.::Ngốc dụ 13::.

CN CÂU CƠM C GÌ KHÔNG MANG?

"Cậu nói trong mơ cậu ở trong một chiều không gian khác?" Khương Dụ chống cằm, trong mắt tràn đầy hứng thú.

"Ừ, tuy không thấy rõ xung quanh lắm nhưng đúng là trang phục cổ đại." Tạ Lưu thở dài, "Ban đầu tôi không để tâm lắm, nhưng sau này đều có cùng một giấc mơ suốt một tháng, buổi tối không thể nào chợp mắt nổi, cứ như vậy hoài..."

"Cậu có thể kể cho tôi tình huống trong mơ được không, cậu có thấy người nào không?"

"Khung cảnh khá là loạn, giống như những thước phim ngắn vậy, tôi cũng không rõ tình hình lắm... Trông có vẻ như phim truyền hình cổ trang vậy, cảnh này đến cảnh khác..."

"Người nọ đâu? Cậu có thấy những người khác không?"

"Những người khác không có vấn đề gì, chỉ có một người như vậy..." Tạ Lưu như nghĩ tới điều gì, dừng lại không nói nữa.

Khương Dụ cảm thấy sắc mặt Tạ Lưu có hơi quái, hơi thắc mắc, nhìn cậu ta chằm chằm, "Tạ Lưu, rốt cuộc là chuyện gì xảy ra? Cậu đã nhắc tới người này, hắn là người như thế nào?"

"Chuyện đó..."Tạ Lưu rất do dự, "Giấc mơ thật sự rất kỳ quái... "

"Tạ Lưu, tôi đã nói là nhận vụ này rồi, cậu nên tin tôi, nếu như không nói rõ ràng thì tôi không giúp được cậu đâu." Khương Dụ trấn an.

"Tôi..."Tạ Lưu mấp máy, lại nhìn quanh sau đó mới cắn răng nén giọng nói, "Trong mơ, tôi rất hay thấy cảnh người kia cùng với một người y hệt tôi ở trên giường... Ờ thì..."

Khương Dụ sửng sốt, sau đó mỉm cười, "Thật ra cậu đang mộng xuân đúng không? Đều tuổi này rồi, không phải rất bình thường sao?"

Tạ Lưu nghe lời Khương Dụ, lại nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn của cậu cảm thấy thực sự không biết nói sao -

"Cậu thấy bình thường, vấn đề là người kia cũng là nam, tôi thấy rất rõ ràng, cái đó... Thời xưa gọi đó là đoạn tụ có được không?" Tạ Lưu nhớ lại giấc mơ lại thấy khó chịu - cậu từ nhỏ đến lớn vì quá đẹp mà bị chòng ghẹo không ít, được nam sinh tỏ tình cũng không ít - chính vì vậy cậu đặc biệt phản cảm với sự tình như thế này - hoặc có thể vấn đề chính là, khi chứng kiến hình ảnh ấy trong mơ lại không bài xích nó dữ dội như đã tưởng.

"Là vậy à." Ở nhà đã thấy Thi Tề An và Văn Chính Nhạc nên không có cảm xúc gì mấy - "Cậu có còn nhớ diện mạo người đàn ông kia không?"

"Nhớ." Chuyện đã vầy rồi còn không khắc sâu sao? Hơn nữa, hình ảnh người kia trong mơ cũng rõ ràng nhất.

"Cậu biết vẽ không?" Khương Dụ hỏi.

"Cậu muốn tôi phác họa lại hình dáng người kia?"

"Ừ." Khương Dụ gật đầu.

"May mà tôi học ngành Mỹ thuật đó." Tạ Lưu nói, "Nhưng mà ở đây không có dụng cụ vẽ, để về nhà tôi vẽ cho cậu xem."

"Ừ."

"Khương Dụ, cậu từng nói giấc mơ hoặc ngẫu nhiên hoặc điềm báo mà? Hoặc có lẽ,..." Tạ Lưu dừng lại, "Có khi nào là cảm tình kiếp trước của tôi không?"

"Kiếp trước kiếp này... Cũng là một cách nói." Khương Dụ gật đầu, "Không phải không có khả năng. Cậu cứ việc vẽ ra rồi để mọi việc cho tôi."

Tạ Lưu không biết Khương Dụ làm thế nào, nhưng nếu cậu ta đã có cách thì cậu chỉ còn nước làm theo.
Tiết buổi chiều thì Tạ Lưu cũng đem bức vẽ tới.

"Gì vậy?" Lương Định tò mò hỏi.

"Không phải chuyện của cậu." Khương Dụ nhìn Tạ Lưu, "Cậu có biết chỗ nào dễ nói chuyện hơn không?"

"Phòng vẽ bên kia là của tôi và một vị đàn anh, hôm nay anh ấy vắng mặt nên hiện tại không có ai ở đó hết." Tạ Lưu trả lời.

"Vậy phiền cậu dẫn đường."

"Hai người định đi đâu? Tớ cũng muốn." Lương Định thấy bọn họ một hỏi một đáp còn mình thì bị đá ra ngoài, lập tức chen mồm.

"Đã nói là không phải chuyện của cậu mà."

"Tốt xấu gì tớ cũng coi như môi giới rồi. Vậy mà còn bỏ tớ ở lại?" Lương Định biết giao dịch giữa Khương Dụ và Tạ Lưu, nhưng không biết cụ thể nên càng hiếu kỳ hơn.

"Được thôi, cậu muốn thì đi theo vậy."

Sau đó, ba người đi tới phòng vẽ tranh của Tạ Lưu.

Sau khi đóng cửa lại, Khương Dụ mở bức tranh ra, để than lên bàn. Tiếp đó lấy nến hương, lư hương, chuông gió, sợi tơ hồng trong ba lô ra.

"Khương Dụ, sao cậu lại đem theo những thứ này?" Lương Định cùng Tạ Lưu đều cảm thấy thật thần kỳ.

"Đây là cần câu cơm, sao lại không mang theo?"

Khương Dụ kéo căng sợi tơ ra, cố định vào bàn tứ giác rồi gắn chuông vào, đặt bát hương lên bàn rồi đốt hương cắm vào.

"Hai người tránh xa chút, không cần phải đứng ở góc tường đâu, ngồi ghế chỗ cửa sổ cũng được." Khương Dụ quay đầu dặn.

Lương Định cùng Tạ Lưu biết điều không hỏi nhiều, ngoan ngoãn ngồi ghế trông Khương Dụ.

Khương Dụ đối diện với lư hương, đi quanh cái bàn 3 vòng trái phải phân biệt, sau đó lắc chuông - "Chúng linh thối lui, chớ quấy nhiễu."

Lương Định và Tạ Lưu không thấy gì, chỉ có thể nghe bốn cái chuông leng keng cùng với trận gió lạnh thổi qua không khỏi khiến hai người rùng mình - cửa sổ đã gài chốt, gió không thể lọt vào được.

Khương Dụ buông chuông ra, vốc tay vào lư hương được nhúm tro rải lên bàn, rồi vẽ phù văn lên bức tranh của Tạ Lưu. Khương Dụ lạy ba cái bên lư hương rồi thì thầm, "Cháu 289 đời họ Khương Khương Tử Tô thay mặt tổ tiên cho mời địa tiên hỗ trợ tìm kiếm kí chủ, chân trời bốn bể hiện vòng sinh khí."

Lương Định và Tạ Lưu không thấy gì hết, đợi khoảng 5 phút, toan mở miệng hỏi thì thấy sợi tơ như bị kéo, chuông kêu leng keng liên hồi - sợi tơ bị đứt, thế giới an tĩnh - Khương Dụ nhìn bức vẽ trên bàn nhíu mày.

"Khương Dụ, sao rồi?"

"Hai người lại đây xem."

Lương Định và Tạ Lưu đi đến, nhìn ký tự hồi nãy trên bức vẽ chỉ còn là đống bụi.

"Đây là, có ý gì?"Tạ Lưu hỏi.

Khương Dụ nhìn cậu ta, "Người này, không ở nhân gian."

"Không ở nhân gian có nghĩa là?"

"Coi như cũng không hề đầu thai." Khương Dụ bặm môi, "Chẳng lẽ là trói buộc đất trời? Hay cô hồn dã quỷ?"

"Vậy sao giờ?"

"Chờ cậu mơ tiếp." Khương Dụ nhìn Tạ Lưu nói.

"Mơ nữa ư?" Tạ Lưu không rõ.

"Đúng thế, cần phải 'Đi vào giấc mơ'."

Lương Định nhìn hai người họ, bỗng hỏi, "Khương Dụ, Khương Tử Tô là ai?"

"Tớ đấy."

"Cậu không phải Khương Dụ sao? Sao thành Khương Tử Tô rồi?" Lương Định thắc mắc.

"Đã bảo con trai thì đừng có nhiều chuyện rồi mà." Khương Dụ liếc hắn.

You May Also Like

0 nhận xét