.::Khuôn mặt của anh thật khiến người ta hiểu lầm.::.

“Các cậu có quen biết với người đầu tư bất động sản đó không?” Khương Dụ hỏi mấy người ngồi trên xe.
“Nhà đầu tư bất động sản có biết không có mấy người, ngài Tưởng này cũng rất có tiếng tăm, chẳng qua ông ấy khá là kín tiếng, việc làm ăn giao cho người con trai phụ trách, còn mình thì tiến thân vào các công việc phúc lợi xã hội rồi.” Tạ Lưu nói những chuyện mình biết được.
“Còn viện trưởng viện trẻ mồ côi kia nữa, có thể tìm ông ấy không?” Khương Dụ lại hỏi – cứ cảm giác rất đáng lưu ý.
“Không khó lắm, miễn là ông ấy vẫn ở đây, nếu ngược lại đã chuyển đi nơi khác, lúc đó sẽ hơi mất thời gian, về phần các bảo mẫu, e rằng sẽ khó nhằn hơn, dù sao các bác ấy chỉ phụ trách trông trẻ, tính ổn định cũng thấp hơn rất nhiều.” Lương Định nói.
“Ngoài ra cái người sinh viên tình nguyện kia cũng rất đáng nghi......” Khương Dụ nhìn sang Triệu Dịch Dương,“Tôi cảm thấy rất có khả năng anh ta là người cậu đã nhìn ra trong khu rừng.” Dù sao nạn nhân trong trận hỏa hoạn chỉ có một người trưởng thành – có thể là hắn muốn gợi ý cho họ điều gì đó......
Triệu Dịch Dương gật đầu.
“Tốt, hôm nay đến thế thôi, dừng xe ở đây đi, tôi với Nước Mắm muốn xuống.” Khương Dụ nói với Trương Cảnh đang lái xe.
“Chở cậu về tận nhà không phải tiện hơn à?” Lương Định nói.
“Tớ muốn đi mua chút đồ, dừng ở đây là được.”
“Được rồi.”
Xe dừng lại, Khương Dụ và Nước Mắm xuống xe, những người khác ngồi xe Trương Cảnh rời khỏi.
“Bữa sáng ngày mai muốn ăn gì, chúng ta mua đồ rồi bảo Tiết Dịch mai làm cho.” Khương Dụ nói với Nước Mắm.
“Gấu !”
Vào cửa hàng tiện lợi, Khương Dụ theo yêu cầu của Nước Mắm lấy hai xâu lạp xườn to, rồi thả vào giỏ một vỉ trứng gà
![]()
“Ê sữa chua đang giảm giá nè, muốn uống không?” Khương Dụ hỏi ý kiến Nước Mắm.
“Ử......”
“Không uống thì thôi, tao uống.” Khương Dụ chỉ lấy hai hộp sữa chua --“Đúng rồi, lúc đi tao có nhớ trong tủ lạnh hết nước ép cà chua rồi, mua một chai ha.”
“Gấu !” Nước Mắm vẫy đuôi đáp lời.
Khương Dụ cùng Nước Mắm đến quầy tính tiền, rốt cuộc thì nhìn thấy một người đứng đó --
“Gấu!” Nước Mắm hơi kích động nhỏm dậy.
Người nọ nghe tiếng thì quay đầu lại -- Khương Dụ nhìn thấy một gương mặt quen thuộc thì hơi ngẩn ra – cậu đã gần như từ bỏ rồi, không ngờ sẽ gặp lại anh vào lúc này......
Khác với bộ dạng thường phục xộc xệch trước kia, hiện tại anh đang mặc áo gió màu đỏ, tuy là con trai mặc màu đỏ rất dễ bị chê là ẻo lả hoặc tầm thường, nhưng khoác lên người anh, thì chỉ thấy một loại khí chất khác --
Cương đối diện với ánh nhìn của Khương Dụ nhưng không phản ứng mấy, nở một nụ cười với cậu, mà cũng chỉ bấy nhiêu đó, không có gì dư thừa, giống như hai người xa lạ tình cờ gặp nhau trên đường và lễ phép chào hỏi nhau thôi --
“Cương.” Khương Dụ trực tiếp đi đến trước mặt Cương,“Sao mi lại ở đây?”
“Cậu...... Là đang nói với tôi á hả?...... Tôi nói, tới đây để mua đồ, có gì không đúng à?” Cương cười tủm tỉm .
Khương Dụ nhíu mày – cậu chưa từng thấy Cương cười như vậy, hơn nữa cảm giác hiện tại đối với người này là hoàn toàn xa lạ --
“Mua đồ?” Khương Dụ nhìn lọ sốt cà chua trong tay anh,“Mi mua sốt cà chua làm gì?” Khương Dụ vẫn nhớ mấy thứ mà Cương chịu ăn không nhiều, hồi lần còn vì cho nó uống máu heo và máu vịt thay cơm thôi mà mất bao công sức.
“Ăn chứ gì, chẳng phải nó là gia vị sao?” Cương mỉm cười,“Bằng không mua để làm gì?”
“Mi ăn cái này? !” Khương Dụ nhướn mày,“Mặc dù màu sắc cũng hao hao, nhưng hoàn toàn khác với thức ăn của mi.”
“Thức ăn của tôi? Thức ăn của tôi là gì?” Cương ra vẻ khó hiểu,“Chẳng lẽ đây không phải trong sốt thức ăn của tôi à?”
“Gấu !” Nước Mắm bực bội nhìn Cương, nó khó chịu nhất là thái độ của Cương đối với Khương Dụ, như kiểu hoàn toàn hời hợt – mặc dù hồi trước nó đúng là không thích việc Cương quá thân thiết với Tiểu Dụ, nhưng không hề muốn tên này quên ơn phụ nghĩa như bây giờ -- cũng không thèm nhớ lại xem ai là người cứu nó, còn cho nó ăn mặc ở nữa --
Cương quét qua nhìn lướt Nước Mắm,“Con chó của cậu, nuôi không tệ đó.”
Nước Mắm rất không hài lòng giọng điệu của hắn, nhưng Khương Dụ còn ở đây, hơn nữa không có mệnh lệnh, nó không được nhào lên cắn người ta --
Khương Dụ tức tối, tiến lên nắm cổ áo anh,“Mi định làm cái gì?”
“Tôi nào có định làm gì.” Cương nhìn Khương Dụ từ trên cao,“Ngược lại là cậu đó, dưng không đến gần tôi, còn động tay động chân nữa, cậu tưởng tôi không dám gọi bảo vệ tới mang cậu đi sao?”
“Bảo vệ......” Khương Dụ buông cổ áo Cương, rồi lại đánh giá Cương từ đầu tới chân,“Mi, không phải Cương?”
“Tôi đâu có nhận tôi là người mà cậu nói.” Người có vẻ ngoài y hệt Cương đang cười ,“Là cậu tới đây bắt chuyện với tôi mà .” Biểu cảm trông cực kỳ vô tội.
“Anh......” Thật ra Khương Dụ cũng không cảm giác được khí tức của Cương trên người anh, mặc dù còn vài nghi ngờ, nhưng thật sự người này rất khác với Cương --“Anh là ai?”
“Là người bình thường chứ sao.” Người kia nhếch mép, còn cúi đầu nhìn mình,“Nhìn không ra à?”
“Tên?” Khương Dụ cũng dần lạnh nhạt trở lại.
“Trịnh Đường.” Người kia cũng không ngại ngần, thẳng thắn nói tên mình.
“Trịnh Đường......” Khương Dụ thì thào ,“Cũng dễ nhớ.”
“Cậu chưa nói tên mình đó.” Trịnh Đường nói.
“Tôi là Khương Dụ, cừu và nữ hợp thành Khương, cỏ cho Dụ.” Khương Dụ lại nhìn chằm mặt anh trong hồi lâu,“Khuôn mặt của anh thật khiến người ta hiểu lầm.” Khương Dụ phát hiện, hồi trước Cương không cười, cậu còn định huấn luyện cho nó biết cười, còn bây giờ cái người giống Cương y đúc này hở tí là cười, Khương Dụ lại cảm thấy mệt tim.
“Vậy sao? Chắc cũng không đến nỗi làm bộ mặt của thành phố đâu ha.” Trịnh Đường đùa giỡn, nhưng nghe giọng thì rất có niềm tin vào nhan sắc của mình.
Khương Dụ không cười, chỉ nhìn anh một cái, rồi xoay người cầm thêm một lọ sốt cà chua, sau đó mang Nước Mắm rời đi. Nước Mắm đi được vài bước, quay đầu sủa vài cái với Trịnh Đường, rồi mới đi theo Khương Dụ.
Trịnh Đường còn đứng lại nhìn bóng dáng bọn họ rời đi, tay thì tung hứng lọ sốt cà chua, bên mép cười cười bí hiểm.
![]()
“Nước Mắm, mày có thể cảm giác người kia có đúng là Cương không?” Ra khỏi siêu thị, Khương Dụ hỏi về Cương.
“Gấu!” Nước Mắm đáp lại.
“Mày cũng không cảm giác được sao?” Khương Dụ hơi nản lòng,“Thôi bỏ qua, trước hết cứ vậy đã, đúng hay sai, một ngày nào đó sẽ biết.” Khương Dụ vốn dĩ cũng khá là lạc quan, sẽ không vì một chuyện mà mãi bế tắc.
“Gấu !”
“Được, chúng ta về nhà đi.”
“Gấu --”
Khương Dụ và Nước Mắm cùng nhau đi trên đường về nhà, thật ra thì đường đi cũng mất hơn 10 phút – vừa đến giao lộ, Khương Dụ chợt thấy ánh lửa từ phía xa xa nơi ven đường, đi qua đó mới thấy thì ra là có người đang đót vàng mã --
Đến gần , Khương Dụ mới nhìn rõ mặt người đó, chính là người mà cậu đã gặp khi thuê nhà, là người phụ nữ trung niên đã khuyên can mình, hình như có nghe là Má A Nguyệt thì phải. Hiện tại bà ấy đang vừa đốt vàng mã vừa lẩm bẩm cái gì đó trong miệng, vẻ mặt rất chuyên chú.
“Nếu là đốt cho người thân, thì đốt trong nhà mình hoặc đốt trước mộ sẽ tốt hơn, nếu đốt cho người khác, cũng không cần đốt vào đêm trăng sáng đâu.” Khương Dụ mở miệng nói.
Má A Nguyệt nghe thấy tiếng nói, ban đầu thì hoảng hồn, sau thấy rõ là Khương Dụ, lúc đó mới nhẹ nhàng thở ra --
“Cậu trai trẻ, là đấy à.” Má A Nguyệt đứng dậy,“Ta chỉ tùy tiện đốt vài thứ thôi, không có gì đâu...... Trễ thế này rồi, ta về trước đây, nhóc cũng nên về nhà sớm đi.” Nói xong, Má A Nguyệt thu dọn đồ đạc rời đi.
Khương Dụ có cảm giác Má A Nguyệt vừa rồi là lạ , như đang muốn che giấu gì đó, nụ cười cũng sượng đơ – cậu nhìn về phía quỷ con vướng bận oán niệm bên vệ đường, ngồi xổm xuống, dập lửa, lấy miếng giấy chưa cháy hết từ trong đống tro tàn, dùng đèn di động chiếu sáng --
“Chân An......”
Khương Dụ gọi vào số Lương Định --
“Tiểu Dụ, chuyện gì vậy?” Giọng điệu Lương Định nghe có vẻ bất ngờ, nghe ra cũng vui vẻ.
“Tớ hỏi cậu, cái viện mồ côi ấy tên gì?”
“Tên......” Lương Định nghĩ nghĩ, “Đúng rồi, là Chân An, viện mồ côi Chân An...... Cậu gọi tớ để hỏi chuyện này thôi sao......”
“Tớ nghĩ mình đã tìm được manh mối rồi.” Khương Dụ nói -- không nghĩ rằng, thực sự không uổng công -- hoặc nói, từ chính bản thân nó tự đã định sẵn?
P/S: Yay, cuối cùng đã đúng Genre rồi, phúc hắc công debut rồi, anh trá hình ngu ngơ công lâu quá à
![]()
.::Tôi phải cố gắng vì học bổng::.

Sáng sớm, Khương Dụ bước vào phòng học còn ngáp, chợt có một cánh tay thò ra từ phía sau vỗ vai cậu, làm Khương Dụ suýt đứt hơi, ho khan một tiếng, rồi xoay qua trừng mắt nhìn người nọ,“Làm gì thế?” Cũng chỉ có mỗi Lương Định mới làm vầy.“Chào hỏi chứ sao.” Lương Định cười,“Đúng rồi, chuyện hôm qua cậu gọi tớ sao rồi?”
“Giờ trưa ăn cơm rồi nói tiếp.” Khương Dụ lại ngáp.
“Sao trông uể oải vậy, đêm qua không ngủ ngon à?” Lương Định quan tâm hỏi.
“Hôm qua về tới nhà kiểm tra ba lô mới phát hiện tớ chưa làm xong bài tập, thế là làm một mạch đến hơn 12 giờ đêm mới ngủ......” Khương Dụ luôn luôn là 10 giờ lên giường.
“Bài tập? Bài tập không cần quá chú trọng như vậy đâu.” Lương Định không để tâm.
“Cậu tất nhiên không cần.” Khương Dụ liếc trắng mắt, “Tớ và cậu không giống nhau, tớ phải phấn đấu vì học bổng hạng nhất.”
Lương Định cười khổ -- nói cho cùng vẫn là vì tiền bạc.
“Lại nói tiếp học kỳ này cũng sắp kết thúc rồi nhỉ.”
“Đúng vậy, cho nên khoảng thời gian hiện tại là thời kỳ mấu chốt.”
“Tớ muốn nói là sắp đến kỳ nghỉ đông rồi.” Lương Định cảm thấy tâm lý bản thân thuộc về tâm lý chung của học sinh bình thường, còn Khương Dụ phỏng chừng không quan tâm nghỉ hay không nghỉ, mà là kỳ nghỉ có thể đem lại bao nhiêu lợi nhuận cho mình.
Quả nhiên --
“Nghỉ thì tốt, tớ sẽ có nhiều thời gian trống hơn, có thể nhận thêm công tác rồi.”
“Nghỉ đông chẳng phải dịp chuẩn bị cho Năm Mới sao?” Lương Định nghĩ nghĩ hỏi,“Khương Dụ, vậy chừng nào cậu về nhà?”
“Về nhà......” Khương Dụ sửng sốt, “Sau đó rồi tính.” Giọng điệu nhàn nhạt .
Nhìn phản ứng của Khương Dụ, Lương Định càng lúc càng tò mò về gia thế Khương Dụ, có điều cảm giác hiếu kỳ này...... Cứ thấy nó có gì đó không được tốt cho lắm.
Vào giữa trưa, bọn họ vào phòng tranh của Tạ Lưu ăn cơm, phần của Khương Dụ là do đầu bếp nhà họ Triệu chuẩn bị .
“Khương Dụ, A Định nói cậu đã tìm ra cái gì đó, cho tụi tớ biết tí đi.” Trương Cảnh nói.
Khương Dụ ăn một miếng tôm hấp, rồi mới bắt đầu kể lại chuyện ngày hôm qua mình phát hiện cho bọn họ.
“Vậy tức là, bác gái gọi là Má A Nguyệt rất có khả năng chính là bảo mẫu viện mồ côi Chân An lúc trước?”
Khương Dụ gật đầu.
“Chúng ta đi tìm bác ấy, chẳng phải sẽ biết hết sao?”
“Nhưng người ta không chắc sẽ chịu nói.” Tạ Lưu nói,“Muốn nói đã sớm nói, không cần chờ cho tới hôm nay, hơn nữa, theo như lời Khương Dụ, có vẻ bà ấy cũng không muốn người khác biết......”
“Thật ra tôi không cho là vậy.” Khương Dụ mở miệng nói,“Má A Nguyệt đã qua nhiều năm như vậy rồi còn đốt vàng mã cho viện mồ côi Chân An, nói lên rằng bà ấy ít nhiều vẫn canh cánh trong lòng...... Hơn nữa, tôi tiếp xúc với bà ấy không nhiều, nhưng tôi cảm giác bà ấy không xấu, cho nên nếu là bà ấy, tôi nghĩ khả năng chúng ta tìm ra lời giải đáp cũng khá cao .”
“Đây là một tin tốt.” Tạ Lưu nói,“Nhưng tôi cũng có chuyện muốn nói đây, không biết là tin tốt hay tin xấu đây.”
“Cái gì?”
“Đã tìm thấy viện trưởng viện mồ côi ấy rồi, chẳng qua bây giờ ông ấy đổ bệnh liệt nửa người, chỉ nằm trên giường bệnh, người cũng khờ khờ khùng khùng.”
“Gần như là không được gì rồi ......” Trương Cảnh có chút nản lòng.
“Mặc dù khờ khờ khùng khùng, nhưng tôi nghe nói thỉnh thoảng ông ấy có lầm bầm ‘Tránh ra’,‘Không phải tôi’‘Tôi không liên can’, ‘Cứu mạng’ gì đó, nhất định là đã làm chuyện trái với lương tâm.”
“Tôi nghĩ phương hướng đặt nghi vấn của chúng ta không sai, trận hỏa hoạn ngày hôm đó không phải do vô ý, thậm chí là rất có khả năng còn nhiều uẩn khúc mà chúng ta không biết.” Khương Dụ nói,“Tính toán thời gian, lúc chúng ta bị lạc vào mảnh rừng đó chính là năm năm sau trận hỏa hoạn, vì là ngày giỗ, cho nên Má A Nguyệt mới đốt vàng mã.”
“Đúng vậy.”
“Dịch Dương, cậu có biết gì về người sinh viên đó không?” Lương Định quay đầu hỏi Triệu Dịch Dương.
“Có, tôi tìm thấy trên bản tin. Cậu ta tên Chúc Gia Hải, bối cảnh gia đình bình thường, cũng vì vậy mà khi tai nạn xảy ra năm đó cũng chỉ được bồi thường 10 vạn đồng rồi chấm dứt truy cứu, trong nhà cậu ta còn người mẹ và một người em trai song sinh.” Triệu Dịch Dương nhớ lại tấm ảnh kia, khuôn mặt đó tuy rằng không xuất chúng, nhưng lại có khí chất trẻ trung sạch sẽ, trên bản tin nói là cậu ta chủ động xin làm tình nguyện viên, không ngờ đến, một sinh mệnh hoạt bát như vậy lại...... Triệu Dịch Dương phát hiện, bản thân lại có thể dễ dàng nảy sinh cảm giác đồng cảm như thế này -- thật đúng là không giống mình tí nào.
“Sinh đôi......” Khương Dụ bắt được trọng điểm,“Có nghĩa là vẻ ngoài y hệt nhau phải không?”
“Hồi trước bạn học của cậu ta có đăng lên vài bức ảnh chụp, trong đó có một tấm là hai an hem cậu ta, hai người có thể nói là giống nhau như đúc.”
Tạ Lưu và Khương Dụ đối diện cười,“Thật đúng là một tin tức có thể lợi dụng nhỉ.”
Lương Định và Trương Cảnh vừa phát hiện, từ khi nào thì hai người kia hợp cạ đến vậy......
![]()
Khi Má A Nguyệt nhìn thấy Chúc Gia Thiên, cả khuôn mặt đều thay đổi, nhưng kinh ngạc nhiều hơn là sợ hãi --
“Tiểu, Tiểu Hải......”
Má A Nguyệt quả nhiên là có biết Chúc Gia Hải , hơn nữa quan hệ giữa bà và Chúc Gia Hải cũng không tồi.
Chúc Gia Thiên vốn mang thái độ nghi ngờ đi theo mấy người họ, nhưng bây giờ nhìn thấy phản ứng của Má A Nguyệt cảm giác mình đi chuyến này không uổng.
“Bác biết anh tôi sao?” Chúc Gia Thiên mở miệng.
“Anh con?” Má A Nguyệt sửng sốt, “Con là em của Tiểu Hải?”
Chúc Gia Thiên gật đầu,“Nhưng con chưa từng nghe anh nói về bác......”
“Bởi vì quan hệ giữa hai người...... Cùng lắm chỉ là quan hệ đồng nghiệp mà thôi.” Khương Dụ đứng một bên nói.
“Đồng nghiệp?” Chúc Gia Thiên vẫn không hiểu.
Má A Nguyệt nghe Khương Dụ nói vậy, sắc mặt trắng nhợt – bà biết rằng có một số chuyện là không thể giấu diếm được
--“Các cậu tới tìm ta...... là muốn biết chuyện gì?”
“Rất đơn giản, chúng tôi chỉ muốn biết sự thật về trận hỏa hoạn tại viện mồ côi Chân An năm năm trước.” Triệu Dịch Dương nhìn bà, ánh mắt kiên định.
“Nếu các cậu đã đến được đây rồi ...... Ta cũng nghĩ là không còn đường chối cãi nữa rồi ......” Má A Nguyệt thở dài,“Đã năm năm , không lúc nào lương tâm ta là không bất an cả...... Nghĩ lại, nếu như lúc đó ta không vì ngại phiền phức, báo ứng cũng sẽ không đến nhanh như vậy, khi đó cũng là vì con gái ta, nhưng bây giờ con gái ta đã không còn nói chuyện được nữa, ta cũng...... Được rồi, các cậu mau vào trong đi, ta sẽ kể lại tất cả những gì mà ta biết.”

0 nhận xét