.::Ngốc dụ 34::.




.::Có phải điểm Ngữ văn của cậu không được tốt lắm không? Không nên dùng từ lung tung nha::.





"Tiểu Dụ, hình như Nước Mắm mập ra rồi đó." Lương Định nhìn Nước Mắm nằm sấp sau xe mình rồi nói.

"Thiệt hả?" Khương Dụ nhoài ra sau sờ lông đầu Nước Mắm, "Tớ cũng thấy lông Nước Mắm dày thêm..."

"Ử..." Nước Mắm được Khương Dụ sờ rất thoải mái, kêu rên rừ rừ.

"Nước Mắm gần đây ăn nhiều lên, còn cậu, mới được tí thịt lại ốm đi nữa rồi." Lương Định vươn tay nhéo má Khương Định.

"Đừng véo..." Khương Dụ vừa định phủi tay Lương Định ra thì hắn đã rút về - "Tớ nói rồi mà, đừng hở ra là véo tớ, tớ không phải con nít."

Lương Định buồn cười nhìn cậu, "Cơ mà trông cậu rất giống con nít." Hai má còn bầu bĩnh nữa.

"Các cậu sao vậy nè? Tán tỉnh hay liếc mắt đưa tình thế?" Giọng nói to rõ của Trương Cảnh từ bên ngoài truyền ngoài vào.

"Nghĩ sao vậy?" Lương Định trợn trắng mắt.

"Có phải điểm Ngữ văn của cậu không được tốt lắm không? Không nên dùng từ bừa bãi nha." Khương Dụ không mặn không nhạt nói.

"Thôi được rồi, các cậu không mời tớ lên xe à? Nói sao thì tớ cũng xem như nửa nhân vật chính của ngày hôm nay đó."

"Cậu vào ghế sau đi." Lương Định nói.

Trương Cảnh nhìn thoáng qua ghế sau - ở đó có một con chó lớn đang nằm, chính là con chó mà anh đã thấy trong nhà Khương Dụ - Trương Cảnh vốn cũng rất thích chó to, nhưng con này thì - không hiểu sao, anh cảm thấy nó rất nguy hiểm - không phải anh chưa từng thấy chó săn hay chó Ngao Tây Tạng, nhưng con chó này, ánh mắt nó -

"Không ngồi sau được không?" Trương Cảnh nuốt nước bọt nói.

"Làm ơn đi, chiếc xe chỉ còn có 3 chỗ thôi, cậu không ngồi đó chẳng lẽ lên mui ngồi à, hay muốn chui vô cốp xe?" Lương Định khinh bỉ nói.

"Nhưng mà..."

Khương Dụ quay ra sau nhìn Nước Mắm, sau đó ném cho nó miếng đồ ngọt, rồi mới nói, "Yên tâm, Nước Mắm không cắn người đâu."

Trương Cảnh cũng thấy mình có hơi gan bé quá, anh cắn răng ngồi vào ghế sau, lúc đặt mông xuống lại không cẩn thận ngồi lên đuôi Nước Mắm - nó rụt đuôi lại rất nhanh, nhưng vẫn gầm gừ uy hiếp trong cổ họng, tiếng gừ tuy rất thấp nhưng cũng đủ làm Trương Cảnh toát mồ hôi lạnh.

Cuối cùng thì, thỏa ước nguyện của Trương Cảnh, đến trường quay kia rồi - thật ra đây là một thành phố nghỉ dưỡng cổ kính, vì bộ phim chọn nơi này làm bối cảnh quay, thuê tận một nửa phố, hơn nữa giá thuê đang tăng cao cho nên nếu như ngừng quay quay thì phải trả phí tổn thất có giá trên trời.

"Là phố cổ à." Khương Dụ xuống xe, quan sát kiến trúc trước mặt, "Nơi như thế này đúng là rất dễ gặp phải chuyện không may."

"Cậu khỏi nói, tớ cũng nổi da gà rồi này." Lương Định nói.

"Con sông này dài ghê." Khương Dụ chú ý tới con sông bên cạnh, mặt nước xanh biếc trong vắt, gợi cảm giác cảnh đẹp ý vui.

"Đúng vậy nhỉ, đây là Sông Bán Nguyệt, con sông này chảy dọc cả con phố, đồng thời là địa điểm du lịch ăn khách của phố." Trương Cảnh giới thiệu.

"Cậu rành ghê ta ơi, Hướng dẫn viên Trương." Lương Định trêu chọc.

"Ba năm trước tớ có đến đây chơi." Trương Cảnh sờ cằm, "Nhưng mà hồi đó đâu có chuyện gì đâu nhỉ."

"Chắc là do nơi này quá đẹp cho nên ngay cả mấy thứ này cũng bị hấp dẫn." Khương Dụ đùa vui, nhưng trên mặt lại không có ý cười.

"Lại nói tiếp, hình như chọn mấy nơi như thế này làm trường quay phim rất dễ phát sinh chuyện ngoài ý muốn." Trương Cảnh nói.

"Có đôi khi, hoặc là lòng người không yên." Khương Dụ đi về phía trước.

"Khương Dụ, lẽ nào ý cậu là nơi này vốn không hề có... thứ đó.." Trương Cảnh cùng Lương Định đuổi theo, Nước Mắm nhanh chân hơn đã đến bên Khương Dụ rồi.

"Tôi không có nói vậy nha." Khương Dụ nhìn mặt sông, như cười như không.

Hai người kia nhìn theo ánh mắt của cậu - chẳng có gì ở đó cả, mặt nước tĩnh lặng không một gợn sóng, có điều trong bầu không khí hiện tại lại khiến người ta rợn gáy.

"Tiểu Dụ, cậu nhìn gì vậy?" Lương Định nghiêm mặt hỏi.

"Không có gì đâu." Khương Dụ quay lại nhìn họ, "Có thời gian hay là ngồi thuyền chơi đi."

"Thôi đừng." Trương Cảnh xin miễn thứ cho kẻ bất tài.

Nước Mắm đột nhiên sủa vài cái về phía con sông.

"Nước Mắm, đi thôi." Lời của Khương Dụ khiến hai người kia càng thêm tò mò - "Đừng xen vào việc của người khác."

Hai người vẫn nhìn lại chỗ cũ - đúng là không có gì ở đó hết mà - nhanh chân đuổi theo Khương Dụ.

"Đạo diễn Trần, đây là người cháu đã kể với ngài, cậu ấy tên là Khương Dụ." Trương Cảnh giới thiệu.

Người đàn ông cục mịch mặc áo khoác màu đen và quần dài quan sát Khương Dụ từ đầu đến chân, đầy mặt nghi vấn - "Này, Tiểu Cảnh, chắc là mẹ cháu đã kể rồi nhỉ, bác muốn tìm một người có khả năng giải quyết chuyện này... Còn cậu bé đây..."

"Đạo diễn Trần, người khác cháu không dám nói gì, nhưng bác có thể an tâm với Khương Dụ, cháu đảm bảo chỉ cần có Khương Dụ ở đây sẽ không xảy ra bất cứ chuyện gì." Trương Cảnh bây giờ cũng vào Fan Club Khương Dụ luôn rồi.

Trương Cảnh đã nói vậy, Đạo diễn Trần cũng không thể làm anh mất mặt được, chỉ gật đầu, "Thôi được, cứ thử xem."

"Đạo diễn Trần, bác cứ yên tâm, nếu như tôi không làm được thì tôi sẽ không lấy một đồng nào." Khương Dụ vẫn rất có đạo đức nghề nghiệp.

"Vậy khi nào có thể bắt đầu?" Đạo diễn Trần khá lưu ý đến vấn đề thời gian, kéo dài thêm nữa sẽ rất tốn chi phí, thời gian là vàng bạc, chính là đạo lý này.

"Chúng tôi đã vào đây rồi, có thể bắt đầu ngay." Khương Dụ nở nụ cười chiêu bài của mình, "Đạo diễn Trần, bác có thể về trước được ạ, cho cháu một ngày, ngày mai chắc chắn bác có thể tiến hành quay phim bình thường ở đây."

"Nhanh như thế sao?" Đạo diễn Trần rất ngạc nhiên.

"Cháu rất ưu tiên hiệu suất ạ." Khương Dụ vẫn nở nụ cười.

"Được rồi, vậy bác đi trước."

Nhìn theo hướng Đạo diễn Trần rời đi, rồi hỏi Trương Cảnh, "Chuyện này xảy ra từ bao giờ?"

"Trong tòa nhà phía sau, đó là gian phòng của nữ chính, hồi mới vào đây thì không sao nhưng bắt đầu từ lần thứ hai thì phát hiện có chyện kỳ quái." Trương Cảnh nói, "Đêm hôm đó, nữ chính đang nói chuyện với nữ thứ chính thì nữ thứ chính bỗng dưng khóc sướt mướt, khóc đến tê tâm liệt phế, rất kinh khủng, sau đó đèn lần lượt tự động tắt, mọi người cũng nghe thấy tiếng va tường, rồi đèn sáng trở lại, ai cũng nghĩ là có người bị thương nhưng thực ra không có gì cả... Hơn nữa không chỉ có trường quay mà cả phòng riêng của nữ chính cũng vậy, trước khi đi ngủ thì không sao, nhưng khi tỉnh dậy thì lại thấy đầy dấu tay máu in trên tấm nệm trắng..."

"Tôi hiểu rồi, chúng ta lên lầu xem thử như thế nào."
P/s: Cho nên nói, ngoài cuộc tinh tường trong cuộc u mê, Cảnh cưa anh phán đúng lắm =)))

You May Also Like

0 nhận xét