.::Ngốc dụ 25::.




.::Muốn hát thì hú vài cái là ra::.






"Đây còn không phải bà của Tiểu Cảnh sao?""Chẳng phải bà ấy đang ở nước ngoài sao?" Tạ Lưu nghi ngờ nói.

"Không phải bà ấy..." Lương Định túm tóc, "Là bức hình phóng to chúng ta đã thấy khi qua nhà Tiểu Cảnh ấy, treo trong căn phòng đó đó..."

"Là nó à..." Tạ Lưu cũng nhớ tới, "Gì mà bà chứ, là bà cố mới đúng !?"

"Cũng vậy thôi, dù sao tớ cũng không rõ lắm, mấy cậu hiểu là được rồi." Lương Định cười nói.

"Mấy cậu có chắc đó là người trong bức ảnh không?" Khương Dụ nghĩ thầm: Có đúng là trùng hợp như vậy không?

"Chúng tôi cũng chỉ thấy ảnh chụp thôi, dù sao vẫn có thể chắc chắn rằng người trong tấm ảnh rất giống với bà cố của Tiểu Cảnh." Tạ Lưu nói, "Nhưng để chắc chắn hơn, cậu nên đến tận nơi xem thử."

"Được rồi, vậy tôi sẽ đi buổi tụ tập chiều nay." nói xong, Khương Dụ hỏi Lương Định, "Buổi tụ tập chiều nay, Trương Cảnh có đến không?"

"Trương Cảnh nhất định đến, cậu ấy chưa từng vắng mặt lần nào." Lương Định chắc nịch.


Địa điểm Lương Định bọn họ tụ tập lần này là phòng cao cấp của KTV - lại nói tiếp, từ đó tới giờ Khương Dụ chưa lần nào bước vào KTV.

"Hóa ra đây là nơi hát hò." Khương Dụ đi trên hành lang dưới ánh đèn xanh trong, tò mò nhìn đông nhìn tây.

"Tiểu Dụ, cậu chưa bao giờ đến KTV à?" Lương Định hỏi.

"Ừ, ở chỗ tớ không có." Khương Dụ thành thật trả lời, "Hơn nữa vô đây chỉ để hát hò rất phí tiền, muốn hát thì tự hú hét vài cái là được." Với Khương Dụ, tiêu tiền chính là tiêu số tiền hiện có, ăn no mặc ấm là quan trọng nhất, mà cậu bây giờ còn phải đau đầu vì học phí và tiền thuê kìa.

Lương Định và Tạ Lưu đã quá quen với phương thức tư duy của cậu nên cũng không quá ngạc nhiên.

"Cậu lần đầu tiên đến đây vậy thì phải chơi cho đã vào." Tạ Lưu nói.

"Để lần sau đi, hôm nay tôi có chuyện quan trọng hơn phải làm." Khương Dụ nghiêm túc nói.

Khi cả ba cùng vào trong thì thấy mọi người đã đông đủ - Giản Anh và Trương Cảnh cầm mic song ca, Triệu Dịch Dương đang chọn bài.

"Các cậu tới rồi à, mau vào đây chọn bài đi, hai đứa kia muốn ăn luôn mic rồi." Triệu Dịch Dương đứng dậy, lớn tiếng gọi họ.

"Tiểu Dụ, hát với tớ đi." Giản Anh vừa thấy Khương Dụ thì hai mắt tỏa sáng, lập tức gọi cậu, cơ mà vì đang cầm mic cho nên âm thanh vang vọng cả phòng, hơn nữa cô lại đặc biệt nâng cao deciben, Khương Dụ nghe mà ong cả đầu.

"Tôi không biết hát..." Khương Dụ ngoáy ngoáy tai, nói.

"Đừng ngại, Tiểu Dụ cứ qua đây hát chung đi." Trương Cảnh cũng kêu.

Khương Dụ nhìn Trương Cảnh cười rạng rỡ với mình, hơi đứng lại rồi đi tới - bây giờ quan trọng nhất là phải làm thân với Trương Cảnh.

"Hình như Khương Dụ khá là thân với Tiểu Cảnh nhỉ, hồi đầu còn nói là không biết hát, Tiểu Cảnh vừa lên tiếng đã đi qua..." Triệu Dịch Dương thấy thế quay đầu nói với Tạ Lưu và Lương Định ngồi cạnh.

"Không phải như cậu nghĩ đâu." Tạ Lưu mỉm cười.

"Hồi đó Tiểu Dụ cũng vậy với tớ.... Chỉ được lúc đó thôi, giờ thì khác rồi.... Cái mà Tiểu Dụ quan tâm không phải là người." Lương Định nhớ lại cảm khái không thôi.

"Ý các cậu là sao?" Triệu Dịch Dương cứ cảm giác mình đã bỏ lỡ chuyện gì đó - hồi trước vừa nhìn Khương Dụ đã biết không phải người có thể dung nhập vào nhóm của mình, sau lại bằng một cách thần kỳ nào đó mà đi cùng với Lương Định, rồi đến Tạ Lưu, cậu quen biết với Tạ Lưu bao nhiêu năm rồi, biết tính tình của Tạ Lưu như nào mà, cậu ấy thậm chí còn lạnh lùng hơn so với cậu, không thèm để ý đến người ngoài, vậy mà chỉ mới quen với Khương Dụ vài ngày thôi mà đã thân thiết, hơn nữa còn có vẻ rất tín nhiệm cậu ta - đây là chỗ khiến Triệu Dịch Dương thấy khó hiểu - Khương Dụ này, có gì đặc biệt đâu?

"Không có gì đâu, sau này cậu sẽ hiểu." Lương Định từ chối cho ý kiến.

Triệu Dịch Dương nhìn Khương Dụ bên kia.

Khương Dụ ngồi giữa Giản Anh và Trương Cảnh, hai người kia lâu lâu sẽ bên mic đến bên miệng Khương Dụ, sau lại thấy Khương Dụ thật sự là không biết hát nên cũng không ép cậu, hát xong một bài rồi không hát nữa, ngồi về bàn ăn uống -

"Ở đây không thể mang đồ ăn vào, chúng tớ đều gọi lấy đồ ăn từ tiệc buffet." Trương Cảnh nói.

"Cơ mà đồ ăn ở đây cũng không tệ, Tiểu Dụ cậu nếm thử xem." Chẳng hiểu sao Giản Anh lại rất có thiện cảm với Khương Dụ - mặc dù Giản Anh tính tình hào phóng, nhưng vì bối cảnh gia đình mà khá đề phòng người lạ, nhưng sau khi gặp Khương Dụ, tuy rằng Khương Dụ không mấy thân thiện, đối xử nhàn nhạt, cô vẫn cảm thấy Khương Dụ là người tốt, đáng để giao lưu, cho nên mới tán gẫu với cậu.

"Ừ, cảm ơn." Khương Dụ cầm lấy cái bánh Mousse Giản Anh đưa cho.

"Cậu cảm ơn tớ mà sao mắt lại nhìn Tiểu Cảnh vậy hả?" Giản Anh bĩu môi, dí dỏm nhìn Khương Dụ.

Khương Dụ quay lại, rất nghiêm túc nói với Giản Anh, "Cảm ơn."

Giản Anh phì cười ra tiếng, "Tiểu Dụ cậu thật dễ thương."

Mặc dù Trương Cảnh thần kinh thô, nhưng vẫn cảm giác được ánh mắt Khương Dụ hay nhìn chằm vào mình, thêm Giản Anh nói toẹt ra, Khương Dụ không cảm thấy gì nhưng với anh thì thấy hơi ngại ngùng -

"Khương Dụ, có phải cậu có gì muốn nói với tớ không?" Trương Cảnh hỏi thẳng.

Khương Dụ sửng sốt, "Sao cậu biết hay vậy?"

Mọi người chảy sọc đen - Quá rõ ràng mà !?

Khương Dụ thấy người ta đã hỏi, vậy cũng không cần giấu giếm nữa, lấy tấm ảnh trong túi ra, "Trương Cảnh, cậu nhìn thử một chút, cậu có biết người trong tấm hình không?"

Trương Cảnh cầm lấy nhìn một hồi, chớp mắt, "Đây... Đây không phải là bà cố của tớ sao?"

"Cậu có chắc là bà cố của mình không?" Khương Dụ rực sáng mắt.

"Từ nhỏ đến lớn tớ để ngắm nghía hình của bà cố không biết bao nhiêu lần rồi, tất nhiên phải nhận ra chứ. Hơn nữa, dáng vẻ và khí chất của bà cố rất xuất chúng, không khó nhận ra... Nhưng mà, Khương Dụ cậu sao lại có hình của bà cố tớ?" Trương Cảnh rất thắc mắc.

"Trương Cảnh, tôi có thể đến nhà cậu xem hình bà cố được không?" Khương Dụ không trả lời mà hỏi lại.

Trương Cảnh đáp ngay, "Được."


Nhà Trương Cảnh rất khác so với ngôi biệt thự của Lương Định hay Tạ Lưu, là một tòa nhà theo phong cách phương Tây, xem ra cũng khá là có niên đại - ngạc nhiên nhất là phóng ốc vẫn hoàn hảo.

"Gia tộc Trương có thể xem như danh môn vọng tộc, nơi này là nhà tổ tiên, hồi lập quốc được quyên tặng nhưng sau này đã mua lại được, có thể ở." Tạ Lưu thấy Khương Dụ mãi nhìn tòa nhà gia tộc, giải thích.

"Ừ, nơi này phong thủy tốt." Khương Dụ gật đầu.

Với chuyện Khương Dụ hễ mở miệng là 'Phong thủy', Tạ Lưu và Lương Định đã quá quen rồi, nhưng ba người Trương Cảnh lại thấy kì kì - sinh viên thời hiện đại nói chuyện phong thủy, có thể không quái dị à?

Theo Trương Cảnh vào trong, đi thẳng đến thư phòng Trương lão thái gia năm xưa, vừa vào đã cảm thấy phong cách nội thất không hợp thời, phong cách cổ điển gọn gàng, không có đồ trang trí xa xỉ, đồ đạc cũng không nhiều, máy quay đĩa kiểu cũ đặt trên đầu giường và bức ảnh trắng đen treo trên tường càng khiến người ta như quay ngược về thời đại trước -

"Chính là bức ảnh này sao?" Khương Dụ đi tới bên giường, ngẩng lên nhìn bức ảnh kia - Người phụ nữ giống Hoa Lê như đúc ngồi nghiêng trên ghế, chống khuỷu tay nâng cầm, tay còn lại đặt trên đầu gối, hai tay đều đeo vòng tay, một là vòng ngọc trắng, một là vòng vàng, ngoài ra còn có khuyên tai và vòng cổ đá quý có giá trị không nhỏ. Trang sức mang trên người bà không chỉ không tạo cảm giác quá tầm thường và xa hoa lãng phí mà còn tô điểm thêm cho gương mặt xuất chúng của bà -

Dù sao thì Khương Dụ đã biết Hoa Lê lúc còn sống là người có tiền.

"Tiểu Cảnh, mỗi lần nhìn thấy bà cố của cậu tớ luôn cảm thấy tự ti, bà ấy đẹp quá à!" Giản Anh lắc đầu nói, "Bà ấy mặc sườn xám thật quý phái."

"Anh Tử, mặc sườn xám nhưng có khí chất đi kèm, không phải ai cũng mặc đẹp vậy đâu." Lương Định cười nói.

"A Định, bây có ý gì hả.... Dám nói tui không có khí chất à....." Giản Anh phản bác.

"Tui đâu có nói vậy..."

"Cậu có ý này."

"..."

Bọn họ đùa giỡn bên kia, Khương Dụ bên này lại đang nhìn đến đờ ra.

"Sao thế?" Tạ Lưu hỏi.

Khương Dụ quay lại hỏi Trương Cảnh, "Người trong bức hình thật là bà cố của cậu sao?"

"Đúng thế, có gì sao?" Trương Cảnh không hiểu ra làm sao.

"Không có gì." Khương Dụ nói tiếp, "Tiểu Cảnh, đây là hình phóng đại, có bức gốc không?"

"Cậu muốn xem hình gốc?" Trương Cảnh không từ chối, "Có, để tớ đi lấy cho cậu."

Trương Cảnh đi lấy một quyển sách, nói đúng ra là một quyển kinh, bọc da xanh và trông có cũ kỹ, lớp da bọc bên ngoài bị mòn rồi - Trương Cảnh mở ra, lấy một tấm hình kẹp bên trong, "Đây là Thánh Kinh của ông tớ, ông ấy kẹp nó ở trong này."

Khương Dụ nhận lấy, nhìn một hồi rồi lật mặt sau, "Studio Moon Rose..."

"Chắc là nơi chụp bức ảnh này." Trương Cảnh nói, "Khương Dụ, sao thế, có vấn đề gì à?"

"Không có gì đâu, " Khương Dụ ngẩng đầu, "Trương Cảnh, có thể cho tôi mượn tấm hình được không? Cả ảnh của ông cậu nữa."

"Cái đó..." Trương Cảnh hơi do dự - ông cất giữ nó rất kỹ, trưởng bối trong nhà bình thường cũng không dám lấy ra - cơ mà, nhìn dáng vẻ của Khương Dụ, hình như có chuyện gì đó quan trọng lắm - anh dừng một lúc rồi gật đầu, "Được rồi, cho cậu mượn, nhưng cậu phải nhanh chóng trả lại, không là tớ sẽ bị ông đánh đó."

Khương Dụ cười, "Yên tâm, mai tôi sẽ trả."

Khương Dụ đi nhờ xe Lương Định về nhà, Tạ Lưu cũng lên xe -

"Khương Dụ, hồi nãy ở chỗ Trương Cảnh cậu giống như có chuyện muốn mà không dám nói vậy."

"Nói gì cơ?" Khương Dụ hỏi.

"Lúc cậu hỏi Tiểu Cảnh người trong hình có phải bà cố của cậu ấy không á, có hơi là lạ, rốt cuộc làm sao vậy?" Tạ Lưu là một người khá nhạy cảm.

Khương Dụ cúi đầu nhìn tấm ảnh, "Đã nói là không có vấn đề gì mà... Tôi chỉ nhìn bức ảnh rồi nhìn Trương Cảnh, thấy họ không giống bà cháu ruột thịt cho lắm."

"Tiểu Dụ, cậu cũng nhìn ra được cái này?" Lương Định nghi ngờ hỏi.

"Tớ nói cũng chưa chắc đúng mà."




You May Also Like

0 nhận xét