.::Ngốc Dụ 5::.

GING NHÀ MA CH GÌ?

"Khương Dụ, con này thuộc giống chó nào vậy?", Lương Định vừa lái xe vừa hỏi Khương Dụ ngồi cạnh đang chơi đùa với Nước Mắm.

"Giống cổ đại." Khương Dụ nhẹ nhàng nói.

"Cổ đại?", Lương Định ngạc nhiên, "Nó là thần thú á?"

"Gấu!", Nước Mắm gục đầu gầm gừ.

"Đùa thôi.", Khương Dụ sờ đầu Nước Mắm, "Nước Mắm chỉ là giống chó bình thường, được cái khá là đặc biệt."

"À.", Lương Định vẫn thấy kỳ kỳ, "Nhà cậu ở đây phải không?"

"Đó là nhà hàng xóm, căn đối diện ấy."
"Khương Dụ, chỗ nhà cậu... có vẻ lạ quá nhỉ.", Lương Định nhìn căn nhà trước mặt, "Bỏ qua chuyện nó nằm tách biệt hẳn so với hàng xóm đi, nhưng không biết sao khi nhìn nó..."

"Trông như nhà ma phải không?", Khương Dụ bỗng đáp.

Lương Định vẫn đang nhìn căn nhà, nghe cậu nói thì giật mình, "Sao lại nói thế..."

"Được rồi, đến đây thôi!", Khương Dụ nói, "Cậu không cần vào đâu."

"Tớ...", Lương Định ấp úng.

Khương Dụ lườm hắn, "Tớ chỉ muốn tốt cho cậu."

Đã nói vậy rồi, Lương Định cũng nghĩ hắn không cần liều.

"Cậu chờ chút, tớ thay đồ rồi quay lại."

"Được thôi."
Khương Dụ vừa mang Nước Mắm vào nhà thì - "Chủ nhân, ngài về rồi ạ.", Tiết Thanh chạy xuống từ trên lầu, cung kính chào Khương Dụ.

Khương Dụ nghe xong nhăn nhó, "Đừng có xưng hô buồn nôn như vậy chứ, nhóc học đâu ra vậy hả?"

"Em thấy người hầu trên TV toàn gọi thế mà.", Tiết Thanh hơi sợ, "Có phải Tiểu Thanh nói sai không ạ?"

"Con nít mà nói năng gì cũ rích vậy." Khương Dụ nhíu mày, đưa tay sờ đầu Tiết Thanh như với Nước Mắm, "Lần sau cứ gọi 'Tiểu Dụ' là được, mấy người kia cũng thế mà."

Tiết Thanh tròn mắt nhìn Khương Dụ, "Chủ... Tiểu Dụ, ngài có thể chạm vào em ư?"

"Tí pháp lực ấy ta vẫn có chứ." Khương Dụ lấy cái bọc trong balo ra, "Nhóc đưa chỗ quần áo bẩn này cho Hoa Lê, bảo cô ấy giặt gấp đi."

"Mấy chuyện nhỏ này Tiểu Thanh làm được mà." Tiết Thanh nịnh nọt.

"Nhóc với ba nhóc lo chuyên tâm nhiệm vụ bếp núc kìa. Việc giặt giũ cứ để phụ nữ làm, không thì Hoa Lê coi như vô công thất nghiệp rồi sao."

"Dạ, em sẽ mang quần áo cho Hoa Lê.", Tiết Thanh vừa định lên lầu thì sực nhớ, "Tiểu Dụ ơi."

"Sao thế, chuyện gì?"

"Tiểu Dụ, hai hôm nay có mấy chuyện hơi lạ."

"Có gì lạ?", Không lẽ mình mới vắng nhà mấy hôm thôi đã xảy ra chuyện rồi ư?

"Em nghe ông Thi nói gần đây có yêu quái ăn thịt người. Mà 2 ngày nay trời vừa chuyển tối là có tiếng quỷ khóc sói tru rồi." Tiết Thanh có vẻ sợ hãi.

"Yêu quái ăn thịt người?" Khương Dụ nghi ngờ, "Ta không hề biết điều này... Rốt cuộc thì nó là gì?"

"Không biết nữa, nghe nói 2 ngày nay có ma quỷ nhiều hơn." Tiết Thanh thấy Khương Dụ trầm tư, nói, "Tiểu Dụ, em đi trước nhé."

"Ừ."

Khương Dụ còn đang suy nghĩ những gì Tiết Thanh đã nói. Cậu xoay người ra sân sau thì bắt gặp ông Thi đang ngồi trong lều xới đất.

"Ông Thi"

Thi Tề An đứng dậy, cười híp mắt nhìn Khương Dụ, "Về rồi à."

Khương Dụ đi tới, "Ta nghe Tiểu Thanh nói tình hình bên ngoài gần đây không được ổn, có yêu quái ăn thịt người gì đó. Rốt cuộc có chuyện gì vậy?"

"Già cũng không rõ, chỉ nghe đồng bạn quỷ gần nhà nói thôi. Cơ mà yêu quái ăn thịt người là nói với Tiểu Thanh, đúng ra là quái vật hút máu, nạn nhân bị hút máu đến chết."

"Nghe như Vampire thế!?" Khương Dụ sờ cằm, "Nhắc mới nhớ, ta chưa từng thu phục loại này đó."

Nụ cười của Thi Tề An sượng trân.
Phải mất đến 20 phút sau Khương Dụ mới quay lại xe Lương Định.

"Sao lâu vậy?"

"Nghe được chuyện thú vị lắm nên hơi câu giờ chút." Khương Dụ đặt Nước Mắm ngồi ghế sau.

"Có gì thú vị?" Lương Định cũng hiếu kỳ.

"Cậu muốn nghe thật à?"

"Thật mà... Có gì sao?" Lương Định nghe giọng cậu là lạ.

"Để tớ nói cho cậu nghe!" Khương Dụ đằng hắng một cái, "Có một con quỷ mới sinh xuất hiện ở gần đây."

"Quỷ... mới sinh?" Lương Định biết mình đã hỏi cái không nên hỏi.

"Ừ, vùng này mới xuất hiện một con quái vật chuyên đi hút máu. Họ bị nó hút máu đến chết."

"Quái vật... Hút máu?" Lương Định nổi da gà cả người, "Sao tớ có nghe nói gì..."

"Điều đó có nghĩa là chuyện không đơn giản đâu." Khương Dụ liếc Lương Định, "Sao cậu còn chưa lái xe nữa?"

"Ấy.", bấy giờ Lương Định mới lái xe, "Những gì cậu mới nói là thật sao?"

"Nếu muốn thì chốc tớ dẫn cậu đi dạo khu này." Khương Dụ cố ý nói.

"Hay thôi vậy." Lương Định chỉ là một nam sinh bình thường, dù hiếu kỳ đấy nhưng là do lần đầu tiên gặp phải tình huống chưa bao giờ trải qua trước đây nên mới thế. Hắn hiểu nên có chừng mực, tò mò thì hại chết mèo, "Được rồi, cậu mới nói là được nghe kể, vừa nãy cậu vào nhà được người nhà kể cho à?"

"Tớ ở một mình."

"...Thế ai nói với cậu?" Lương Định thấy lạ.

Khương Dụ nhìn hắn, "Cậu đoán xem?"

Lương Định nuốt khan - mình thắc mắc lắm vậy làm gì? Hắn vội chuyển đề tài, "Khương Dụ, sao cậu không nghĩ con quỷ tấn công tớ là quỷ hút máu..."

"Nó là linh hồn sống, còn đằng này là quỷ hút máu. Hai con không cùng loài." Khương Dụ ôm gáy, "Trước mắt thì giải quyết linh hồn sống đó đã, còn quái vật hút máu kia phải xem tình hình."

'Cậu hăng máu quá nhỉ' - Lương Định chảy sọc đen - cơ mà, nói đến 'Linh hồn sống ấy', hắn thật sự không có quan hệ gì với nó cả - nhưng có điều, hắn cũng có cảm giác con quỷ đó trông hơi quen quen, không rõ đã gặp ở đâu...

Lương Định lái xe về nhà mình, toan mở cửa xuống xe lại phát hiện Khương Dụ đã nghiêng đầu ngủ gật. Tóc mái cậu ấy dài phủ qua mí, cái miệng toàn làm người ta tức ói máu cũng khép chặt, gương mặt đã không lớn như nhỏ thêm nhiều, chẳng qua... Hình như mặt hóp đi rồi, làm cằm có vẻ nhọn ra - Tên này da dẻ tốt thật, không biết có phải do dậy thì muộn không mà hầu như không nổi mụn gì cả. Cộng thêm làn da trắng bóc nên nhìn kỹ là thấy được luôn cả mạch máu li ti - Đúng là chỉ có lúc im lặng mới dễ thương được tí thôi.

"Gấu!"

Tiếng sủa phía sau đã thức tỉnh Lương Định. Có điều mãi mà Khương Dụ không dậy, hắn đành phải đụng đụng cậu - "Khương Dụ, Khương Dụ, dậy nào."

Khương Dụ lúc bị đánh thức rất chi là khó ở, "Làm gì?"

Lương Định cảm thấy cái mặt nhăn nhó của Khương Dụ hơi buồn cười, "Khương Dụ, đến nhà rồi, xuống xe thôi."

"Đến rồi ư...", Khương Dụ dụi mắt, "A, Nước Mắm, xuống nào!"

Lương Định nhìn Khương Dụ xuống xe, vì còn mơ ngủ nên suýt thì vấp chậu hoa té sấp mặt, may mà có Nước Mắm kịp đỡ - thấy một màn như vậy, Lương Định càng muốn cười, bỗng suy nghĩ chợt lóe - "Đúng rồi, tớ biết đó là ai rồi!"

Khương Dụ nghi ngờ nhìn hắn, "Cậu nói gì vậy? Ai cơ?"

"Thảo nào tớ thấy con quỷ ấy nhìn quen quen, hóa ra là cô ấy."

"Quả nhiên là người quen của cậu."

"Ừ."

You May Also Like

0 nhận xét