Thình thịch!
Vào giờ khắc này, hai trái tim như hòa chung nhịp đập.
Diệp Tu giật nảy mình, đầu óc bị xông hơi cồn cũng tỉnh táo lên chút ít.
Sau đó hắn phát hiện mình đang trong một tình huống không tưởng.
Hắn không biết nên làm gì bây giờ.
Hắn nên đáp lại nụ hôn này hay ôm lấy Hoàng Thiếu Thiên, có nên đứng lên khỏi ghế không?
Mồ hôi cứ tuôn như tắm trên làn da lạnh lẽo.
Lòng bàn tay Diệp Tu cũng ướt đẫm.... Sau đó, hắn vòng tay ôm Hoàng Thiếu Thiên.
Thân thể trong lòng cứng người.
Cả hai đều là tay mơ như nhau. Sau khi nhận ra được điều này, Diệp Tu bất giác bình tĩnh trở lại. Hắn cố gắng nhớ lại nội dung trong sách đã tích lũy, thử liếm môi người kia.
Xem ra phép thử này đã kích thích đối phương.
Thân thể đang dựa vào người Diệp Tu của Hoàng Thiếu Thiên chợt run bắn, cậu nhe răng cắn môi Diệp Tu, thừa lúc hắn ăn đau lanh lẹ luồn lưỡi vào.
Cảm giác này.... Thật khó để hình dung.
Khi đầu lưỡi của Hoàng Thiếu Thiên lướt qua khoang miệng của Diệp Tu, hai cái lưỡi cũng không tự chủ được mà quấn quít nhau, Diệp Tu bỗng kỳ quái nghĩ tới lúc hai người đối đầu trên đấu trường hoặc trên giải đấu.
Hình tượng và tính cách của Hoàng Thiếu Thiên trong lòng hắn vẫn sáng sủa như ngày nào.
Hiển nhiên là trong đầu hắn dành một phần nhỏ cho hình tượng và kỹ thuật của các tuyển thủ chuyên nghiệp khác.
Nhưng với Hoàng Thiếu Thiên thì hơi khác chút.
Ấn tượng của hắn về cậu sâu sắc hơn, hay có thể nói, ấn tượng về cậu nằm ngoài những danh hiệu "Vinh Quang", "Kiếm Thánh", "Dạ Vũ Thanh Phiền" .
Hắn biết cậu là Hoàng Thiếu Thiên, hắn biết cậu có tình cảm lâu năm với mình, và hắn biết mình cũng có cảm giác đó với cậu.
Suốt quá trình chỉ ngồi lỳ trên ghế, lúc chuyển bước dời lên giường lại vấp phải cạnh giường, cả hai cùng ngã lăn trên chăn nệm trắng tinh.
Trong khi đó, hai đôi môi vẫn đang gắn liền với nhau nên không tránh khỏi va chạm răng lợi.
Nhưng không ai để ý đến chút đau đớn này.
Diệp Tu ngồi dậy, hắn bình tĩnh--ít nhất là ra vẻ bình tĩnh--tự tay cởi quần áo Hoàng Thiếu Thiên.
Hoàng Thiếu Thiên nằm dưới cũng bình tĩnh nhìn Diệp Tu, bảo giơ tay là giơ tay, kêu nhấc chân là nhấc chân, sau một hồi, quần áo trên người bị tên kia lột sạch ném xuống gường hết.
Tiếp theo, một nụ hôn khác đáp trên trán Hoàng Thiếu Thiên.
Lúc này đây, chút hồi hộp ban đầu đã chậm rãi biến mất.
Diệp Tu chống hai tay lên giường, sau đó đặt lên bả vai trần của Hoàng Thiếu Thiên, khớp xương rắn rỏi trên nền da trắng nõn nhưng không kém phần nam tính, trước tối nay, Diệp Tu chắc chắn sẽ không suy nghĩ lệch lạc.
Nhưng bây giờ, không biết bị cái gì mà Diệp Tu cảm thấy từ miệng đến cổ họng trở nên khô ran, ngón tay vô thức vuốt ve bả vai người ta, dường như chưa thỏa mãn mà tiếp tục trượt dần xuống, lướt qua cột sống và vùng hông hơi lõm vào, đến bụng dưới phẳng lì cùng với đùi trong.
Nụ hôn thứ ba của Diệp Tu đáp xuống hầu kết đang động đậy của Hoàng Thiếu Thiên, nhưng hắn chỉ hôn phớt qua rồi hướng xuống theo bản năng, liếm một cái lên ngực Hoàng Thiếu Thiên.
Người nằm trên giường chịu không nổi mà run rẩy.
Diệp Tu cảm thấy dục vọng của cậu ấy đã dâng lên rồi.
Hắn hỏi, "Cảm giác thế nào?"
"Thoải mái một chút, đừng tào lao nữa." Hoàng Thiếu Thiên nói.
Diệp Tu cười khẽ, cắn nhẹ một cái lên điểm đo đỏ khiến ai đó càng thêm run, hắn không dừng lại, nhanh tay hướng về sau, cầm lấy cái đó của người ta.
Cảm giác khác khi tự cầm.
Diệp Tu thấy mặt mình nong nóng, nhưng đồng thời hắn cũng thấy cả người Hoàng Thiếu Thiên toát hồng.
Chắc chắn không phải do mẫn cảm với rượu !
Vậy chỉ có thể là nguyên nhân khác mà thôi.
Diệp Tu lùi ra một tẹo, trước ngắm nghía gương mặt của Hoàng Thiếu Thiên, sau đó cúi xuống, thử chạm miệng lên vật đang đứng thẳng của Hoàng Thiếu Thiên.
Kích thích làm nó run rẩy, chất lỏng trong suốt rỉ ra trên đỉnh.
Hóa ra cũng không khó khăn lắm như vẫn tưởng mà còn khá thú vị...Diệp Tu nghĩ thầm, sau đó vươn lưỡi liếm lên.
Cả người Hoàng Thiếu Thiên cứng ngắc, sau khi hai người tiếp xúc thân mật với nhau thì cậu không nói gì mấy, Diệp Tu thấy hơi kỳ lạ nhưng dưới tình huống hiện tại, cùng với tác dụng của cồn, khiến hắn không có tâm trí suy nghĩ vấn đề này.
Hắn ngậm cái đó của người ta.
Khi một vật quá cỡ nhét vào một không gian nhỏ hẹp như khoang miệng thì điều đầu tiên nó làm là chiếm diện tích, không chỉ lấp đầy mọi kẽ hở mà còn cọ xát với vòm lợi và lưỡi.
Lưỡi của Diệp Tu bị dồn ra sau, gần như dán sát vào đỉnh của thứ ấy khiến hắn hơi khó nuốt nước bọt, bởi mỗi lần nuốt là mỗi lần răng nanh, vòm họng và đầu lưỡi khắn khít thân mật với thứ ấy của người ta.
Hơi ấm từ nơi ấy trong miệng cuồn cuộn xông vào đầu óc.
Men say của rượu như bom nổ chậm vừa được kích hoạt, Hoàng Thiếu Thiên nóng bừng mặt, cả người lâng lâng, cậu nghe thấy hơi thở dồn dập của mình, tay vô thức nắm lấy tay Diệp Tu.
Nhưng cậu không biết làm sao, kéo người ta lên hay đè người ta xuống?
Cậu chỉ biết là, khoang miệng ẩm ướt, ấm áp, mềm mại của người kia, đang bao bọc cậu, cậu rất muốn nói gì đó, nhưng những câu chữ rối tung một nùi trong đầu không thể bật ra một câu hoàn chỉnh, dần dần, sự chú ý của cậu tập trung vào tình huống trước mắt...
Là Diệp Tu.
Diệp Tu đang ở đây với cậu.
Cậu không nỡ phải thất thần.
Trải nghiệm lần đầu đương nhiên có hơi không quen, khó tránh khỏi việc răng nănh mình làm đau người ta hay bị thứ ấy nhồi đến nghẹt thở, may mà không lâu sau, chưa được hai ba lần, thân thể cứng ngắc của Hoàng Thiếu Thiên bỗng đẩy mạnh Diệp Tu ra.
Chất lỏng trong suốt bắn ra từ thứ vừa ngậm trong miệng, vẽ thành một đường cong trong không trung, tinh dịch trắng sệt phun vài lần mới thôi.
Tay và ngực Diệp Tu bị dính một ít, hắn hôn lên môi Hoàng Thiếu Thiên, "Thoải mái không?"
Hắn đợi không lâu, Hoàng Thiếu Thiên thở hổn hển đã lập tức đáp, "Rất thoải mái, cần tui giúp không?"
Lúc nói câu này, dư vị cao trào chưa tan làm lồng ngực Hoàng Thiếu Thiên phập phồng, cậu đưa tay muốn chạm vào chỗ kia của Diệp Tu, đáp lễ cái vuốt ve của đối phương.
Nhưng Diệp Tu đã lật người cậu lại.
Ban đầu Hoàng Thiếu Thiên không biết hắn muốn làm gì nên cậu giãy dụa một chút. Nhưng khi Diệp Tu tìm tòi dưới thân cậu bằng ngón tay dinh dính thì cậu đã hiểu, không ngo ngoe nữa mà nằm im chờ Diệp Tu.
Tay Diệp Tu liên tục vuốt ve bả vai Hoàng Thiếu Thiên, trượt xuống dọc theo cánh tay rồi chạm vào mu bàn tay người ta.
Bàn tay này giống hắn, thường xuyên cầm chuột và gõ phím.
Người này và hắn, cùng đối đầu trong Vinh Quang, cùng cạnh tranh chức quán quân.
Nghĩ đến hai điều này, Diệp Tu chợt cảm thấy vui sướng lạ kỳ, hắn vừa hôn cổ và lưng người ta vừa đưa ngón tay thăm dò nơi đó. Hắn nói bên tai Hoàng Thiếu Thiên, "Khó chịu thì nói anh..."
"Tối nay ông anh lắm miệng thế!!" Hoàng Thiếu Thiên phát cáu chê bai.
Bất cứ ai bị Dạ Vũ Thanh Phiền chê nói nhiều đều có cảm giác đả kích nặng nề, phản ứng của Diệp Tu là vùi sâu cái đó của mình vào nơi tiếp nhận đã mở rộng đầy đủ.
Khi nơi đó được lấp đầy thì cơ thịt toàn thân Hoàng Thiếu Thiên căng cứng cả!
Hai người như bị nhấn chìm bởi kích thích chưa từng có từ trước đến nay!
Hoàng Thiếu Thiên không nén nổi tiếng rên bật ra khỏi miệng, thân chủ bất ngờ vì âm thanh dồn nén từ cổ họng, vừa lúng túng vừa xấu hổ, cậu nhìn tới nhìn lui, không biết nghĩ gì mà đưa tay lên cắn.
Cái người đang cố thích ứng với áp lực lên nơi đó là Diệp Tu thấy cảnh này cũng sửng sốt, chẳng qua hắn chưa kịp làm gì thì Hoàng Thiếu Thiên đã thức tỉnh, vội nhả tay ra, còn phun phèo phèo mấy cái.
Tên nào đó ôm lưng Hoàng Thiếu Thiên bật cười.
Hắn nghe người nằm dưới xấu hổ lầm bầm làu bàu, "Làm thì làm nhanh lên đi cha, nhì nhằng mãi tui đạp xuống đất bây giờ."
Hắn không đáp, cười hôn lên lưng người ta, ôm lấy bắt đầu cử động chầm chậm.
Mồ hôi mẹ mồ hôi con nối đuôi nhau chảy ròng ròng trên làn da.
Hoàng Thiếu Thiên túm chặt ga giường, cảm giác không nói nên lời khiến cậu không thể kìm chế tiếng kêu của mình, dù là vì khoái cảm hay đớn đau đều khiến cậu hốt hoảng.
Trước khi đi đến bước này, cả hai không thể hình dung được xúc cảm khi làn da của người thương kề cận, xúc cảm khi hai cơ thể kết nối.
Cảm giác đau đớn của thể xác nhưng từ tận đáy lòng lại khơi lên niềm sung sướng ---
Giống như nỗi đau được sinh ra vì sự vui sướng cực độ.
Giống như từ trong khổ đau có được vị ngọt của bột đường, khiến con người mê muội.
Diệp Tu cảm thấy nơi đó của mình được người ta bao bọc hoàn toàn.
Hắn bị siết khó chịu, nhưng phần dục vọng xa lạ tuôn trào đã áp đảo.
Hắn muốn đâm thật sâu vào bên trong, hình như càng lúc Hoàng Thiếu Thiên càng chảy nhiều mồ hôi, nơi tay hắn chạm vào, nơi làn da kề cận, cảm nhận thân nhiệt của Hoàng Thiếu Thiên càng tăng dần lên---hay nhiệt độ đó tỏa ra từ cơ thể hắn cũng nên?
Cổ họng hắn khô cháy như vừa hút hết cả một gói thuốc lá chỉ trong vài giờ. Hắn còn nghe thấy tiếng rên rỉ nức nở, ngắt quãng nhưng không kìm nén của Hoàng Thiếu Thiên:
"Ưm...nhẹ chút coi... Đau quá, ấy...đừng...Diệp Tu..."
"Nhẹ cái coi Diệp Tu..."
"Ưm...Diệp..."
Diệp Tu với tay vuốt ve cái đó của người ta.
Chắc do vẫn chưa quen, nơi vừa được giải tỏa lúc nãy bây giờ mềm rũ, được hắn nhẹ nhàng xoa nắn mới hơi nhỏm đầu dậy.
Hắn để ý thấy đôi mắt sũng nước của Hoàng Thiếu Thiên, ánh mắt sáng ngời trong trí nhớ trở nên mờ ảo.... Ngay sau đó đã thấy cậu bực bội lắc đầu, hất văng giọt mồ hôi chảy xuống mi mắt.
Diệp Tu bật cười vì những suy nghĩ bất chợt.
Nhưng một lát sau, hắn lập tức quẳng những thứ này ra khỏi đầu.
Dục vọng càng lúc càng cháy bỏng, ngực hắn dán sát vào lưng Hoàng Thiếu Thiên, tay nắm lấy cái đó của người ta, cái đó của mình thì vùi sâu trong thân thể cậu ấy.
Nhưng vẫn không đủ, không đủ tí nào, hắn không rõ bao nhiêu mới là đủ, vòng tay ôm chặt lấy người ta theo bản năng, liên tục tiến tới, cẩn thận cảm nhận từng nhịp tim, từng cái run rẩy trên làn da và bên trong cơ thể, từng tiếng rên rỉ dâm mỹ ngâm trong họng.
Lúc Diệp Tu tiết ra trong cơ thể Hoàng Thiếu Thiên, thoắt cái trong đầu chỉ toàn mảnh trắng xóa.
Cái của hắn theo chất lỏng trượt ra khỏi người. Dưới ánh đèn, hắn có thể thấy nơi đó của người ta co rút vì kích thích, chất lỏng màu trắng từ từ chảy ra, dính vào đùi trong.
Cả hai cùng thở hồng hộc.
Cơ bắp cả người Hoàng Thiếu Thiên bủn rủn, không cử động nổi.
Diệp Tu ngồi dậy trước, nửa ôm nửa dìu người ta vào nhà tắm, mở nước, lau người sạch sẽ giúp đối phương rồi mới mang về lại giường.
Chăn nệm trắng tinh bình thường giờ đây lại tựa như quần mây lớn tụ quanh cơ thể, cả thể xác lẫn tinh thần đều được thỏa mãn.
Diệp Tu vừa đặt lên gối đã thấy buồn ngủ rồi.
Nhưng hình như Hoàng Thiếu Thiên nằm kế bên vẫn còn tỉnh lắm, cậu nhìn trần nhà tuôn một tràn, "Diệp Tu Diệp Tu Diệp Tu Diệp Tu Diệp Tu Diệp Tu Diệp Tu Diệp Tu Diệp Tu Diệp Tu Diệp Tu Diệp Tu Diệp Tu Diệp Tu Diệp Tu Diệp Tu Diệp Tu Diệp Tu Diệp Tu Diệp Tu Diệp Tu Diệp Tu Diệp Tu Diệp Tu Diệp Tu Diệp Tu Diệp Tu Diệp Tu Diệp Tu Diệp Tu Diệp Tu Diệp Tu Diệp Tu Diệp Tu Diệp Tu Diệp Tu Diệp Tu Diệp Tu Diệp Tu Diệp Tu Diệp Tu Diệp Tu Diệp Tu Diệp Tu Diệp Tu Diệp Tu Diệp Tu Diệp Tu Diệp Tu Diệp Tu..."
Diệp Tu từ từ nhắm mắt lại, "Icon khinh bỉ" (¬_¬)
Hoàng Thiếu Thiên làu bàu gì đó, cậu nói hơi nhỏ nhưng hai người nằm cách nhau không quá hai nắm tay, chú ý một tí là có thể nghe được.
Nhưng Diệp Tu đã ngủ mất.
Những gì Hoàng Thiếu Thiên đã nói là, "Tui nói tên chết dẫm nhà ông anh có biết mình đang nằm với ai không hả, mới ba ly đã gục không thể cứu..."
Vì thế cho nên Diệp Tu không biết chuyện gì xảy ra sau khi ngủ mất, Hoàng Thiếu Thiên kế bên nhìn chằm chằm trần nhà cả nửa tiếng đồng hồ đến hoa mắt mới hoảng hồn ngồi dậy.
Mình đang làm cái quái gì vậy ?
Hoàng Thiếu Thiên nghĩ.
Mình đang làm cái quái gì vậy ? Mình đang làm cái quái gì vậy ? Mình đang làm cái quái gì vậy ? Mình đang làm cái quái gì vậy ? Mình đang làm cái quái gì vậy ? Mình đang làm cái quái gì vậy ? Mình đang làm cái quái gì vậy ? Mình đang làm cái quái gì vậy ? Mình đang làm cái quái gì vậy ?
Mình cầm chai rượu qua đây, chuốc say Diệp Tu, sau đó lên giường với ổng luôn.
Hoàng Thiếu Thiên bềnh tễnh nghĩ.
Lên giường với ổng Lên giường với ổng Lên giường với ổng Lên giường với ổng Lên giường với ổng Lên giường với ổng Lên giường với ổng Lên giường với ổng Lên giường với ổng Lên giường với ổng Lên giường với ổng Lên giường với ổng Lên giường với ổng...
Não mình hình như bị chập mạch rồi á..... À không, chuyện đã xảy ra rồi thì bỏ qua, quan trọng là mình nên làm gì bây giờ???
Hoàng Thiếu Thiên ôm trán nghĩ.
Mình nên làm gì đây? Mình nên làm gì đây? Mình nên làm gì đây? Mình nên làm gì đây? Mình nên làm gì đây? Mình nên làm gì đây? Mình nên làm gì đây? Mình nên làm gì đây? Mình nên làm gì đây? Mình nên làm gì đây? Mình nên làm gì đây? Mình nên làm gì đây?...
Hoàng Thiếu Thiên nghĩ nát cả óc, cuối cùng thì thu dọn đồ đạc của mình, dọn lại phòng ốc, sau đó lén lút chuồn đi như lúc lén đến.
Mà Diệp Tu ngủ thẳng cẳng đến tận hôm sau mới phát hiện ra mối quan hệ vừa được tiến triển thân mật lên chút ít thì đã bị nắng sớm chọt thủng rồi.
Mấy ngày nay, hắn lượn QQ, lên diễn đàn, gọi điện thoại, trực tiếp lẫn gián tiếp liên lạc với Hoàng Thiếu Thiên, nhưng hình như cậu đã quyết định cho hắn ăn bơ, mặc hắn dùng đủ mọi cách cũng không nói chuyện với hắn.
Rốt cuộc là chuyện gì đã xảy ra?
Diệp Tu ngồi trên ghế. Hắn nhìn bảng nhiệm vụ trong Vinh Quang và khung chat QQ với Hoàng Thiếu Thiên, kìm lòng không đặng nghĩ:
Rõ ràng tình cảm của cả hai không có vấn đề gì mà...
--------------
Vào giờ khắc này, hai trái tim như hòa chung nhịp đập.
Diệp Tu giật nảy mình, đầu óc bị xông hơi cồn cũng tỉnh táo lên chút ít.
Sau đó hắn phát hiện mình đang trong một tình huống không tưởng.
Hắn không biết nên làm gì bây giờ.
Hắn nên đáp lại nụ hôn này hay ôm lấy Hoàng Thiếu Thiên, có nên đứng lên khỏi ghế không?
Mồ hôi cứ tuôn như tắm trên làn da lạnh lẽo.
Lòng bàn tay Diệp Tu cũng ướt đẫm.... Sau đó, hắn vòng tay ôm Hoàng Thiếu Thiên.
Thân thể trong lòng cứng người.
Cả hai đều là tay mơ như nhau. Sau khi nhận ra được điều này, Diệp Tu bất giác bình tĩnh trở lại. Hắn cố gắng nhớ lại nội dung trong sách đã tích lũy, thử liếm môi người kia.
Xem ra phép thử này đã kích thích đối phương.
Thân thể đang dựa vào người Diệp Tu của Hoàng Thiếu Thiên chợt run bắn, cậu nhe răng cắn môi Diệp Tu, thừa lúc hắn ăn đau lanh lẹ luồn lưỡi vào.
Cảm giác này.... Thật khó để hình dung.
Khi đầu lưỡi của Hoàng Thiếu Thiên lướt qua khoang miệng của Diệp Tu, hai cái lưỡi cũng không tự chủ được mà quấn quít nhau, Diệp Tu bỗng kỳ quái nghĩ tới lúc hai người đối đầu trên đấu trường hoặc trên giải đấu.
Hình tượng và tính cách của Hoàng Thiếu Thiên trong lòng hắn vẫn sáng sủa như ngày nào.
Hiển nhiên là trong đầu hắn dành một phần nhỏ cho hình tượng và kỹ thuật của các tuyển thủ chuyên nghiệp khác.
Nhưng với Hoàng Thiếu Thiên thì hơi khác chút.
Ấn tượng của hắn về cậu sâu sắc hơn, hay có thể nói, ấn tượng về cậu nằm ngoài những danh hiệu "Vinh Quang", "Kiếm Thánh", "Dạ Vũ Thanh Phiền" .
Hắn biết cậu là Hoàng Thiếu Thiên, hắn biết cậu có tình cảm lâu năm với mình, và hắn biết mình cũng có cảm giác đó với cậu.
Suốt quá trình chỉ ngồi lỳ trên ghế, lúc chuyển bước dời lên giường lại vấp phải cạnh giường, cả hai cùng ngã lăn trên chăn nệm trắng tinh.
Trong khi đó, hai đôi môi vẫn đang gắn liền với nhau nên không tránh khỏi va chạm răng lợi.
Nhưng không ai để ý đến chút đau đớn này.
Diệp Tu ngồi dậy, hắn bình tĩnh--ít nhất là ra vẻ bình tĩnh--tự tay cởi quần áo Hoàng Thiếu Thiên.
Hoàng Thiếu Thiên nằm dưới cũng bình tĩnh nhìn Diệp Tu, bảo giơ tay là giơ tay, kêu nhấc chân là nhấc chân, sau một hồi, quần áo trên người bị tên kia lột sạch ném xuống gường hết.
Tiếp theo, một nụ hôn khác đáp trên trán Hoàng Thiếu Thiên.
Lúc này đây, chút hồi hộp ban đầu đã chậm rãi biến mất.
Diệp Tu chống hai tay lên giường, sau đó đặt lên bả vai trần của Hoàng Thiếu Thiên, khớp xương rắn rỏi trên nền da trắng nõn nhưng không kém phần nam tính, trước tối nay, Diệp Tu chắc chắn sẽ không suy nghĩ lệch lạc.
Nhưng bây giờ, không biết bị cái gì mà Diệp Tu cảm thấy từ miệng đến cổ họng trở nên khô ran, ngón tay vô thức vuốt ve bả vai người ta, dường như chưa thỏa mãn mà tiếp tục trượt dần xuống, lướt qua cột sống và vùng hông hơi lõm vào, đến bụng dưới phẳng lì cùng với đùi trong.
Nụ hôn thứ ba của Diệp Tu đáp xuống hầu kết đang động đậy của Hoàng Thiếu Thiên, nhưng hắn chỉ hôn phớt qua rồi hướng xuống theo bản năng, liếm một cái lên ngực Hoàng Thiếu Thiên.
Người nằm trên giường chịu không nổi mà run rẩy.
Diệp Tu cảm thấy dục vọng của cậu ấy đã dâng lên rồi.
Hắn hỏi, "Cảm giác thế nào?"
"Thoải mái một chút, đừng tào lao nữa." Hoàng Thiếu Thiên nói.
Diệp Tu cười khẽ, cắn nhẹ một cái lên điểm đo đỏ khiến ai đó càng thêm run, hắn không dừng lại, nhanh tay hướng về sau, cầm lấy cái đó của người ta.
Cảm giác khác khi tự cầm.
Diệp Tu thấy mặt mình nong nóng, nhưng đồng thời hắn cũng thấy cả người Hoàng Thiếu Thiên toát hồng.
Chắc chắn không phải do mẫn cảm với rượu !
Vậy chỉ có thể là nguyên nhân khác mà thôi.
Diệp Tu lùi ra một tẹo, trước ngắm nghía gương mặt của Hoàng Thiếu Thiên, sau đó cúi xuống, thử chạm miệng lên vật đang đứng thẳng của Hoàng Thiếu Thiên.
Kích thích làm nó run rẩy, chất lỏng trong suốt rỉ ra trên đỉnh.
Hóa ra cũng không khó khăn lắm như vẫn tưởng mà còn khá thú vị...Diệp Tu nghĩ thầm, sau đó vươn lưỡi liếm lên.
Cả người Hoàng Thiếu Thiên cứng ngắc, sau khi hai người tiếp xúc thân mật với nhau thì cậu không nói gì mấy, Diệp Tu thấy hơi kỳ lạ nhưng dưới tình huống hiện tại, cùng với tác dụng của cồn, khiến hắn không có tâm trí suy nghĩ vấn đề này.
Hắn ngậm cái đó của người ta.
Khi một vật quá cỡ nhét vào một không gian nhỏ hẹp như khoang miệng thì điều đầu tiên nó làm là chiếm diện tích, không chỉ lấp đầy mọi kẽ hở mà còn cọ xát với vòm lợi và lưỡi.
Lưỡi của Diệp Tu bị dồn ra sau, gần như dán sát vào đỉnh của thứ ấy khiến hắn hơi khó nuốt nước bọt, bởi mỗi lần nuốt là mỗi lần răng nanh, vòm họng và đầu lưỡi khắn khít thân mật với thứ ấy của người ta.
Hơi ấm từ nơi ấy trong miệng cuồn cuộn xông vào đầu óc.
Men say của rượu như bom nổ chậm vừa được kích hoạt, Hoàng Thiếu Thiên nóng bừng mặt, cả người lâng lâng, cậu nghe thấy hơi thở dồn dập của mình, tay vô thức nắm lấy tay Diệp Tu.
Nhưng cậu không biết làm sao, kéo người ta lên hay đè người ta xuống?
Cậu chỉ biết là, khoang miệng ẩm ướt, ấm áp, mềm mại của người kia, đang bao bọc cậu, cậu rất muốn nói gì đó, nhưng những câu chữ rối tung một nùi trong đầu không thể bật ra một câu hoàn chỉnh, dần dần, sự chú ý của cậu tập trung vào tình huống trước mắt...
Là Diệp Tu.
Diệp Tu đang ở đây với cậu.
Cậu không nỡ phải thất thần.
Trải nghiệm lần đầu đương nhiên có hơi không quen, khó tránh khỏi việc răng nănh mình làm đau người ta hay bị thứ ấy nhồi đến nghẹt thở, may mà không lâu sau, chưa được hai ba lần, thân thể cứng ngắc của Hoàng Thiếu Thiên bỗng đẩy mạnh Diệp Tu ra.
Chất lỏng trong suốt bắn ra từ thứ vừa ngậm trong miệng, vẽ thành một đường cong trong không trung, tinh dịch trắng sệt phun vài lần mới thôi.
Tay và ngực Diệp Tu bị dính một ít, hắn hôn lên môi Hoàng Thiếu Thiên, "Thoải mái không?"
Hắn đợi không lâu, Hoàng Thiếu Thiên thở hổn hển đã lập tức đáp, "Rất thoải mái, cần tui giúp không?"
Lúc nói câu này, dư vị cao trào chưa tan làm lồng ngực Hoàng Thiếu Thiên phập phồng, cậu đưa tay muốn chạm vào chỗ kia của Diệp Tu, đáp lễ cái vuốt ve của đối phương.
Nhưng Diệp Tu đã lật người cậu lại.
Ban đầu Hoàng Thiếu Thiên không biết hắn muốn làm gì nên cậu giãy dụa một chút. Nhưng khi Diệp Tu tìm tòi dưới thân cậu bằng ngón tay dinh dính thì cậu đã hiểu, không ngo ngoe nữa mà nằm im chờ Diệp Tu.
Tay Diệp Tu liên tục vuốt ve bả vai Hoàng Thiếu Thiên, trượt xuống dọc theo cánh tay rồi chạm vào mu bàn tay người ta.
Bàn tay này giống hắn, thường xuyên cầm chuột và gõ phím.
Người này và hắn, cùng đối đầu trong Vinh Quang, cùng cạnh tranh chức quán quân.
Nghĩ đến hai điều này, Diệp Tu chợt cảm thấy vui sướng lạ kỳ, hắn vừa hôn cổ và lưng người ta vừa đưa ngón tay thăm dò nơi đó. Hắn nói bên tai Hoàng Thiếu Thiên, "Khó chịu thì nói anh..."
"Tối nay ông anh lắm miệng thế!!" Hoàng Thiếu Thiên phát cáu chê bai.
Bất cứ ai bị Dạ Vũ Thanh Phiền chê nói nhiều đều có cảm giác đả kích nặng nề, phản ứng của Diệp Tu là vùi sâu cái đó của mình vào nơi tiếp nhận đã mở rộng đầy đủ.
Khi nơi đó được lấp đầy thì cơ thịt toàn thân Hoàng Thiếu Thiên căng cứng cả!
Hai người như bị nhấn chìm bởi kích thích chưa từng có từ trước đến nay!
Hoàng Thiếu Thiên không nén nổi tiếng rên bật ra khỏi miệng, thân chủ bất ngờ vì âm thanh dồn nén từ cổ họng, vừa lúng túng vừa xấu hổ, cậu nhìn tới nhìn lui, không biết nghĩ gì mà đưa tay lên cắn.
Cái người đang cố thích ứng với áp lực lên nơi đó là Diệp Tu thấy cảnh này cũng sửng sốt, chẳng qua hắn chưa kịp làm gì thì Hoàng Thiếu Thiên đã thức tỉnh, vội nhả tay ra, còn phun phèo phèo mấy cái.
Tên nào đó ôm lưng Hoàng Thiếu Thiên bật cười.
Hắn nghe người nằm dưới xấu hổ lầm bầm làu bàu, "Làm thì làm nhanh lên đi cha, nhì nhằng mãi tui đạp xuống đất bây giờ."
Hắn không đáp, cười hôn lên lưng người ta, ôm lấy bắt đầu cử động chầm chậm.
Mồ hôi mẹ mồ hôi con nối đuôi nhau chảy ròng ròng trên làn da.
Hoàng Thiếu Thiên túm chặt ga giường, cảm giác không nói nên lời khiến cậu không thể kìm chế tiếng kêu của mình, dù là vì khoái cảm hay đớn đau đều khiến cậu hốt hoảng.
Trước khi đi đến bước này, cả hai không thể hình dung được xúc cảm khi làn da của người thương kề cận, xúc cảm khi hai cơ thể kết nối.
Cảm giác đau đớn của thể xác nhưng từ tận đáy lòng lại khơi lên niềm sung sướng ---
Giống như nỗi đau được sinh ra vì sự vui sướng cực độ.
Giống như từ trong khổ đau có được vị ngọt của bột đường, khiến con người mê muội.
Diệp Tu cảm thấy nơi đó của mình được người ta bao bọc hoàn toàn.
Hắn bị siết khó chịu, nhưng phần dục vọng xa lạ tuôn trào đã áp đảo.
Hắn muốn đâm thật sâu vào bên trong, hình như càng lúc Hoàng Thiếu Thiên càng chảy nhiều mồ hôi, nơi tay hắn chạm vào, nơi làn da kề cận, cảm nhận thân nhiệt của Hoàng Thiếu Thiên càng tăng dần lên---hay nhiệt độ đó tỏa ra từ cơ thể hắn cũng nên?
Cổ họng hắn khô cháy như vừa hút hết cả một gói thuốc lá chỉ trong vài giờ. Hắn còn nghe thấy tiếng rên rỉ nức nở, ngắt quãng nhưng không kìm nén của Hoàng Thiếu Thiên:
"Ưm...nhẹ chút coi... Đau quá, ấy...đừng...Diệp Tu..."
"Nhẹ cái coi Diệp Tu..."
"Ưm...Diệp..."
Diệp Tu với tay vuốt ve cái đó của người ta.
Chắc do vẫn chưa quen, nơi vừa được giải tỏa lúc nãy bây giờ mềm rũ, được hắn nhẹ nhàng xoa nắn mới hơi nhỏm đầu dậy.
Hắn để ý thấy đôi mắt sũng nước của Hoàng Thiếu Thiên, ánh mắt sáng ngời trong trí nhớ trở nên mờ ảo.... Ngay sau đó đã thấy cậu bực bội lắc đầu, hất văng giọt mồ hôi chảy xuống mi mắt.
Diệp Tu bật cười vì những suy nghĩ bất chợt.
Nhưng một lát sau, hắn lập tức quẳng những thứ này ra khỏi đầu.
Dục vọng càng lúc càng cháy bỏng, ngực hắn dán sát vào lưng Hoàng Thiếu Thiên, tay nắm lấy cái đó của người ta, cái đó của mình thì vùi sâu trong thân thể cậu ấy.
Nhưng vẫn không đủ, không đủ tí nào, hắn không rõ bao nhiêu mới là đủ, vòng tay ôm chặt lấy người ta theo bản năng, liên tục tiến tới, cẩn thận cảm nhận từng nhịp tim, từng cái run rẩy trên làn da và bên trong cơ thể, từng tiếng rên rỉ dâm mỹ ngâm trong họng.
Lúc Diệp Tu tiết ra trong cơ thể Hoàng Thiếu Thiên, thoắt cái trong đầu chỉ toàn mảnh trắng xóa.
Cái của hắn theo chất lỏng trượt ra khỏi người. Dưới ánh đèn, hắn có thể thấy nơi đó của người ta co rút vì kích thích, chất lỏng màu trắng từ từ chảy ra, dính vào đùi trong.
Cả hai cùng thở hồng hộc.
Cơ bắp cả người Hoàng Thiếu Thiên bủn rủn, không cử động nổi.
Diệp Tu ngồi dậy trước, nửa ôm nửa dìu người ta vào nhà tắm, mở nước, lau người sạch sẽ giúp đối phương rồi mới mang về lại giường.
Chăn nệm trắng tinh bình thường giờ đây lại tựa như quần mây lớn tụ quanh cơ thể, cả thể xác lẫn tinh thần đều được thỏa mãn.
Diệp Tu vừa đặt lên gối đã thấy buồn ngủ rồi.
Nhưng hình như Hoàng Thiếu Thiên nằm kế bên vẫn còn tỉnh lắm, cậu nhìn trần nhà tuôn một tràn, "Diệp Tu Diệp Tu Diệp Tu Diệp Tu Diệp Tu Diệp Tu Diệp Tu Diệp Tu Diệp Tu Diệp Tu Diệp Tu Diệp Tu Diệp Tu Diệp Tu Diệp Tu Diệp Tu Diệp Tu Diệp Tu Diệp Tu Diệp Tu Diệp Tu Diệp Tu Diệp Tu Diệp Tu Diệp Tu Diệp Tu Diệp Tu Diệp Tu Diệp Tu Diệp Tu Diệp Tu Diệp Tu Diệp Tu Diệp Tu Diệp Tu Diệp Tu Diệp Tu Diệp Tu Diệp Tu Diệp Tu Diệp Tu Diệp Tu Diệp Tu Diệp Tu Diệp Tu Diệp Tu Diệp Tu Diệp Tu Diệp Tu Diệp Tu..."
Diệp Tu từ từ nhắm mắt lại, "Icon khinh bỉ" (¬_¬)
Hoàng Thiếu Thiên làu bàu gì đó, cậu nói hơi nhỏ nhưng hai người nằm cách nhau không quá hai nắm tay, chú ý một tí là có thể nghe được.
Nhưng Diệp Tu đã ngủ mất.
Những gì Hoàng Thiếu Thiên đã nói là, "Tui nói tên chết dẫm nhà ông anh có biết mình đang nằm với ai không hả, mới ba ly đã gục không thể cứu..."
Vì thế cho nên Diệp Tu không biết chuyện gì xảy ra sau khi ngủ mất, Hoàng Thiếu Thiên kế bên nhìn chằm chằm trần nhà cả nửa tiếng đồng hồ đến hoa mắt mới hoảng hồn ngồi dậy.
Mình đang làm cái quái gì vậy ?
Hoàng Thiếu Thiên nghĩ.
Mình đang làm cái quái gì vậy ? Mình đang làm cái quái gì vậy ? Mình đang làm cái quái gì vậy ? Mình đang làm cái quái gì vậy ? Mình đang làm cái quái gì vậy ? Mình đang làm cái quái gì vậy ? Mình đang làm cái quái gì vậy ? Mình đang làm cái quái gì vậy ? Mình đang làm cái quái gì vậy ?
Mình cầm chai rượu qua đây, chuốc say Diệp Tu, sau đó lên giường với ổng luôn.
Hoàng Thiếu Thiên bềnh tễnh nghĩ.
Lên giường với ổng Lên giường với ổng Lên giường với ổng Lên giường với ổng Lên giường với ổng Lên giường với ổng Lên giường với ổng Lên giường với ổng Lên giường với ổng Lên giường với ổng Lên giường với ổng Lên giường với ổng Lên giường với ổng...
Não mình hình như bị chập mạch rồi á..... À không, chuyện đã xảy ra rồi thì bỏ qua, quan trọng là mình nên làm gì bây giờ???
Hoàng Thiếu Thiên ôm trán nghĩ.
Mình nên làm gì đây? Mình nên làm gì đây? Mình nên làm gì đây? Mình nên làm gì đây? Mình nên làm gì đây? Mình nên làm gì đây? Mình nên làm gì đây? Mình nên làm gì đây? Mình nên làm gì đây? Mình nên làm gì đây? Mình nên làm gì đây? Mình nên làm gì đây?...
Hoàng Thiếu Thiên nghĩ nát cả óc, cuối cùng thì thu dọn đồ đạc của mình, dọn lại phòng ốc, sau đó lén lút chuồn đi như lúc lén đến.
Mà Diệp Tu ngủ thẳng cẳng đến tận hôm sau mới phát hiện ra mối quan hệ vừa được tiến triển thân mật lên chút ít thì đã bị nắng sớm chọt thủng rồi.
Mấy ngày nay, hắn lượn QQ, lên diễn đàn, gọi điện thoại, trực tiếp lẫn gián tiếp liên lạc với Hoàng Thiếu Thiên, nhưng hình như cậu đã quyết định cho hắn ăn bơ, mặc hắn dùng đủ mọi cách cũng không nói chuyện với hắn.
Rốt cuộc là chuyện gì đã xảy ra?
Diệp Tu ngồi trên ghế. Hắn nhìn bảng nhiệm vụ trong Vinh Quang và khung chat QQ với Hoàng Thiếu Thiên, kìm lòng không đặng nghĩ:
Rõ ràng tình cảm của cả hai không có vấn đề gì mà...
--------------
Tác giả: Đã xong chương 1, ngày mai đổi mới chương 2 ==+

0 nhận xét