nịnh nói.
Chu lão tiên sinh nghe Khương Dụ nói chuyện có sự trầm ổn không hợp tuổi, trong lòng thầm khen ngợi,“Người trẻ tuổi, khiếm tốn như vậy là rất hiếm thấy. Ta hôm nay nhờ Trương Tần mời cậu đến đây, mong rằng cậu không làm tôi thất vọng.”
“Tôi cũng hy vọng như vậy.”
Sau đó thì người hầu mang trà lên, trước mời Khương Dụ và Trương Tần, rồi mới cẩn thận đặt tách trà lên bàn bên tay
Chu lão tiên sinh.
“Lui đi.”
“Vâng.”
Chu lão tiên sinh uống một ngụm rồi nói,“Các cậu cũng uống trà Đại Hồng này, ta là ta không thích Long Tĩnh Bích Loa Xuân Thiết Quan Âm gì đó đâu, chỉ mỗi loại trà Đại Hồng này, không biết khẩu vị các cậu thì sao.”
Trương Tần cũng uống, nói,“Quả thật ngọt dịu dễ chịu.”
Khương Dụ uống một hớp, nhưng cậu là một hơi cạn tách, sau đó chà miệng rồi nói,“Ngại quá, tôi không biết thưởng trà, chỉ uống như giải khát thôi.”
Ban đầu Chu lão tiên sinh có hơi sầm mặt, nhưng thấy điệu bộ dửng dưng của Khương Dụ, ông lại trở nên bình thường,“Cậu còn trẻ, hẳn chưa đến tuổi thích uống trà, hay là lão Vương mang trà sữa cho cậu nhé?”
“Không cần, Chu lão tiên sinh, tôi vốn không phải kiểu người tao nhã gì.” Khương Dụ nhìn thẳng vào ông nói,“Ngài chỉ cần nói tôi mục đích ngài mời tôi tới đây là được rồi.”
“Thật đúng là người ngay nói thẳng, vậy thì ta cũng không khách sáo.” Chu lão tiên sinh buông tách trà, nói,“Ta bị mất trộm một thứ.”
“Mất trộm?” Khương Dụ nhướn mày,“Chuyện như này không phải nên tìm cảnh sát sao?” Nói rồi liếc mắt sang Trương Tần – anh rốt cuộc là đã nói gì với lão tiên sinh? Cho rằng tôi là cao thủ phá án thật đấy hả???
Trương Tần cười cười, ý bảo Khương Dụ cứ nghe hết đã.
“Không phải mất trộm bình thường,” Chu lão tiên sinh từ tốn nói, “Chúng ta ở ngay đó, vậy mà nhoáng một cái trong chớp mắt thì đã biến mất tăm rồi.”
“Trong chớp mắt?” Khương Dụ nhíu nhíu mày,“Vô duyên vô cớ mà biến mất ?”
“Nói thế nào đây,” Chu lão tiên sinh kể lại,“Lúc ấy chỉ có ta cùng lão Vương, thủ vệ ta cho đứng ngoài không được vào, tối đó ta ở trong phòng, lão Vương cũng bên cạnh ta, bỗng dưng nghe thấy tiếng vệ sĩ dưới lầu, cho nên ta bảo lão Vương xuống xem, mới giây trước còn ngay trước mắt, giây sau đã mất tăm...... Chuyện này thật không tài nào tưởng tượng nổi......”
“Liệu sẽ không có nội gián chứ?” Khương Dụ hỏi.
“Cậu nói lão Vương?” Chu lão tiên sinh lập tức lắc đầu,“Lão Vương từ nhỏ đã theo ta, lòng tin vẫn phải có, huống hồ chỉ trong thời gian ngắn như thế thì cho dù là ông ấy cũng không thể ra tay.”
“Vậy lão tiên sinh, rốt cuộc thứ đó là thứ gì?” Khương Dụ ngẫm lại, người có tiền như vậy, nếu chỉ là vật bình thường thì cũng không để ý đến vậy, chắc chắn là bảo bối gì đó.
“Cái đó thì......” Chu lão tiên sinh hơi do dự.
“Lão tiên sinh, nếu ngài đã mời tôi đến, ít nhất tôi nên được biết là thứ gì, không thì tôi cũng không giúp ngài được, không phải sao?” Khương Dụ nghĩ – chắc không là thứ đó ghê gớm đâu nhỉ?
Chu lão tiên sinh thở dài, nói,“Nói ra thì, không phải chuyện vẻ vang gì. Thứ đó là một viên dạ minh châu. Năm năm trước ta mua chỗ một tay trộm mộ, lúc ấy tay trộm mộ muốn bán gấp, ta cũng vừa ý nên mua, sau này mới biết đây là trộm từ lăng mộ vương thất, thuộc về di sản cấm mua bán, chẳng qua là ta thực sự thích nó, cho nên cũng không đăng tin, bí mật lưu trữ trong nhà...... Giờ bảo vật bị trộm, ta đương nhiên không thể báo cảnh sát được.”
“Năm năm trước? Một năm sau khi Chu lão tiên sinh ngài về hưu?” Trương Tần liên tưởng.
“Đúng vậy, được món bảo vật như thế, ta mừng thì mừng, nhưng ít nhiều vẫn canh cánh lắm, cho nên sau khi về hưu rồi không tiếp khách ghé thăm nữa.” Chu lão tiên sinh gật đầu nói.
“Dạ minh châu......” Khương Dụ thở dài,“Cho tới bây giờ chỉ mới nghe danh, thời nay tuy rằng cũng có viên nhân tạo, nhưng không có giá trị gì mấy.”
“Chính là thế, cho nên ta mới nói đó là bảo vật, nhưng mà, muốn từ bỏ nó thì......” Chu lão tiên sinh nghĩ tới lại tiếc rẻ không thôi.
“Lão tiên sinh, ngài nghi ngờ là do phi nhân loại?” Khương Dụ hỏi.
Chu lão tiên sinh gật đầu,“Ta sống bấy lâu nay rồi, chuyện gì còn chưa thấy, ta không phải người cứng nhắc, ta cũng tin vào những sự tồn tại ngoài tầm hiểu biết, nếu là bảo vật khác thì thôi, nhưng bảo vật của ta thì......”
“Lão tiên sinh, nếu ngài thật tin tôi, trước giao cho tôi, ba ngày, nếu không có kết quả gì, tôi sẽ không lấy một đồng.” Khương Dụ cũng rất tò mò viên minh châu ấy là bảo vật như thế nào.
“Được, vậy ba ngày.” Chu lão tiên sinh thấy Khương Dụ thẳng thắn như vậy thì cũng tăng lên chút hy vọng -- dù sao thì bây giờ ông chỉ có thể đi một nước tính một nước.
“Chu lão tiên sinh, tôi thấy trong vườn nhà có một chậu Lục Giác Đại Hồng, có thể cho tôi mượn vài ngày thưởng hoa được không?” Khương Dụ sợ ông không an tâm, nói,“Lúc đó nhất định Châu về Hợp Phố.”
Chu lão tiên sinh hơi do dự, cuối cùng gật đầu ,“Được.”
W aka Glen Yuruzu aka Cục Cưng Nước Ngọt: Ầy, mấy bữa về với Lão Diệp Chíp Chíp với cả Ứng Ứng =)))






0 nhận xét