.::Cậu đã yêu cầu tôi,
cho nên tôi sẽ không để cậu biến thành cá đâu::.

Tề Thành mím môi, rồi mới nói, "Quả thật đã xảy ra chuyện rất kỳ lạ, bắt đầu vào 3 tháng trước, khi đó..."
Tề Thành kể lại chuyện khi hắn đi du lịch đảo trong kỳ nghỉ phép 3 tháng trước, mấy khi hắn được nghỉ ngơi, cho nên Tề Thành rất hào hứng, hắn một mình mua vé tàu ra khơi. Hòn đảo ấy nghe nói vừa được khai phá, còn khá nguyên sơ, rất ít dấu vết nhân tạo, Tề Thành vốn dĩ muốn tìm một nơi vắng vẻ lại phong cảnh tự nhiên, được bạn bè đề xuất nên xuất phát ngay và luôn.
Cho đến khi lên tới hòn đảo ấy rồi, không phụ lòng chờ mong của Tề Thành, hòn đảo thực sự rất đẹp, hắn vừa đến thì cảm giác mỏi mệt đều tiêu tan, cả thể xác lẫn tinh thần đều thư thái. Hắn đặc biệt thích vùng biển đó, mặc dù không phải hắn chưa từng thấy biển lần nào, nhưng vẫn cảm thấy vùng biển xung quanh hòn đảo ấy cực kỳ xanh trong và đẹp một cách kỳ diệu, kể cả hương vị của nước biển cũng khiến hắn thoải mái vô cùng, cho nên hắn thường xuyên đi dạo bờ biển. Nhưng vào đêm hôm đó, Tề Thành vẫn đi dạo biển như thường lệ, bỗng hắn phát hiện một tia sáng kỳ lạ lóe lên tại một bãi đá ngầm - Tề Thành là một thanh niên bình thường, luôn luôn có một tinh thần thám hiểm, vì thế hắn đi qua đó xem thử, cuối cùng thì thấy.... Một con cá màu vàng----
"Cá màu vàng?" Khương Dụ chặn lại, "Cá màu vàng như thế nào?"
"Thân rất dài, trừ phần vảy trông rất đặc biệt thì không có gì khác thường." Tề Thành đáp.
"Sau đó thì sao?"
Sau khi Tề Thành nhìn thấy con cá đó, lòng hiếu kỳ cũng lớn hơn, nên hắn ngồi xổm xuống, chạm vào con cá kia, nhưng tay vẫn chưa kịp chạm vào thì, sắc vàng lóe sáng, hắn bị thứ gì đó đánh vào tay, nhưng khi mở mắt lần nữa thì con cá kia đã biến mất tăm---
"Vì thế mới mọc vảy cá?"Khương Dụ hỏi.
"Không chỉ vậy." Tề Thành nghiêm túc, "Thời gian qua đi tôi cũng quên chuyện này, nhưng không ngờ vào buổi chiều ngày hôm trước khi trở về, tôi đến bờ biển chụp ảnh, nhưng chụp được một lúc, không biết đã có chuyện gì mà tôi đột nhiên bất tỉnh, tỉnh lại thì đã là xế chiều ngày hôm sau - tôi vẫn nằm trên bờ biển, nhưng địa điểm lại ở trên một hòn đảo nhỏ khác, tôi hoàn toàn không biết trong thời gian mình ngất đi đã xảy ra chuyện gì nữa."
"Ý cậu là trong lúc đó đã xảy ra chuyện gì..."
"Cụ thể hơn là, tôi cảm thấy có quan hệ tới con cá màu vàng kia"Tề Thành rất khẳng định.
"Nhưng cá là vàng, vì sao vảy trên lưng cậu là màu xanh nhạt và xanh lá?" Khương Dụ cảm thấy cái này rất kỳ lạ.
"Tôi cũng không rõ." Tề Thành nói, "Cậu có thể nhìn ra vảy trên lưng tôi là gì sao?"
"Cũng có thể là của một loài sinh vật đáy biển, nhưng dù sao tôi không rành lắm về sinh vật biển, trông không rõ ràng lắm..." Khương Dụ dừng lại, hỏi, "Tôi có thể tách một phiến vảy của cậu không?"
"Được thôi." Tề Thành vén áo lên, quay lưng cho Khương Dụ tách vảy.
"Sẽ đau đấy, cậu chịu đựng một chút." Khương Dụ rất dứt khoát tách một phiến vảy xuống, Tề Thành không chịu nổi mà "Shh" một tiếng - quả thật, xé vảy cũng coi như là bứt lông trên người rồi.
"Có nên xé thêm không?"Tề Thành hỏi.
"Cũng được." Khương Dụ dùng bao gói lại miếng vảy, bỏ vào ba lô, "Trong thời gian này cậu nên hạn chế ra ngoài, lỡ bị phát hiện thì sẽ rất phiền toái."
"Tôi biết." Tề Thành gật đầu, "Trong khoảng thời gian này tôi sẽ cáo bệnh không nhận vai."
"Được đó." Khương Dụ nhìn cốc nước lớn trên bàn, "Ly nhà cậu cũng to thật."
"Gần đây mua, nói thiệt, từ đó về sau, tôi nhận ra mình càng ngày càng muốn uống nước nhiều hơn, lại vô cùng thích tắm táp..." Tề Thành nói rồi sờ trán, "Cứ thế này, khéo chừng tôi biến thành cá mất thôi."
Khương Dụ phì cười ra tiếng, "Cậu yên tâm đi, cậu đã yêu cầu tôi, tôi sẽ không để cậu biến thành cá đâu. Rồi, tôi về trước, có tin tức sẽ liên lạc với cậu."
"Ừ, cảm ơn nhiều."
"Không cần cảm ơn, tôi làm cũng vì tiền mà."
"Đây..." Tang Nam Sinh thấy Khương Dụ lấy cái bọc rồi lấy thứ trong đó ra, trông rất giống như vảy.
"Anh xem thử, đây là vảy của sinh vật nào vậy?" Khương Dụ hỏi Tang Nam Sinh.
Tang Nam Sinh nhận lấy, dùng kính lúp xem, "Hình dạng như thế này, chắc là sinh vật biển."
"Ừ, vậy anh có biết cụ thể là loài nào không?"
Tang Nam Sinh xem xét kỹ lưỡng miếng vảy, "Chắc đây không phải là một loài nhỏ đâu, hơn hình dạng nó... Muốn nói thuộc về loài nào thì ta không chắc chắn lắm..."
Khương Dụ lại hỏi, "Giáo sư, anh có biết loài cá nào màu vàng không?"
"Màu vàng sao... Vậy thì là cá chép rồi, cá chép có một giống loài vảy vàng kim, gọi là Cá Chép Vàng."
"Cá chép... Không phải nó là cá nước ngọt sao?" Khương Dụ thì thào.
"Sao nào, ý cậu không phải cá nước ngọt?" Tang Nam Sinh sờ cằm, "Nếu là cá nước mặn, ta cũng không rõ lắm. Cơ mà, Tiểu Dụ này, sao cậu lại hỏi cái này?"
Khương Dụ không giấu giếm, kể mọi chuyện từ đầu đến đuôi.
"Thì ra là thế." Tang Nam Sinh trông cũng rất hứng thú, "Ta nói này, chi bằng Tiểu Dụ cậu đến tận nơi xem thử, biết đâu lại tìm ra được manh mối khác."
"Tự mình..."
"Đúng thế, chỉ là một phiến vảy, khó mà biết được gì nhiều, hơn nữa e rằng trên đảo có gì đó kỳ lạ, muốn biết được bí mật về lớp vảy trên lưng cái người tên Tề Thành kia, ta nghĩ rằng muốn cởi chuông phải tìm người buộc chuông."
"Nói như thế, cũng có lý..."
"Gì, cậu muốn ra ngoài khơi á?" Lương Định rất kinh ngạc - hồi đầu hắn còn đang suy nghĩ nói thế nào với Khương Dụ, để cậu đi chơi chung với bọn họ -
"Ừ, công tác yêu cầu."
"Ra đó cũng được." Trương Cảnh đi tới, "Không phải chúng ta cũng đang định đến chỗ nào chơi sao? Đã lâu rồi không đi biển, so với ngồi máy bay thì tớ thích ngồi thuyền hơn."
"Đúng đó, Tạ Lưu, chẳng phải gần đây bố cậu đầu tư vào một công ty tàu biển sao? Hỗ trợ tụi này khoản phương tiện di chuyển được không." Triệu Dịch Dương hỏi Tạ Lưu.
"Cái đó tất nhiên không thành vấn đề."
"Quá tốt, ra khơi ra khơi --" Giản Anh rất hào hứng.
"Nhưng mà, tớ nhớ là, A Định, hình như cậu bị say tàu đúng không?" Trương Định kỳ quái nhìn Lương Định - anh nhớ cái lần đi thuyền lần trước, Lương Định đã tuyên bố không bao giờ ngồi thuyền lại.
Lương Định tỏ vẻ không sao cả, "Không phải lần nào lên thuyền cũng say, hơn nữa đã phòng ngừa trước rồi thì không vấn đề, cứ thế đi, chúng ta đi biển nào."
"..." Khương Dụ hết nói nổi, cậu chỉ mới nói mình muốn đến một hòn đảo, chưa nói có muốn đi cùng họ không mà -
Những người này, thực sự là... Tự tiện quyết định mà.
P/S: Khúc xé vảy khs thấy creepy ghê, y như lúc bị bứt lông vậy, nổi da gà....
.::Con gián và con người luôn sống cùng nhau mà::.

"Xin lỗi thưa ngài, thú cưng không được mang lên thuyền ạ." Khương Dụ bị nhân viên kiểm soát vé ngăn lại.
"Nước Mắm không phải thú cưng." Khương Dụ sửa lại.
Nhân viên liếc nhìn Nước Mắm bên chân Khương Dụ đang "nhìn đắm đuối" mình, nuốt khan, "Cho dù nó không phải thú cưng thì nó không phải là người đúng không?"
Khương Dụ nhìn một người phụ nữ đẫy đà ăn diện xa xỉ đang ôm một con Poodle lên thuyền, chỉ về phía người đó, "Bà ấy cũng mang thú cưng lên thuyền đấy thôi?"
Nhân viên cũng nhìn thấy, có chút luống cuống, "Vị này đã mua vé cho thú cưng của mình..." thật ra quan trọng hơn là, đó chính là một bà chủ công ty hợp tác với chủ thuyền.
"Nói trắng ra có tiền là được?" Khương Dụ nghiêm túc hỏi.
"Chuyện đó..." Suy cho cùng thì đúng là như vậy, nhưng nếu như thừa nhận thì....
"Tiểu Dụ, không phải đã nói là đi cùng nhóm sao? Sao cậu lại đi riêng thế?" Phía xa xa, mấy người kia cũng tới.
Khương Dụ quay lại liếc mắt nhìn họ, "Tôi phải làm việc, các cậu là đang đi chơi, đương nhiên là khác nhau rồi."
"Đi một mình cô đơn lắm đó." Giản Anh nói.
"Ai nói tôi đi một mình?"
"Cậu nói Nước Mắm á?" Triệu Dịch Dương nhìn sang Nước Mắm.
"Không phải, tôi thật có người đi cùng." Khương Dụ hướng mắt sang người còn lại đang đi tới.
Theo ánh nhìn của cậu, mấy người họ nhìn thấy một thanh niên đen toàn thân và đeo kính râm - không sai, chính là Tề Thành.
"Xin lỗi đã tới trễ." Tề Thành lần này ra ngoài đã có người đại diện của mình, nhưng vì phải trốn tránh giới truyền thông, cho nên mới mất thời gian như vậy.
"Không sao, tôi vẫn chưa lên thuyền mà." Vé tàu lẫn chi phí đều do Tề Thành bao, Khương Dụ tất nhiên cần gì phải khách sáo.
Nhân viên soát vé thấy đột nhiên có nhiều người tụ tập, hơn nữa trông họ cũng rất quen - thân làm nhân viên phụ trách khách hàng cho một chuyến du lịch sang trọng, nhất định phải biết "Gương mặt cần nhớ", lỡ đâu vô ý đắc tội với nhân vật quan trọng, chuốc lấy xui xẻo cho mình không nói còn liên lụy toàn công ty - những thanh niên trước mắt này - không nói những người khác, cậu trai đứng ở sau nhất gã vừa gặp tối hôm trước, tất nhiên không gặp trực tiếp rồi, mà là thấy trên ảnh lưu niệm sau bữa tiệc của công ty, có một người trong số các vị khách chính là vị công tử của nhà đầu tư lớn nhất, ngài Tạ - không cần nghĩ cũng biết là không thể làm phật ý người ta rồi - ngoài ra, còn một người nữa, cậu thanh niên đeo kính râm, trông rất giống vị Idol đang nổi hiện nay... Dù có thế nào đi chăng nữa, cậu trai mình vừa cản lại lại quen biết với mấy người họ, vậy chắc chắn là đã đụng phải một nhân vật ghê gớm rồi....
"Chúng tôi ngoài kia thấy cậu đứng ở đây rất lâu, sao thế? Không mang vé à?" Tạ Lưu kỳ quái hỏi Khương Dụ.
"Không phải, là vì Nước Mắm..." Khương Dụ tóm tắt lại, cũng kể về người phụ nữ mang Poodle lên thuyền luôn, giọng điệu lại đều đều.
Nhân viên kia cứng đờ mặt, trong lòng nghĩ không lẽ mình cứ vậy mà dính đòn...
Mà 2 phút sau, nhóm bọn họ đã lên thuyền, lúc này gã mới thở ra nhẹ nhõm - hên, nói vài câu thôi, không định xử lý mình - xem ra đúng là nên học quan sát tinh tế hơn, không thì bị sa thải cũng đáng lắm --
"Phòng này mấy người vậy?" Khương Dụ vào phòng hỏi.
"Là phòng đơn." Tề Thành nói, "Phòng tôi ở sát bên cậu."
"Tiểu Dụ, thật ra, tớ không ngại chung phòng với cậu đâu..." Lương Định chen vào nói.
"Nhưng tớ thì ngại." Khương Dụ liếc xéo, "Về phòng mình đi."
"Gấu!" Nước Mắm cũng rất ăn ý sủa Lương Định.
"Tiểu Dụ cậu ác quá đi." Lương Định lắc đầu nói, "Dù sao cũng ở sát phòng cậu."
"Được rồi, bao giờ là giờ cơm vậy?" Khương Dụ quay sang hỏi Tạ Lưu đứng ở cửa.
"Giờ bữa tối còn lâu lắm, chắc phải đến 7 giờ." Tạ Lưu nói, "Cơ mà có bữa trà chiều đấy, cũng sắp đến giờ rồi, muốn thì gọi đem tới."
''Đương nhiên là muốn rồi, cơ mà một phần đủ không?" Khương Dụ nhìn Nước Mắm cũng đang ngước lên nhìn mình, "Nước Mắm cũng muốn."
''Cậu yên tâm, một phần thôi cũng đủ cho 2 đứa no nê, lúc đó chắc cũng vừa đến bữa tối rồi." Tạ Lưu rất hiểu 2 chủ tớ Khương Dụ.
"Vậy thì được."
Trước giờ cơm, Lương Định, Trương Cảnh, Triệu Dịch Dương còn có Giản Anh bốn người cùng nhau chơi bài trên boong tàu ngập nắng, trông rất nhàn hạ, Tạ Lưu mang Đàm Canh đi dạo quanh thuyền, tất nhiên, trong mắt người ngoài, cậu đang đi một mình thôi. Tề Thành vì thân phận, hơn nữa lần này là ra ngoài một cách bí mật, cho nên hạn chế hết mức xuất hiện ở nơi công cộng. Còn Khương Dụ và Nước Mắm, hai chủ tớ này, sung sướng nhất vẫn là thức ăn ngon, ăn uống no nê rồi, đang nghỉ ngơi trong phòng - cũng là một cách hưởng thụ của họ - vì thế, với Khương Dụ thì, đi du lịch ấy, thật ra không có ý nghĩa gì mấy.
Cuối cùng cũng đến thời điểm Khương Dụ mãi mong chờ, giờ cơm. Nhóm bọn họ đến nhà hàng trên tàu (ngoại trừ Tề Thành), không thể không bị chú ý, hơn nữa Khương Dụ lại mang theo Nước Mắm, thú cưng cỡ bự - mọi người trong nhà hàng đều chú ý mấy người họ.
Khương Dụ và Nước Mắm tới chỉ phụ trách phần ăn, cho nên họ chỉ nhìn vào thức ăn trên bàn.
"Không hổ là du thuyền cao cấp, món nào cũng hết xẩy." Khương Dụ cúi đầu thả thêm miếng thịt bò vào dĩa Nước Mắm, "Đúng không, Nước Mắm?"
"Gấu!" Nước Mắm ngước đầu, vui vẻ kêu, mồm dính đầy nước sốt.
"Tớ thấy, mấy món này tớ có thể về nhà nấu cũng được." Giản Anh chỉ món Tôm nương hấp bơ, "Lúc đó nhất định mấy đứa phải cảm ơn tớ."
Tôm nương hay Tôm trắng Trung Quốc (Danh pháp khoa học: Fenneropenaeus chinensis) loài này trước đây còn được gọi là tôm đôi vì chúng thường vẫn bám từng đôi một, hay tôm trong do phần thân trong suốt, thuộc họ Penaeidae, là loài giáp xác chân đốt, là một trong những nguồn hải sản quan trọng của Trung Quốc(vùng Hoàng Hải, Bột Hải).
"Thôi bỏ qua." Những người khác chỉ nghĩ trong lòng, Khương Dụ lại nói toẹt ra.
"Tớ nấu cho mấy người còn không vừa lòng nữa hả?" Giản Anh tức điên.
"Vậy còn phải xem là món gì." Khương Dụ nói, "Đôi tay cậu vẫn nên đánh guitar thì hơn." Giản Anh giỏi nhất chính là đánh guitar, cô như một vị vương giả khi gảy đàn.
"Cũng có lý..."
"Khi ăn không cần đàn." Trương Cảnh xen miệng.
"Khi ăn cần có âm nhạc." Lương Định phản bác.
"..." Triệu Dịch Dương không tham gia, cậu muốn ăn một bữa thật ngon miệng.
"Á ~~" Một bàn đang ồn ào, đột nhiên một tiếng thét thất thanh từ bên ngoài phát ra, là giọng nữ.
"La gì mà cao chót vót, đừng nói là thấy gián đó." Giản Anh thầm nói - con gái, nhất định sẽ sợ mấy thứ này, nhưng Giản Anh không phải nữ sinh bình thường, cô rất không thích bọn con gái như vậy.
"Trên thuyền cũng có gián?" Triệu Dịch Dương cũng buông nũa, ghét bỏ nhìn mì Ý trong khay - "Vậy mấy thứ này.." cậu có hơi khiết phích, ảnh hưởng gia đình ấy mà.
"Con gián và con người vẫn luôn sống cùng nhau..." Khương Dụ chỉ nhìn thoáng qua, tay vẫn di chuyển không ngừng.
"Mọi người mau tới đây, có người chết rồi - " bên ngoài náo loạn, sau khi nghe thấy tiếng kêu, bên trong cũng trở nên ồn ào.
"Có người chết!"
"Có người chết!"
"..."
Mấy người liếc nhau - vừa ra ngoài đã lại gặp chuyện.... Tình hình như thế này không phải chỉ có trong phim trinh thám thôi sao?
P/S: Lương cưa, anh đừng vội, sau này sẽ được như nguyện thôi, chắc thế....
Há, dù không biết mặt nhau nhưng mấy đứa bị Thánh Nan ám rồi =))))

0 nhận xét