.::Tôi cũng không chắc có thể hỏi anh ta được bao nhiêu::.

Các vụ án tương tự không xảy ra nữa, "Sự kiện Cương Thi" cũng đi vào bế tắc - dù sao cảnh sát không tìm được chứng cứ xác thực, không tìm được nghi phạm, chính họ cũng cảm nhận được sự quỷ quái của vụ án, nếu như sự tình không tiếp diễn nữa thì vụ án này sẽ được đưa vào hồ sơ tuyệt mật, niêm ấn trong kho hồ sơ. Thành phố dần dần hồi phục lại sự phồn hoa náo nhiệt như dĩ vãng, mọi người cũng quên đi sự kiện này, ai làm việc nấy, thỉnh thoảng mới lôi ra làm đề tài tán gẫu thôi.
Lương Định bọn họ cũng không biết những gì đã xảy ra -- Khương Dụ đã nói, nếu đúng là Cương làm, cậu nhất định sẽ bắt gã về, nhưng tình hình hiện tại xem như là đã êm xuôi , Khương Dụ không có ý kiến gì, Cương vẫn không trở về --
Hôm nay, có người đến trường học tìm Khương Dụ --
“Tiểu Khương ~~”
Khương Dụ vừa ra khỏi phòng học đã thấy người đứng dưới tán cây ngoắc mình ...... còn ai ngoài Ấn Lưu.
Khương Dụ nhíu mày, không theo hắn, đi về hướng khác --
“Tiểu Khương, ở đây nè ~~” Ấn Lưu vẫn ngoắc.
Lương Định đi sau Khương Dụ, “Tiểu Dụ, người kia là gọi cậu à?”
“Tớ không biết hắn.” Khương Dụ thờ ơ đáp.
Lúc Khương Dụ cùng Lương Định tới cổng thì lại gặp Ấn Lưu đã chờ sẵn --
“Sao hắn lại tới đây trước mà tớ lại không phát hiện được......” Lương Định cảm thấy rất kỳ lạ -- rõ ràng từ phòng học đến chỗ này chỉ có một lối duy nhất, bọn họ đi một đường cũng không thấy hắn đi theo, sao có thể đến trước họ được ......
Khương Dụ cũng biết tránh không thoát, trực tiếp tới gần đối diện Ấn Lưu nói,“Anh cũng mặt dày thật đó, còn không biết xấu hổ mà đến tìm tôi......”
“Tiểu Khương, cậu còn để bụng chuyện hôm đó ư......” Ấn Lưu cười,“Tôi cũng đâu cố ý gạt cậu......”
“Không cố ý gạt tôi ...... Vậy anh vốn dĩ đã định lợi dụng tôi đi......” Khương Dụ cười lạnh,“Không phải anh đã quên......”
“Quên cái gì cơ?” Ấn Lưu nhìn cậu.
“Quên chuyện anh từng đồng ý với tôi......” Khương Dụ liếc mắt nhìn hắn,“Hoặc đó cũng chỉ là một lời hứa suông, không, là một lời nói dối khác?”
Ấn Lưu suy nghĩ rồi mới nói,“Cậu nói đến Cương......”
“Anh cứ nói cho tôi có thực sự anh biết chuyện gì không.”
“Tôi không nói thì cậu sẽ không để ý đến tôi đúng không?” Ấn Lưu nhìn chằm chằm Khương Dụ nói.
“Đương nhiên.” Khương Dụ cũng thẳng thừng.
“Được rồi,” Ấn Lưu gãi gãi mũi,“Tôi tới tìm cậu để thực hiện lời hứa.”
“Rất tốt, chúng ta tìm một chỗ nói đi.” Khương Dụ dịu mặt một chút, quay đầu nói với Lương Định,“Tớ có chuyện cần nói với anh ta, không qua nhà cậu được rồi.”
“Có chuyện gì...... là chuyện mà tớ không thể biết sao?” Cảm giác này thực sự không thoải mái tí nào -- Khương Dụ có chuyện là mình không biết gì – tuy rằng bản thân vẫn chưa thực sự hiểu Khương Dụ bao nhiêu, quá khứ không nói, hắn muốn hiểu Khương Dụ ngay hiện tại......
“Cậu muốn biết thì đi chung đi, dù sao tớ cũng không chắc có thể hỏi anh ta được bao nhiêu.” Quen biết Lương Định lâu như vậy rồi, Khương Dụ cảm thấy mình cũng không quá khó thân với hắn, đi chung với cậu ta cũng không mất tự nhiên.
Lương Định vốn tưởng rằng Khương Dụ sẽ từ chối, vậy mà cậu lại đồng ý, Lương Định trái lại sửng sốt, giây lát mới đuổi theo sau Khương Dụ --
![]()
“Hồi trước chẳng phải tôi đã kể với cậu có người thuê tôi đi bắt cương thi à?” Ấn Lưu mở miệng, “Tôi không lừa cậu đâu, là thật .”
“Là ai vậy?” Có thể thuê người có khả năng đi bắt cương thi cho thấy người này biết đến sự tồn tại của cương thi -- cho tới bây giờ, người có thể xác định chuyện này cũng không có mấy ai --
“Là chủ thuê ẩn danh tính, người đó có giao tình với sư phụ tôi, chẳng qua người đó lại thuê tôi làm việc này, dù sao người ta cũng trả tiền, công việc được nhờ cũng không có gì quá quắt, tôi cũng không có từ chối.” Ấn Lưu bổ sung ,“Đừng hỏi tôi người đó trông như nào nữa, mỗi lần gặp toàn trong phòng tối tù mờ, nhìn chẳng rõ mặt mũi, nghe giọng là nam, tuổi cũng không nhỏ.”
“Chẳng lẽ anh không tò mò sao?” Khương Dụ hỏi.
“Tôi không phải người hay tọc mạch chuyện người khác, người ta bỏ tiền tôi làm việc, không thiệt thòi gì nhau......
Ai cũng có một mặt bí mật, không cần thiết phải thể hiện ra hết cả.”
Ấn Lưu vừa nói thế, Khương Dụ lại nhớ tới ngày hôm đó – hoặc là lần đầu tiên gặp Ấn Lưu và lần Ấn Lưu lột da rắn yêu......
“Tiểu Khương, nếu cậu có quen biết con cương thi kia, tôi khuyên cậu đừng nên dính dáng gì đến nó.” Ấn Lưu đang cười cợt bỗng trở nên nghiêm túc hẳn,“Con cương thi kia cũng không phải dạng thường đâu, hồi trước nó đã có khả năng tạo ra cương thi khác, hiện tại thì càng khỏi phải nói ...... Tôi có cảm giác hình như nó đang âm mưu gì đó......”
“Anh nghĩ nhiều rồi.” Khương Dụ trực tiếp phủ định.
Lương Định giơ tay,“Tớ có thể thắc mắc được không? Thế nào gọi là ‘Năng lực tạo ra cương thi’?”
Ấn Lưu liếc mắt nhìn Lương Định,“Chính là chỉ cần nó muốn, nó có thể biến nhân loại thành cương thi......”
“Nghĩa là bị nó cắn sẽ hóa thành cương thi như trong phim ảnh sao?” Lương Định hỏi.
“Không khác mấy, nhưng mà có phức tạp hơn chút.”
“Sao mà được.” Khương Dụ lắc đầu, “Cương thi trước giờ hút máu người, người sau đó chỉ còn thi thể, không biến thành cương thi.”
“Tôi nói hồi trước thì đúng là hồi trước mà.” Ấn Lưu nhìn Khương Dụ, “Có phải khi cậu gặp nó thì nó bị thiếu vài bộ phận không?”
Khương Dụ khựng lại, “Người bí ẩn kia đã nói với anh à?”
“Không phải, tôi tự điều tra, biết người biết ta trăm trận trăm thắng, không phải sao?” Ấn Lưu mỉm cười.
“Trái lại tôi hứng thú với sư phụ anh hơn, phải là người như thế nào mới có thể dạy dỗ anh thành vầy.” Khương Dụ hừ lạnh, “Thôi được rồi, anh không ngại nói tôi chỗ người bí ẩn kia chứ?”
“Sao có thể, đó là chủ thuê của tôi đó.” Ấn Lưu dựa vào ghế, “Tôi nghĩ cậu càng muốn biết tung tích con cương thi đó chứ..”
“Tôi chỉ hiếu kỳ thôi, có điều nếu như anh thực sự biết thì hẳn đã đi bắt nó về đổi tiền rồi, không có chuyện ngồi đây vòng vo với tôi đâu.”
Ấn Lưu tự giễu cười, “Nhiệm vụ này thật chỉ muốn bỏ phắt cho xong......”
“Anh cũng nhát gan nhỉ.” Khương Dụ cười nhạo nói.
“Cậu muốn tôi bắt con cương thi đó sao?”
“Còn phải xem anh có bản lĩnh đó không.” Khương Dụ đứng dậy, “Sau những gì trao đổi với anh hôm nay, tôi kết luận – nói cũng như không. Rồi, gặp sau, không, không gặp lại thì tốt hơn.”
Nói xong Khương Dụ liền đi, Lương Định nhìn Ấn Lưu hãy còn thẫn thờ ngồi yên tại chỗ, nhấc người dậy rồi cũng đi theo.
Khương Dụ đứng bên lề đường, nhìn dòng xe qua lại, đầu có cảm giác ẩn đau.
P/s: Hôm qua nghe nói wp update rồi thì là có đứa dở hơi nào đó đề xuất khung cmt thành cái xàm xàm chi đó, vậy cũng được phê chuẩn nữa, chả hiểu WPTeam làm ăn kiểu gì luôn, ko biết đã fix bug kia chưa nữa -_- chán quá méo care nữa, mai mốt có chiện là tui đi kiện (▼へ▼メ)
Anw, chương này dần thấy sự quan tâm của Khoai Chúi em cho Cương rồi, và cả dần dần có cảm giác thân thiết với Lương cưa hơn. Em nó nhìn lạnh nhạt vậy thôi chứ cũng để ý đến người thân lẫn 'người' thân của mình lắm. Mới được hơn 40 chương thôi, vầy là nhanh òi, cố lên Lương cưa.
Và sắp tới sẽ hé lộ thân phận của Cương, vài chương nữa thôi 4 chương
Anw, chương này dần thấy sự quan tâm của Khoai Chúi em cho Cương rồi, và cả dần dần có cảm giác thân thiết với Lương cưa hơn. Em nó nhìn lạnh nhạt vậy thôi chứ cũng để ý đến người thân lẫn 'người' thân của mình lắm. Mới được hơn 40 chương thôi, vầy là nhanh òi, cố lên Lương cưa.
Và sắp tới sẽ hé lộ thân phận của Cương, vài chương nữa thôi 4 chương
![]()
.::Không đánh thức các cậu, phỏng chừng các cậu ngủ đến Hoàng Tuyền luôn rồi::.

“Càng lúc càng lạnh ......” Khương Dụ thở ra một hơi toàn là khói trắng.
“Gấu!” Nước Mắm đi theo sau Khương Dụ, ngoe nguẩy đuôi liên tục.
“Nước Mắm, mày đúng là sướng mà, cả người phủ lông không cần sợ lạnh.” Khương Dụ kéo áo khoác ngoài to sụ của mình – cái áo này là đem từ nhà lên, lúc mua nó cũng tốn mất 100 đồng bạc, màu xám sẫm kiểu dáng đơn giản, thật ra là kiểu cũng lỗi thời rồi, hiển nhiên Khương Dụ sẽ không để ý mấy, dù sao, chỉ cần mặc đủ ấm là được -- nhưng, bây giờ cậu lại cảm giác mình đã quá coi thường mùa đông thành thị, còn lạnh hơn ở nhà nữa, chưa kể mình còn thêm lót lớp áo bông cùng với áo len bên trong -- lại nói tiếp Khương Dụ khá là sợ lạnh -- Khương Dụ tự hỏi mình có nên mua thêm vài bộ quần áo nữa không.
“Hôm nay muốn ăn gì, bánh bao hay bánh nướng?” Khương Dụ hỏi Nước Mắm.
“Gấu gấu !”
“Được rồi, ăn gì thì ăn, dù sao giờ chúng ta không cần quá lo khoản ăn uống .” Khương Dụ còn nói,“Có điều, tao nhớ lâu rồi không nhận vụ nào, gần đây có hơi xao lãng rồi.”
“Gấu !” Nước Mắm nghĩ, tại cậu gần đây mải lo chuyện con cương thi đó đó, khó lắm mới được thời gian nghỉ ngơi.
“Còn mày nữa, ở đó oán hờn cái gì, muốn tao bỏ đói hay muốn bị đông lạnh?” Khương Dụ xoa xoa đầu Nước Mắm,“Đi, trước nhét đầy bụng đã rồi hẵng nghĩ đến cái khác.”
“Gấu !”
![]()
“Suối nước nóng?” Khương Dụ lặp lại.
“Đúng vậy, thời tiết thế này đi Suối nước nóng là sướng nhất.” Trương Cảnh ngồi trên bàn,“ Suối nước nóng này mới được khai phá, chúng ta chính là những vị khách đầu tiên đó...... Dù sao cuối tuần cũng rảnh, Khương Dụ, cùng đi chơi đi.”
Khương Dụ nghĩ, dù sao gần đây cũng không có gì làm, mình cũng chưa từng đi suối nước nóng --“Tôi không có tiền.”
“Yên tâm, là A Định đề nghị, cậu không cần bỏ tiền đâu.” Tạ Lưu cười nói.
“Vậy được.”
![]()
Hành trình lần này đi suối nước nóng, vốn là 6 người đi , nhưng Giản Anh nhà có việc bận không đi được, cho nên chỉ còn năm người, có thêm Nước Mắm nữa.
Trương Cảnh lái xe, còn lại ngồi ở dãy sau, xuất phát về hướng suối nước nóng ở Thành phố Lâm. Xe phải băng qua một khu rừng mới đến Thành phố Lâm, thật ra còn đường khác là đi đường cao tốc, nhưng Trương Cảnh lại chọn đi đường nhỏ, dù sao đi đường nhỏ cũng chỉ mất có vài giờ, cho nên trừ Trương Cảnh đang lái xe, Lương Định đang chơi game, mấy người còn lại kể cả cún lớn thì đều ngủ.
Triệu Dịch Dương mở mắt ra thì thấy những ngọn cây màu đỏ, cậu ngưng mắt nhìn, mình không phải còn trên xe sao, sao có thể thấy cả ngọn cây luôn cà? Triệu Dịch Dương ngồi dậy, mới phát hiện mình đang nằm trên đất, cậu nhìn chung quanh, đây là một rừng cây, cây cối tươi tốt, trên dưới loang lổ vết nắng. Triệu Dịch Dương xoa tóc, đứng dậy -- rốt cuộc chuyện gì xảy ra, lúc mình đang ngủ vẫn còn trên xe mà – vậy mấy đứa kia đâu rồi, xe cũng không thấy đâu ...... Chắc không đến nỗi mình bị quăng xuống đâu nhỉ, hoặc chỉ là giỡn nhây thôi -- mấy đứa kia -- ngẫm lại cũng không phải không có khả năng, Trương Cảnh với Lương Định thuộc dạng tăng động, Tạ Lưu bản chất cũng không phải người tốt lành, về phần Khương Dụ, khỏi nói đi, cậu ta chắc chắn sẽ ngồi đó hóng.
“A Định, Tiểu Cảnh, các cậu mau ra đây, đừng đùa nữa, lớn hết cả rồi --” Triệu Dịch Dương vừa nói vừa đi tới trước.
Nhưng cậu nói một hồi vẫn không có tiếng đáp lại, bốn bề tĩnh mịch, đâu đây vang vảng tiếng chim hót, nhưng cũng chỉ nghe tiếng, cậu không thấy con nào cả --
“Ha ha ha...... Ha ha ha......”
Triệu Dịch Dương nhíu mày – sao mà lại nghe thấy tiếng cười của con nít– chẳng lẻ lại có trẻ con đến đây chơi?
Triệu Dịch Dương đi về phía phát ra âm thanh – hình cậu thấy có vài đứa trẻ đang vòng quanh thân cây đằng kia, có vẻ chúng chơi rất vui --
“Anh ơi, anh à, lại đây cùng chơi nào, anh à......”
Tiếng nói trong trẻo của trẻ con.
Triệu Dịch Dương nhìn lại, không chỉ có vài đứa, không biết từ khi nào, xung quanh bỗng xuất hiện rất nhiều trẻ con, nhỏ thì 3 4 tuổi, lớn thì có đứa hơn 10 tuổi ...... Mỗi đứa đều cười rất thành thật với cậu, nếu chỉ có vài đứa thôi thì Triệu Dịch Dương cũng không đến nỗi nào, nhưng lại có một bầy con nít vây quanh mình -- Triệu Dịch Dương chỉ thấy sợ đến nổi cả da gà.
“Anh ơi, lại đây cùng chơi nào, anh à......”
Rất nhiều cánh tay đưa về phía Triệu Dịch Dương -- Triệu Dịch Dương muốn tránh lại phát hiện chân mình bị mấy cánh tay trẻ con bám chặt lấy, không thể di chuyển được --
Triệu Dịch Dương cảm thấy mình như hoàn toàn bị bao trùm, muốn hét to lại phát hiện cổ bị bóp chặt -- khó thở......
“Rào --”
Dòng nước lạnh như băng xối thẳng vào người, cảm giác ngạt thở cũng biến mất trong nháy mắt—lại mở to mắt...... Là gương mặt của Khương Dụ.
“Sao lại......” Triệu Dịch Dương đứng dậy, phát hiện Lương Định bên cạnh cũng đầy vẻ ngơ ngác.
“Không đánh thức các cậu, phỏng chừng các cậu ngủ đến Hoàng Tuyền luôn rồi.” Khương Dụ quăng chai bia trong tay qua một bên.
“Ngủ thẳng đến Hoàng Tuyền......” Lương Định vặn cổ,“Tớ chỉ nhớ vừa rồi mình nằm mơ, giấc mơ đó rất chân thực, hóa ra chỉ là mơ......”
Triệu Dịch Dương nhìn đăm đăm Lương Định,“Cậu mơ thấy cái gì?”
“Mơ thấy mình đang ở trong một khung rừng đầy sương mù, xung quanh không có gì hết, rất đáng sợ ......”
Hóa ra khác với những gì mình mơ -- Triệu Dịch Dương chưa kịp nhẹ lòng thì lại nghe Lương Định nói tiếp --
“...... Sau đó lại thấy trẻ con, hồi đầu chỉ có vài đứa cười với tớ, nói tớ chơi cùng chúng, sau đó biến thành trẻ con ở khắp nơi, suýt thì đè chết tớ...... Thật sự rất đáng sơ......”
Triệu Dịch Dương rợn người,“Cậu cũng mơ thấy trẻ con ?”
“Cũng?” Lương Định sửng sốt, sau đó cứng đờ mặt --“Cậu nói là cũng mơ...... Chẳng lẽ......” Lại gặp quỷ nữa? ! Gần đây mình gặp phải cái vận mốc meo gì vậy nè --
Triệu Dịch Dương nhìn Tạ Lưu đằng kia,“Tạ Lưu, cậu thì sao? Cậu mơ thấy gì?”
Tạ Lưu lắc đầu.
“Cậu ta tất nhiên sẽ không dính phải , cậu ấy có bảo bối phòng thân rồi, mấy thứ đó không dám đâu.” Khương Dụ liếc
mắt,“Các cậu nhìn lại xem mình đang ở đâu đi.”
Bọn họ nhìn chung quanh, chiếc xe đang đậu trong rừng, tuy rằng hồi nãy họ có băng qua khu rừng, nhưng cánh rừng này...... Không khỏi quá mức yên ắng......
“Tiểu Cảnh, đi được mấy tiếng rồi, sao chúng ta còn trong này vậy, cậu lái xe kiểu gì thế.....” Lương Định oán trách.
“Tớ cũng đâu biết .....” Trương Cảnh oan uổng,“Rõ ràng là đi đúng đường mà, nhưng tớ đi mãi mà vẫn không đến bìa rừng, vừa rồi nếu Nước Mắm không cắn tớ một cái thì suýt nữa đâm vào cây rồi, lúc đó thì chúng ta một đường đến Hoàng Tuyền thật rồi......” Nghĩ lại mà toát mồ hôi – rõ ràng mình thấy phía trước là đường lớn, nhưng là sau khi bị Nước Mắm cắn tỉnh luôn, rồi nhìn lại, mới phát hiện phía trước là một cái cây thân to 4 5 người trưởng thành mới ôm xuể.
“Tiểu Dụ......” Lương Định nhìn Khương Dụ.
“Dù sao thì, xuống xe trước cái đã.” Khương Dụ nói rồi mở cửa xe, mang theo Nước Mắm ra ngoài.
Tạ Lưu cũng xuống theo, mà người còn trên xe sau đó thấy một người đàn ông cao lớn đứng canh Tạ Lưu, trừ Lương Định, hai người còn lại mặc dù đã biết đến sự tồn tại khác thường ở bên cạnh Tạ Lưu, nhưng vẫn là lần đầu được thấy Đàm Canh -- tuy rằng có hơi sợ hãi, nhưng tình huống hiện tại như này rồi, không có thời gian mà để xoắn xuýt --
Ba người cũng xuống theo.
“Các cậu có nghe thấy gì không?” Khương Dụ dừng bước.
“Âm thanh...... Gì cơ?”
“Tiếng cười của trẻ con.” Khương Dụ đáp.
Sự trầm mặc bao trùm trong nháy mắt.
P/S: Vừa edit vừa cày lại QBPHKH, đến chỗ mấy con nhện mà bên đây lại gặp tiếng cười vang vọng nữa, ôi for god =)))))
Ai nói tiếng cười con nít dễ thương chứ thử nghe vào ban đêm đi coi còn dễ thương hông, chưa tính nhà không có con nít đó =)))
Chương này lại thấy Tướng quân, lâu rồi mới gặp ^^
Ây dà, Tạ mỹ nhưn có chồng rồi nhanh nhạy hẳn, biết là có Lương cưa bao rồi Khoai Chúi-chan khỏi trả tiền =))) Thật ra hồi trước cũng ngờ ngợ nhưng vì chuyện của chồng mà bỏ qua, maa, trước mắt chỉ đó an nguy người đó thôi sao mà rảnh quan tâm thiên hạ chứ ┐( ̄ヘ ̄)┌
Ai nói tiếng cười con nít dễ thương chứ thử nghe vào ban đêm đi coi còn dễ thương hông, chưa tính nhà không có con nít đó =)))
Chương này lại thấy Tướng quân, lâu rồi mới gặp ^^
Ây dà, Tạ mỹ nhưn có chồng rồi nhanh nhạy hẳn, biết là có Lương cưa bao rồi Khoai Chúi-chan khỏi trả tiền =))) Thật ra hồi trước cũng ngờ ngợ nhưng vì chuyện của chồng mà bỏ qua, maa, trước mắt chỉ đó an nguy người đó thôi sao mà rảnh quan tâm thiên hạ chứ ┐( ̄ヘ ̄)┌

0 nhận xét