.::Ngốc dụ 56 - 57 - 58::.





56.
.::Nước là khắc tinh trời sinh của tôi::.





“Mong quý khách giữ bình tĩnh, thuyền không xảy ra vấn đề gì, vừa rồi chỉ là do gió lớn, thuyền hạ buồm mà thôi.”Trong sảnh lớn, thuyền trưởng tuyên bố với mọi người.

“Gì mà gió lớn với chả không, tôi không quan tâm, lập tức chuẩn bị thuyền bè, tôi không ở trên thuyền nữa, tôi muốn lên bờ.” Có người hô to.

Một người khởi đầu, những người khác cũng bắt đầu xôn xao lên, đều nói muốn lên bè quay về -- thuyền trưởng thật sự là bó tay toàn tập, đây không phải lần đầu tiên thuyền ra khơi, tại sao lần này lại kỳ lạ như thế, cảm giác không được thuận buồm xuôi gió, bây giờ hành khách ngày càng sốt sắng lên rồi, mắt thấy lại không thể cứu vãn được nữa --

“Muốn tớ nói với bố không, bảo ông ấy cho tàu đón chúng ta về, cứ ở lại trên thuyền tớ càng thấy hoảng, chỗ nào cũng không ổn.” Trương Cảnh nói.

“Tớ hiểu, chỉ sợ còn chưa tới hòn đảo đó, an toàn của chúng ta đã bị ảnh hưởng rồi.” Lương Định cũng nói.

“Cho dù các cậu muốn thoát khỏi,” Khương Dụ nhìn ra ngoài cửa sổ,“Cũng phải xem tình huống có cho phép không đã.”

“Sao thế? Khương Dụ cậu thấy cái gì rồi?” Tạ Lưu hỏi.

“Tôi chỉ biết rằng có thứ không muốn chúng ta đi.” Khương Dụ nói.

“Dù sao có Tiểu Dụ ở đây, chúng ta không cần quá lo lắng.” Trái lại Giản Anh rất vô tư.

“Vậy cậu nghĩ sai rồi.” Khương Dụ quay đầu,“Tôi không có cách nào trên mặt nước, nước là khắc tinh trời sinh của tôi.”

“Tiểu Dụ, cậu đùa đúng không?” Lương Định nhìn chằm chằm Khương Dụ.

“Tớ nói đùa làm gì?” Khương Dụ sờ sờ cái đầu bự của Nước Mắm,“Hiện tại không nên trông cậy vào tớ, tìm Trịnh Đường mới đúng.”

“Trịnh Đường bọn họ cũng không thể bất thình lình mà mất tích được......”

Trong lúc bọn họ nói chuyện, Trịnh Đường cùng vài người khác cứ thế mà bước vào, trông vẫn không có gì khác thường.

Khương Dụ từ khi Trịnh Đường xuất hiện đã nhìn theo anh, mặt không chút thay đổi. Chắc hẳn do ánh mắt Khương Dụ quá ư là lộ liễu, Trịnh Đường đi tới đã cảm nhận được, anh không chịu thua ánh nhìn ấy, cười, sau đó lại gần cậu --“Khương Dụ.”

“Anh đã đi đâu?” Khương Dụ trực tiếp hỏi.

“Tôi á? Tôi chỉ ra ngoài đi dạo thôi mà.”

“Thật không?”

Những người khác vẫn còn ồn ào, thuyền trưởng mồ hôi nhễ nhại, không biết làm sao cho phải – mặc dù ông nói không có chuyện gì, nhưng trong lòng ông rất rõ ràng, tình huống lần này thật sự kỳ quái, bọn họ bây giờ vẫn chưa tìm ra cách băng qua khỏi cơn sương mù này, chỉ có thể chờ đợi.

Khương Dụ quay đầu nhìn Trịnh Đường đang ngồi gần mình,“Anh không lo lắng?”

“Lo lắng gì cơ?” Trịnh Đường vẫn bình chân như vại.

“Anh không lo hay vì đã có kế hoạch từ trước?” Khương Dụ tiếp tục hỏi.

Trịnh Đường cười cười,“Có một số việc có lo lắng cũng vô ích.”

Khương Dụ còn muốn nói thêm, ngay lúc đó chuông điện thoại reo – là Tề Thành gọi đến, cậu tiếp máy,“Alo, sao vậy?”

“Khương, Khương Dụ, tôi, tôi lại thấy con cá vàng kia --” Giọng Tề Thành nghe mừng rỡ pha lẫn sợ sệt.

“Bây giờ anh đang ở đâu?”

“Tôi đang ở boong bên kia.”

Khương Dụ cúp máy, nói với bọn Lương Định một tiếng, sau đó liền đi, Nước Mắm theo sau cậu.

Khương Dụ tới boong kế bên nhưng không thấy Tề Thành đâu, cậu chạy đi, sau đó tìm thấy kính râm mà Tề Thành đã ở đó, nhìn lại một vùng nước xa, chỗ nước đó có gợn sóng nước hướng ra xa, đôi lúc lại thấy loáng thoáng một cánh tay đang đạp nước -- là Tề Thành. Có vẻ như Tề Thành bị thứ gì đó kéo đi, hắn vùng vẫy trong nước cố gắng ngoi lên, khi đã ngoi lên rồi thì thấy Khương Dụ trên bờ, vội kêu cứu --“Khương Dụ, cứu tôi -- Khương Dụ --”

Khương Dụ nhìn tình huống trước mắt, hơi do dự, sau đó liền chuẩn bị xuống nước, nhưng lại bị Nước Mắm cắn ống quần -- Nước Mắm không cho cậu xuống.

“Không sao đâu, chỉ xuống nước một lát thổi mà, tao sẽ lên ngay.” Khương Dụ sờ đầu Nước Mắm, nó vừa buông ra, cậu liền nhảy xuống --

Khi Trịnh Đường tới nơi thì đã thấy Khương Dụ ở dưới nước, anh xoa cằm,“Không phải biết bơi sao, còn tưởng cậu ta sợ nước chứ.”

Nước Mắm nghe thấy tiếng Trịnh Đường, quay lại nhe răng với anh, cúi đầu phát ra tiếng gầm gừ trong cổ họng -- người này, khuôn mặt này, túi da này, cái nào nó cũng thấy vô cùng căm ghét – hồi trước là vì chiếm mất sự chú ý của Tiểu Dụ, bây giờ lại càng vì cái tên này gây chuyện khiến Tiểu Dụ phiền muộn--

“Nhìn ta làm gì, lo cho chủ nhân mày đi kìa.” Giọng Trịnh Đường không có vẻ gì là để bụng.

Nước Mắm quay đầu, nhìn Khương Dụ bơi thật nhanh về hướng Tề Thành, mà cách đó khoảng ba mét đang có thứ gì đó đang đến gần, chợt trầm xuống --

Lại nói Khương Dụ bên này, cậu bơi rất nhanh, không lâu đã đến chỗ Tề Thành, cậu cũng thấy thứ gì đó đang kéo Tề Thành đi, đó là một con cá vàng cực lớn, so với con cá màu bạc mà Trịnh Đường bắt được, kích thước khá là lớn, không biết nó làm thế nào, xung quanh Tề Thành bị đám rong biển cuốn chặt khiến hắn không thể thoát khỏi, thoạt trông chúng nó như rong biển bình thường thực chất lại cứng cáp vô cùng, cho dù Tề Thành có giãy dụa như thế nào cũng không thể thoát ra được --

Con cá kia cũng đã phát hiện Khương Dụ, nó không phản ứng mấy, mà lúc Khương Dụ đến gần thì nó quay lại, thở ra một luồng khí về phía Khương Dụ, Khương Dụ nhìn thì chỉ như một đợt sóng gợn, nhưng cơn sóng nhỏ đi qua người, cậu cảm thấy choáng đầu hoa mắt, toàn thân mất lực, cả người nặng trịch chìm xuống -- nếu ở trên cạn, Khương Dụ tuyệt đối sẽ không dễ dàng chịu trận như vậy, nhưng dưới nước thì --

Xong rồi, chẳng lẽ lần này đã...... Mắc mưu rồi......

Khương Dụ ý thức mơ hồ.

“Khương Dụ!” Tề Thành kêu to.

“Gấu gấu!” Nước Mắm sủa inh ỏi, muốn lao xuống nước.

“Được rồi, mày vừa nhìn thì biết cũng kỵ nước, xuống dưới đó không cứu được cậu ấy, còn có thể ảnh hưởng cậu ấy nữa, để ta đi thì hơn.” Trịnh Đường vung chân đẩy Nước Mắm qua một bên, sau đó nhảy xuống nước.

Trịnh Đường xuống nước rồi, thấy Khương Dụ xa xa đang chìm dần, xa hơn là con cá màu vàng đang kéo Tề Thành đi, đôi mắt đen của anh trầm xuống, hơi do dự một chút, rồi mới bơi sang phía Khương Dụ, ôm lấy Khương Dụ......

-----------------------

Vào lúc Khương Dụ tỉnh lại, chỉ thấy trong miệng kỳ kỳ, cứ như bị thứ gì đó đè lên vậy—cậu mở to mắt ra thì thấy khuôn mặt cự ly cực gần của Trịnh Đường, đầu óc trì trệ một chút, sau đó mới ý thức được Trịnh Đường đang làm gì, nhưng cậu chưa kịp cử động, Trịnh Đường đã rời đi --

“Tỉnh rồi, vậy tức là vẫn ổn nhỉ .” Thần sắc Trịnh Đường vẫn tự nhiên.

Khương Dụ chùi miệng, ngồi dậy,“Anh làm gì thế?”

“Hô hấp nhân tạo đó.” Trịnh Đường nói,“Nếu không cấp cứu tạm thời thì cậu không tỉnh nhanh vậy đâu – cơ mà, cậu trông cũng rất lợi hại, không ngờ xuống nước lại yếu đến thế.”

Khương Dụ không phản bác, cậu nhìn bốn phía xung quanh – hiện tại bọn họ đang ở trên một hòn đảo nhỏ xa lạ --“Sao chúng ta ở đây?”

“Sau khi cứu cậu, tôi định quay lại thuyền, nhưng con thuyền chợt không thấy đâu, không biết là chúng ta lạc lối hay con thuyền kia lạc trôi nữa, tôi chỉ còn cách mang cậu đến hòn đảo gần nhất.” Trịnh Đường lấy di động ra --“Điện thoại tuy không bị thấm nước, vẫn dùng được, nhưng lại không có tín hiệu.”

Khương Dụ sờ túi áo, di động của mình không biết đã đâu mất rồi --“Trên đảo này có người không?” Khương Dụ hỏi.

“Chắc không, tôi xem thử rồi.”

Khương Dụ vừa định mở miệng thì bụng đã ùng ục kêu – hóa ra là đói bụng. Khương Dụ không hề cảm thấy xấu hổ, ngẩng lên hỏi Trịnh Đường,“Có gì ăn không?”

Trịnh Đường ngẩng đầu nhìn không trung,“Ở đây không ít chim biển đâu.”

“Tôi muốn con nhiều thịt.” Khương Dụ đưa ra yêu cầu.

Trịnh Đường nhướn mày,“Cậu bảo tôi làm sao?”

Khương Dụ giương cái cằm nho nhỏ,“Anh nói một bệnh nhân yếu ớt như tôi có thể đi săn thú sao?”

“Bệnh nhân yếu ớt?” Trịnh Đường lắc đầu,“Chả giống tí nào.” Nói thì nói thế, anh vẫn đứng dậy đi bắt chim.

Lúc Trịnh Đường quay lại, trong tay cầm 7, 8 con chim bị trói chặt bằng cravat, bên tay trái lấy áo khoác làm bọc hoa quả không biết loại gì.

“Vất vả rồi.” Khương Dụ cười.

“Cậu biết cảm ơn thì tốt, đừng đề phòng tôi như đề phòng cướp giật nữa.” Trịnh Đường đưa hoa quả cho cậu, sau đó bắt đầu xử lý đám chim.

Khương Dụ quay đầu nhìn 20 mét ngoài khơi, thở dài,“Phải chi có một chén canh cá ấm áp thì hay biết mấy.” Vô cùng cảm khái, vô cùng chờ mong, vô cùng khát khao --

Thái dương Trịnh Đường giừng giựt,“Cậu yêu cầu nhiều thật.”

“Tôi chỉ nói thế.” Khương Dụ cười tủm tỉm .

Trịnh Đường đứng dậy,“Ăn cho xong đi.” Nói rồi chậm rãi đi về phía biển.

Khương Dụ nhìn mấy chím bị làm thịt, lại nhìn máu tươi trên tay Trịnh Đường, nhíu mày --

Rốt cuộc thì......

Sau khi Trịnh Đường nướng xong, món canh cá cũng được hầm kỹ -- nồi đựng canh cá là Khương Dụ tìm, là một cái bình gốm, trông có vẻ đã được sử dụng, không biết là ai đã dùng, cơ mà đã hơn một tiếng rồi, bụng Khương Dụ đã kêu réo ầm ĩ --

Khương Dụ hài lòng uống canh cá, ngẩng đầu thấy Trịnh Đường đang cầm chân chim lên cắn, nói,“Anh ăn đồ nóng sao.”

“Tôi không thức ăn chín muốn tôi ăn sống à?” Trịnh Đường nói,“Tôi làm hết rồi, cậu còn không cho tôi ăn?”

“Tôi chỉ nói thế thôi.” Khương Dụ nhìn dáng vẻ Trịnh Đường đang ăn thịt, lại nhớ tới Cương không thể chịu nổi nhiệt độ dù chỉ một chút --

Mọi chuyện đến cùng là......










P/s: Khoai Chúi - chan sai chồng rất thuận miệng ^^ 
Cơ mà anh Cương Trịnh Đường Kích nhiều tên quá -_- thôi gọi anh là Zom đi hen
Anh Zom anh nghe lời vợ ghê cơ, bao ăn tận răng còn gì, Khoai Chúi - chan GJ.











57.
.::Tôi chỉ muốn cưới vợ sinh con thôi::.





“Quào, không ngờ ở đây lại cũng có cái hang động.” Khương Dụ nhìn đầm nước trước mặt, cười nói.Vốn còn chắc mẩm đêm nay ngủ ngoài trời đóng băng luôn, không ngờ bọn họ lại tìm thấy cái hang động này, bên trong ấm áp như tiết xuân, tốt hơn nhiều so với bên ngoài.

“Hang động này không tồi.” Trịnh Đường nói.

Khương Dụ ngồi xổm xuống bên bờ đầm nước, nhìn vào mặt nước – đầm nước này độ chừng lớn gấp rưỡi bể bơi tiêu chuẩn, vì đám rêu màu xanh, cho nên nhìn thôi không thể thấy đáy đầm, Khương Dụ chú ý bên bờ có thứ gì đó -- đó là một vài miếng vảy màu xanh nhạt và xanh đậm -- Khương Dụ nhớ tới lớp vảy trên lưng Tề Thành, trông rất giống thứ này.

“Đây là phần vảy sau khi lột của cá.” Trịnh Đường ngồi xuống cạnh Khương Dụ, nói.

“Vảy không nhỏ, vậy con cá chắc cũng khá lớn nhỉ.” Khương Dụ nói.

“Chắc thế.”

Khương Dụ quay lại nhìn chằm chằm Trịnh Đường,“Trịnh Đường, anh cũng đừng giả vờ giả vịt với tôi, mục đích anh lên thuyền hẳn không đơn thuần, trước đó còn bắt con cá bạc ấy nữa...... Đương nhiên mục đích của anh không chỉ mỗi cá thôi nhỉ, còn cả mục đích lớn hơn phải không.”

“Cậu cho rằng tôi có mục đích gì đây?” Trịnh Đường cười hỏi lại.

“Anh không nói thì thôi.” Khương Dụ liếc xéo,“Tôi đã nói rồi, anh cười rất đáng ghét đó biết không hả?”

“Sao lại làm người ghét được?” Trịnh Đường cực kỳ khó hiểu,“Chẳng lẽ người cậu từng quen không cười sao?”
Khương Dụ nghe anh nhắc tới Cương, trong lòng cũng rất khó chịu, cậu trừng mắt nhìn anh mắt một cái,“Anh với nó căn bản không giống chút nào, đừng đánh đồng mình với nó.”

“Giận à?” Trịnh Đường kề sát vào cậu, nói,“Không cho tôi nói về cậu ta...... Tức là trong lòng cậu tên đó rất quan trọng nhỉ? Cậu để ý đến tên đó như vậy là vì...... Tên đó và cậu có quan hệ không tầm thường sao?”

“Quan hệ không tầm thường?” Khương Dụ nhíu mày,“Ý anh là gì?”

“Tôi nói, cậu với người kia không phải quan hệ tình nhân đấy chứ......” Trịnh Đường nói.

“Tình nhân......” Khương Dụ nhíu mày càng sâu,“Hắn là nam .”

“Nam và nam thì liên quan gì?”

Khương Dụ tạm dừng,“Không liên quan, tôi chỉ muốn cưới vợ và sinh con thôi.” Bên cạnh Khương Dụ đã có một ví dụ , tất nhiên cậu cũng chấp nhận được.

Đối với Khương Dụ trực tiếp nói ra mong muốn cưới vợ sinh con, Trịnh Đường nhìn bề ngoài trông như trẻ con của cậu đối lập với bên trong, thật ra có hơi buồn cười, nhưng không thể biểu hiện ra, anh chỉ nói --“Cậu dự kiến sẵn rồi nhỉ.”

“Tất nhiên.” Khương Dụ còn nói,“Nghe nói anh là nhà buôn đồ cổ.”

“Không sai. Chỉ kinh doanh một ít đồ cổ mà thôi.”

“Người có tiền không phải khiêm tốn đâu.” Khương Dụ không để ý anh, thu thập vài miếng vảy dưới đất rồi bỏ vào túi.

“Lấy làm gì vậy?”

“Sao phải nói cho anh?”

Trịnh Đường không nói gì.

Khương Dụ đang chuẩn bị đứng dậy thì nghe thấy tiếng nước từ xa phát ra -- Khương Dụ thấy động tĩnh làm gợn sóng, cậu biết, có thứ gì đó đang bơi đến -- Khương Dụ quay đầu nhìn Trịnh Đường, thấy ánh mắt anh chăm chú, nhìn không rời cửa đầm, như là vô cùng chờ mong thứ kia đến --

Người này, quả nhiên có vấn đề.

Khương Dụ không nghĩ tới, thứ bơi vào chỉ là một đứa bé, khoảng 7 8 tuổi -- không đúng, không phải trẻ con, Khương Dụ nhìn thấy cái đuôi cá cực dài—trước đó cậu chỉ mới nghe kể, không ngờ trên đời lại thật sự tồn tại sinh vật như Người cá!

Người cá trẻ con tự do tự tai bơi vào, không chút đề phòng, ngay khi nó phát hiện bên trong có người lạ, giờ có muốn chạy cũng không kip -- Khương Dụ không hành động, mà là Trịnh Đường, động tác của anh cực kỳ, người cá bé bỏng vừa định chạy thì Trịnh Đường đã lao xuống nước, bắt nó cho bằng được --

Khương Dụ nhìn bé người cá bám đầy rêu xanh bị Trịnh Đường ném trên đất giãy dụa không, nói,“Anh bắt nó làm gì?”

“Tất có ích thôi, hơn nữa chúng ta muốn trở về, chắc cũng cần người dẫn đường chứ.” Trịnh Đường đáp.

Khương Dụ ngồi xổm xuống, nhìn bé người cá nói,“Ta nói mi cũng ngốc dễ sợ, có thế mới không cẩn thận bị chúng ta bắt được, cơ mà, mi yên tâm, chúng ta sẽ không hại mi, ta cam đoan.”

Bé người cá nghe lời Khương Dụ nói, không biết có hiểu hay không, dù sao thì nó cũng bớt giãy dụa hẳn.

Thật ra Khương Dụ nói câu cuối là cho Trịnh Đường nghe, ý của cậu là sẽ không cho Trịnh Đường muốn gì thì làm, đến thời điểm nhất định, cậu sẽ ngăn anh lại.

Trịnh Đường đương nhiên cũng nghe ra ý của Khương Dụ, anh cười cười,“Cậu đừng quá đề phòng như vậy, tôi có làm cũng không liên lụy cậu đâu.”

“Lúc đó ai hại ai?” Khương Dụ hừ lạnh,“Vậy anh nói tôi biết, vì sao cô gái đi cùng anh lại chết? Tôi đã biết trên người cô ấy có không ít máu cá rồi, hơn con cá đó cũng không phải loại bình thường đúng không.”

“Được rồi, tôi thừa nhận, cái chết của Tiết Nguyện không liên quan đến đạo chích nào hết, cơ mà, cũng tại cô ấy tự ý làm bậy, hành động một mình, kết quả bị cá lớn giết chết, đúng hơn là, cô ấy chết vì độc, loại độc ấy khiến cổ khó thở, từ khó thở đến chết dần, còn máu trên người cô áy cũng là con cá kia.”

“Quay lại vấn đề, sao lại bắt nó?”

Trịnh Đường nhìn bé người cá nhân lúc anh đang nói chuyện với Khương Dụ lén lăn đi trốn khỏi đầm nước, không ngăn cản, cười cười nói,“Thật ra tôi chỉ muốn ăn cá, đặc biệt loài quý hiếm, ví dụ như Người cá này......”

Trịnh Đường vừa nói, bé người cá kia sững lại, phân vân có nên đi tiếp hay dừng lại --

Khương Dụ cũng chú ý tới bé người cá định đào tẩu--“Đừng đùa.”

“Bị phát hiện rồi.” Trịnh Đường cười cười,“Thật ra tôi họ mang tôi đến một nơi.”

“Đị đâu?”

“Cậu có biết con cá màu bạc và con màu vàng kia sinh sống ở đâu không?” Trịnh Đường hỏi lại.

“Anh nói đi.”

“Chính là ở nơi có vàng bạc, cá bạc và cá vàng có liên quan đến vàng bạc.”

“Nói vậy......” Khương Dụ sáng mắt,“Chỗ nào đó dưới đáy biển có châu báu sao?”

“Chính là thế.” Trịnh Đường gật đầu,“Tôi muốn chúng nó mang tôi đi thôi.”

“Hóa ra là vậy.” Khương Dụ ngẩng đầu nhìn anh,“Không ngờ anh cũng yêu tiền đó.”

Trịnh Đường chỉ cười, nhưng Khương Dụ lại cảm thấy nụ cười của anh có gì đó sâu xa – cái người này, luôn luôn khiến người ta cảm thấy như đang nửa lộ nửa che giấu ý đồ

“Vậy còn Người cá?” Khương Dụ nhìn bé người cá đang nghe lỏm bọn họ nói chuyện bên kia.

“Người cá là sinh vật trí tuệ, bọn họ hẳn biết không ít, hơn nữa Người cá và châu báu cũng có liên quan đến nhau......”

Khương Dụ soi mói nhìn anh,“Anh có vẻ biết nhiều nhỉ......”

“Buôn đồ cổ mà, cần phải biết nhiều thứ linh tinh chứ.” Trịnh Đường cười tủm tỉm .

“Không chỉ linh tinh nhỉ.”

-----------------------

“Mi tên gì?” Khương Dụ hỏi bé người cá.

“......”

“Mi không nói à?” Khương Dụ quay đầu hỏi Trịnh Đường,“Người cá không biết nói sao?”

“Chỉ cần có lưỡi sẽ biết nói, trừ phi bị câm.” Trịnh Đường nói,“Cậu xem nó lưỡi không là biết.”

Khương Dụ nghe anh nói thế, đi qua đó kiểm tra xem bé người cá có lưỡi không thật -- bé người cá vẫn khá sợ Trịnh Đường, nhìn Khương Dụ đến gần mình, lập tức sợ rằng mình mà không mở miệng sẽ bị cắt, vội vàng nói chuyện --“Ta, ta là Thu Thu.”

“Không ngờ nó biết nói tiếng Trung .” Khương Dụ ngạc nhiên,“Tôi còn tưởng rằng người cá là sinh vật phương Tây, nói tiếng Anh chứ.”

“Bề ngoài nó giống người phương Đông.” Trịnh Đường cũng theo cậu săm soi.

Khương Dụ nói tiếp,“Ta hỏi mi, khoảng ba tháng trước, mi có gặp một chàng trai, chừng một mét tám, trông rất ưa nhìn không.”

Bé người cá Thu Thu lắc đầu,“Không có, ta thấy con người...... Từ năm ngoái cơ.”

“Ta đây hỏi mi, xung quanh mi có còn Người cá nào giống mi không, cả dạng vảy cũng thế?”

Thu Thu nghĩ nghĩ nói,“Chỉ có mẹ ta và anh ta thôi.”

“Mẹ mi và anh mi......” Khương Dụ nghĩ nghĩ lại hỏi,“Mi đã từng thấy con cá nào màu vàng và rất lớn hay chưa .”

Thu Thu nói,“Ý ngươi là Chỉ Kim sao?”

“Xem ra có biết,” Khương Dụ nói,“Mi với nó có quen biết không? Hiện tại nó đã bắt cóc bạn của ta, ta muốn nhanh chóng tìm nó.”

“Nó với chúng ta không được hòa thuận lắm, nhất là anh ta, nó với anh ta còn đánh nhau nữa kia.” Lời Thu Thu nói nghe như oán hờn.

“Còn có chuyện như vậy.” Khương Dụ bắt đầu cảm thấy thú vị --“Vậy mi biết nó sống ở đâu không, chúng ta phải tìm nó nhanh chóng.”

Thu Thu lập tức lắc đầu,“Không thể , ta không thể mang bọn mi đi, ba nói, không thể dẫn nhân loại đi, cho dù là Kim bất hòa với chúng ta cũng không được ......”

“Nếu mi không dẫn đường, ta đây không khách khí.” Trịnh Đường nói,“Dù sao cũng không có ích gì, thôi ăn luôn cho lành.” Trịnh Đường tuy cười nói , nhưng hàm răng trắng tinh lộ ra kia trong mắt Thu Thu rất đáng sợ.

Thu Thu mở to đôi mắt xanh biếc, không ngừng run lẩy bẩy.

“Mi dẫn chúng ta đi, chúng ta không nói cho người khác là mi đã mang chúng ta đến . Mi chỉ cần dẫn đến đúng nơi là có thể thả mi đi...... Còn Kim có bất hòa với gia tộc Người cá, mi mang nhóm ta đi đối với mi không có gì không tốt đúng không?” Khương Dụ cũng học Trịnh Đường,“Nếu mi không ngoan ngoãn nghe theo, ta đây cũng không ngăn được hắn ra tay với mi......” Khương Dụ vẫn đóng vai phản diện.

Thu Thu đấu tranh nội tâm hồi lâu, cuối cùng đầu hàng trước khuôn mặt tươi cười của Trịnh Đường --“Ừm, thôi được.”










P/s: Đồng vợ đồng chồng tát nước đầm cũng cạn ^^











58.
.::Quả nhiên mang cậu theo rất có ích::.



“Đây là...... Thuyền?” Khương Dụ không tin vào mắt mình trước thứ khổng lồ này, mặc dù hơi cũ kỹ, nhưng hoàn toàn có thể tưởng tượng sự hòa nhoáng và đắt đỏ của nó khi xưa --



“Con thuyền ít nhất cũng 500 tuổi rồi ......” Trịnh Đường nói.

“500 năm?” Khương Dụ như nghĩ tới cái gì, nói,“Đừng nói là có liên quan đến thái giám Tam Bảo đó chứ, hắn mang châu báu từ phương Tây về không ít đâu.”

“Nếu vậy thì quá tốt, hiện tại tìm được kho báu là của chúng ta.”

“Nói chứ......” Khương Dụ quay đầu nhìn Trịnh Đường,“Anh cứ thế nói với tôi còn mang tôi đến đây, với anh chắc không mấy quý giá nhỉ?” Mấy thứ này hưởng tất mới tốt nhất không phải sao --

“Nếu là cậu, thì tôi không ngại đâu.” Trịnh Đường cười mờ ám cực.

Khương Dụ trợn trắng mắt,“Cho dù anh có nói như vậy, tôi cũng không chia sẻ đâu, của tôi vẫn là của tôi.” Muốn dùng lời ngon che mắt cậu, còn lâu đi.

Trịnh Đường bất đắc dĩ,“Tôi không có ý đó.”

“Đừng nhiều lời nữa,” Khương Dụ quay đi né tránh rồi nói với bé người cá nói,“Mang chúng ta đi nào.”

“Nhớ là đến nơi phải thả ta đi .” Thu Thu sợ hãi nói.

“Đến nơi à......” Khương Dụ mỉm cười vỗ vai nó,“Đương nhiên là do chúng ta quyết định rồi.”

“Các ngươi......” Đôi mắt to xanh biếc của Thu Thu ứa nước --“Ngươi, các ngươi ăn hiếp con nít......”

“Đó là vì chúng ta không ngốc,” Khương Dụ nhìn chiếc thuyền kia,“Nếu chúng ta cứ vậy mà xông vào, phỏng chừng kho báu chưa những không lấy được mà còn có thể chết không chỗ chôn nữa.” Đấy là thuyền chở kho báu đó, không bảo đảm bên trong không có cơ chế phòng ngừa kỳ quái.

“Được, nhưng ta không vào đâu......” Thu Thu cắn cắn đôi môi hồng phấn nói.

“Không sao cả, tự chúng ta vào tham quan.” Trịnh Đường mỉm cười nói.

“Xem tình hình này, có vẻ con cá vàng kia không có đây......” Khương Dụ nhìn chung quanh nói.

“Trông như không ở đây, nhưng biết đâu nó đang ẩn núp đâu đó thình lình tấn công thì sao” Trịnh Đường nói.

“Kim không ở đây.” Thu Thu nhỏ giọng nói.

“Sao mi biết?” Khương Dụ quay đầu nhìn nó.

“Trên người Kim có một mùi đặc trưng, Người Cá chúng ta vừa nghe đã biết, hiện tại không có mùi này.” Thu Thu giải thích.

“Quả nhiên mang mi theo có ích .” Trịnh Đường nói rồi lấy tay túm lấy mái tóc đen của Thu Thu.

Phản ứng của Thu Thu là sợ tới mức chạy trốn.

“Tay tôi hay người tôi bộ có độc à?” Trịnh Đường nhướn mày nói.

“Toàn tâm tư anh đều có độc, bé người cá đương nhiên cảm giác được.” Khương Dụ kéo bé người cá qua,“Đi, Thu Thu, chúng ta vào xem.”

Bé người cá hiện tại hoàn toàn dựa dẫm và cảm kích Khương Dụ, tuy rằng nó không hiểu nhân tâm thiện ác, nhưng rất nhạy cảm, biết người nào có thể tiếp cận người nào không.

Trịnh Đường cười khổ, đi theo sau bọn họ.

Thuyền chìm từ rất lâu, thân thuyền đã không còn như ban đầu, hơi biến thành màu tối cùng với đám rêu xanh phủ đầy --

“Thu Thu, mi mấy tuổi ?” Khương Dụ cúi đầu hỏi Thu Thu.

“Hai trăm năm mươi sáu tuổi.” Thu Thu thành thật đáp.

“Trong giới Người Cá, đúng là vẫn còn con nít...... Vậy con thuyền này mi đã từng thấy chưa?”

“Có, Thu Thu lúc còn rất nhỏ đã đến đây chơi, cơ mà Kim rất hẹp hòi, chưa bao giờ cho các cá khác vào.”

“Lúc đó con thuyền cũng trông như thế này sao?”

“Đỡ hơn bây giờ, cái buồm to to kia chưa bị hư hỏng.”

Dạo một vòng quanh thuyền lớn, Khương Dụ mới thấy một cánh cửa, đang định đẩy cửa đi vào lại bị Trịnh Đường ngăn lại --“Không phải đã nói bên trong có thể có bẫy sao? Cậu định vậy mà vào?”

Khương Dụ thả tay ra,“Đó là một vấn đề.”

“Không thì cho thằng bé này vào trước ha?” Trịnh Đường hướng mắt xuống, nhìn Thu Thu.

Thu Thu mở to hai mắt – người, người này...... Sao có thể ăn hiếp cá như thế ......

Khương Dụ nghiêm túc quan sát bé người cá một phen, cuối cùng lắc đầu dưới ánh mắt hoảng sợ của bé người cá --

“Bỏ đi, nó rất nghe lời .”

Thu Thu lộp bộp trong lòng -- nếu trước đó mình không nghe lời cậu ta thì có phải hiện tại mình đã bị khai trừ rồi không -- ba, mẹ, nhân loại thật đáng sợ......

Mười phút sau --

“Làm gì có kho báu nào......” Khương Dụ uể oải,“Lâu vậy rồi mà đồ đồng còn không thấy nữa là.”

“Chắc có lẽ là vị trí mà chúng ta không phát hiện.” Trịnh Đường nói.

Khương Dụ ngẩng đầu nhìn anh,“Đừng bảo tôi là anh âm mưu gì đó, tôi nói, chuyện tốt như này mà anh lại nói cho người khác, không chừng còn có ý đồ xấu.”

“Tôi oan quá, tôi không nói cậu cậu cho rằng tôi có quá nhiều bí mật, tôi nói cho cậu lại là lỗi của tôi. Trịnh Đường đầy mặt vô tội.

“Dù sao trong lòng anh rõ ràng......”

“Này, cái đó......” Thu Thu đột nhiên chỉ vào một chỗ kêu lên.

Khương Dụ và Trịnh Đường nhìn sang, bên dưới khe hở trên sàn gỗ, lấp ló một tia sáng --

“Thì ra là ở đây.”

Khương Dụ đến đó xốc tấm ván gỗ lên, ánh kim sáng lên như chiếu lòa cả mắt trong tích tắc – đa số đương nhiên là vàng khối, có cả ngọc trai mã não ngọc bích các loại, theo góc độ này không thể thấy hết được -- Khương Dụ có thể tưởng tượng, khung cảnh kho báu tràn trề dưới sàn --

“Nhìn đi, có châu báu thật mà.” Trịnh Đường nói với Khương Dụ đang cầm đĩnh vàng lên cắn.

“Ờ, là thật .” Khương Dụ vừa lòng nói,“Được rồi, lần này anh đúng.”

“Ta thì sao? Ta thì sao?” Thu Thu cũng rất muốn được “Nhận” khen ngợi.

Khương Dụ gật đầu, đáp ứng nó,“Ờ, Thu Thu cũng không tệ.”

Thu Thu cười hi hi, chút buồn bực vừa nãy cũng biến mất.

“Nhiều châu báu thế này, làm sao đem về đây.” Khương Dụ nói.

“Dùng thuyền chở thì hay rồi nhỉ.” Trịnh Đường thẳng thắn nói.

“Anh cũng tự nhiên quá nhỉ, định chở hết về thật đấy à?” Khương Dụ nghiêng mắt nhìn hắn.

“Vì sao không thể?” Trịnh Đường cười hỏi lại.

“Anh chưa từng nghe một câu sao? Làm người không thể quá tham lam, anh lấy hết mấy thứ này, không nói con cá vàng Chỉ Kim kia, anh sẽ chọc giận vong linh đó.”

“Chọc giận vong linh?” Trịnh Đường lại thờ ơ,“Cái này tôi không quan tâm. Tôi đã đến đây, cậu nghĩ thế mà xong à.”

Khương Dụ ngắm nghía anh,“Tôi thấy mục đích của anh không chỉ có kho báu đâu.”

“Sao cậu nghĩ thế?”

“Cảm giác thôi, canh......” Lời Khương Dụ bị Thu Thu chen vào --

“Không tốt, Kim đã trở lại --” Thu Thu ngửi thấy mùi Kim --“Hình như còn có mùi gì quen quen......”

Lúc này muốn rời đi là không thể -- hai người một cá tìm chỗ trốn, quan sát động tĩnh bên ngoài --

Khương Dụ thấy con cá Chỉ Kim kia vác một vật thể lớn bơi đến -- vật thể chính là Tề Thành -- lúc này hắn không giãy dụa nữa, hình như đã ngất -- mà khiến Khương Dụ ngạc nhiên là sau đó ...... Người Cá khác xuất hiện, trông rất giống Thu Thu, mái tóc màu bạc lướt qua, quả thực chính là khuôn mặt của Thu Thu -- đương nhiên, mặt mũi thiên về tuấn mỹ. Hơn nữa Người Cá kia vẻ mặt nghiêm túc, trông còn sốt ruột nữa --

“Anh --” Khương Dụ nghe Thu Thu kêu như vậy.

Thằng bé này -- xong, kiểu này lộ tẩy ......










P/s: Anh Zom à vợ anh không nghi ngờ anh cũng khó đó...





You May Also Like

0 nhận xét