.::Ngốc dụ 23::.




Một lần không tính nhiều lắm, chỉ có 200 đồng thôi::.





Khương Dụ cùng Nước Mắm vừa về tới nhà đã được chúng quỷ tiếp đón với đôi mắt lập lòe - ngày thường cậu về nhà chỉ có mỗi Tiết Thanh dễ thương còn chào đón mình, hôm nay sao quái đản vậy - chẳng lẽ là rời nhà quá lâu?

"Tiểu Dụ, cái này để tôi cầm." Đỗ Chu tiến lên cầm lấy hành lý của cậu.

"Tiểu Dụ, cứ để đó đi, để tôi mang nó lên phòng cậu cho." Tang Nam Sinh cũng tiến lên nói.

"Tiểu Dụ, Nước Mắm để tôi lo Nước Mắm cho, cậu đi nghỉ ngơi đi." Thi Tề An và Văn Chính Nhạc cũng nhìn Khương Dụ.

"Cậu cứ ăn trước, tôi và Tiểu Thanh đã làm xong bữa tối, mau tới dùng đi." Tiết Dịch nói tiếp, "Có cá kho cậu thích và gà luộc nữa."

"Tới cỡ đó...." Cậu quét mắt nhìn cả lũ, "Nói đi, rốt cuộc là chuyện gì xảy ra ? Bọn mi muốn làm gì?"

"Tiểu Dụ, cậu quên lời nói trước khi đi với chúng ta rồi à?" Hoa Lê bước tới, rù quyến nhìn Khương Dụ.

"Lời ta đã nói..." Khương Dụ nghĩ ngợi một chút, rồi bừng tỉnh, "Là chuyện đó à...."

"Sao nào, Tiểu Dụ, có không?" bảy con quỷ lấp lánh trong mắt.

Khương Dụ ngáp một cái, "Ta đúng là có nói sẽ giải quyết khi về nhà, nhưng ta không nói vừa về là sẽ có cách."

"Nhưng..."

"Bọn mi cũng đã sống ở đây cũng lâu rồi, chắc là đã biết sự khác thường của nơi này." Khương Dụ chậm rãi nói, "Ta không lợi hại đến mức chuyện gì cũng có thể giải quyết, ta còn cần thời gian để nghĩ cách nữa chứ."

"Khoảng bao lâu?" Tiết Thanh mở miệng hỏi.

"Khó mà nói." Khương Dụ khoanh tay trước người, "Cơ mà cứ yên tâm đi, ta đã nói thì nhất định sẽ không nuốt lời, nói giúp là sẽ giúp."

"Tiểu Dụ, được vậy thì rất cảm ơn cậu." Tang Nam Sinh và mọi người cảm kích.

"Từ giờ trở đi, làm gì cứ làm như vậy, để ta xử lý chuyện khác cho." Khương Dụ lại nói, "Sau đó mỗi 'người' về viết báo cáo nộp lại cho ta, kể lại tất cả mọi đã trải qua, cả lúc còn sống lẫn khi đã chết, cái gì khiến bọn mi cảm thấy khác thường hoặc chuyện gì kỳ quái xảy ra."

"Được."

"Đi nào Nước Mắm, chúng ta đi ăn cơm." Khương Dụ nói với Cương, "Hôm nay bây không cần đút tao, mau đi tắm rồi ngủ."

"...Được." Cương có hơi uể oải - gã biết Khương Dụ là còn giận chuyện lúc trước - Lúc quay lại thành phố, Lương Định vốn định hộ tống họ về nhà nhưng gia đình hắn có việc gấp, phải về trước, cho nên họ bắt xe buýt, xuống xe còn đi tiếp một đoạn mới về tới nhà. Trên đường về lại gặp đám côn đồ say xỉn đánh lộn, đám đó khóc la om sòm, nói chuyện thô lỗ còn tay chân không yên nữa, Khương Dụ còn chưa kịp phản ứng gì mà Cương đã nhe răng nanh, nếu Khương Dụ không kịp thời ngăn cản chỉ sợ sẽ gây ra án mạng rồi -

Khương Dụ giận là gì Cương không khống chế được bản tính, lâu lâu là dùng răng nanh thăm hỏi cổ người ta - thật ra Cương biết, hiện tại gã đã có thể khống chế được hành vi của mình rồi, bằng không mấy ngày nay ra ngoài, ở chung với Lương Định và Tạ Lưu hai thanh niên sống, hoặc không phải họ thì cũng có tiếp xúc với người đi đường nhưng không có cái cảm giác cực kỳ muốn hút máu người khác, gã cứ nghĩ là do mấy túi máu nhân tạo trong ba lô Khương Dụ - chỉ là khi thấy mấy người kia động thủ chạm vào Khương Dụ thì nổi điên, sục sôi nhào tới.... Sau này phải nhớ kỹ, bất kể có thế nào thì ngay trước mặt Tiểu Dụ cũng không được làm vậy, không là Tiểu Dụ sẽ không vui --



"Khương Dụ, sao cậu lại muốn tôi mang Đàm Canh đến chỗ cậu?" Tạ Lưu không ngờ Khương Dụ sẽ cho mình biết địa chỉ nhà, còn trịnh trọng bảo nhất định phải mang Đàm Canh theo - nghe Lương Định nói, nhà Khương Dụ khá khác thường, cậu sẽ không tùy tiện dẫn người về - tất nhiên, Lương Định cũng nói, bên trong ngôi nhà này hình như có một số .... thứ đó.

"Tôi muốn chứng thực một chuyện." Khương Dụ nhìn về phía Đàm Canh, "Đàm tướng quân, ngài cảm thấy nhà của ta như thế nào?" Bây giờ bọn họn đến trước cửa phòng.

"Cậu gọi ta Đàm Canh là được." Đàm Canh gật đầu với Khương Dụ, rồi nói, "Nhà cậu có hơi cũ kỹ, cũng không lớn lắm, nhưng ta lại thấy không khí chung quanh không tồi, ta rất thích."

Tạ Lưu hơi ngạc nhiên nhìn Đàm Canh - cái khác không nói, Đàm Canh thật sự là một người khó tính, chắc là trước kia luôn ăn ngon mặc đẹp, ăn không nói, chỉ ở thôi mà nhà cậu bị hắn ghét bỏ, gì mà hướng không tốt, địa thế không tốt, nội thất không ổn, ngay màu sơn cũng không ổn nốt.... Nhưng mà dù sao thì nhà mình trong thành phố cũng tính là hộ giàu, so với căn nhà cũ kỹ trước mặt nhưng Đàm Canh lại khen nó - lẽ nào cổ nhân ưa chuộng đồ cổ hơn?

Khóe miệng cậu cong cong, nói với Tạ Lưu, "Tạ Lưu, phiền cậu ở ngoài chờ một chút được không? Chỉ cần Đàm Canh vào thôi."

Nếu như là từ người khác nói thì Tạ Lưu tuyệt không tình nguyện - nào có đạo lý mời đến nhà lại không cho vào nhà - nhưng người khác này là Khương Dụ, hiện tại cậu cảm thấy Khương Dụ dù làm gì cũng đều có mục đích của mình, cho nên điều cậu được yêu cầu cậu sẽ làm, không hỏi nhiều.

Tạ Lưu chờ trong xe hơn 20 phút, Khương Dụ và Đàm Canh vẫn chưa ra ngoài, cậu có chút xúc động muốn xông vào, ngay lúc này cửa lại mở - Đàm Canh bước ra, Khương Dụ theo sau.

"Đàm Canh, sao rồi?" Tạ Lưu đi ra hỏi - không biết có phải ảo giác không nhưng cậu có cảm giác trạng thái tinh thần của Đàm Canh tốt hơn trước rất nhiều, khí thế cũng mạnh mẽ hơn.

"Ta không sao đâu, chỉ là dạo quanh nhà Khương Dụ thôi." Đàm Canh không nói hắn đã gặp 'đồng loại' của mình trong đó, hắn không nói láo, dạo một vòng quanh nhà thiệt - Đàm Canh quay lại cười với Khương Dụ nói, "Nhà cậu, quả thật không tồi."

"Ngài nếu muốn có thể tới bất cứ lúc nào." Khương Dụ nhớ tới điều gì lại nói, "Chẳng qua, không phải miễn phí, Tạ Lưu, nhớ là mỗi lần tới phải trả tiền vào cổng, không đắt đâu, có 200 đồng thôi à."

Tạ Lưu vẫn không rõ - không phải nói là dạo quanh nhà thôi sao? Sao giờ thành viện bảo tàng thu phí rồi?

"Nơi này rốt cuộc..."

"Cậu cứ xem như đây là SPA đi, đi SPA không phải cũng trả tiền à?" Khương Dụ nâng cầm, "Tôi chỉ tính giá hữu nghị với cậu thôi đó, chỉ 200 thôi mà, gặp người khac biết đâu tôi lấy giá 2000 không chừng."

"SPA?" Tạ Lưu càng không hiểu gì.

"Cậu có thể hỏi Đàm Canh về 'Hiệu quả trị liệu'."Khương Dụ không dài dòng nữa.

"Anh, về ta sẽ kể với em." Đàm Canh cười với cậu.

Khương Dụ đứng ở cửa, nhìn cặp đôi ngồi ôtô rời đi, nụ cười trên mặt dần rút đi - Khương Dụ xoay người vào nhà, chúng quỷ và một con cương thi một con chó đang chờ ở đó -

Khương Dụ đóng cửa lại, nghiêm túc mở miệng, "Trong này rốt cuộc có cái gì hả."




You May Also Like

0 nhận xét