.::Ngốc Dụ 4::.

☯Đực rựa cả lũ cậu xoắn cái gì @@☯
“Muốn ăn gì thì cứ việc gọi”, Lương Định đưa menu cho Khương Dụ.

“Vậy tôi cũng không khách sáo.”

Khương Dụ đúng là không hề khách sáo với hắn. Cậu chả thèm nhìn tờ menu toàn đồ ăn đắt đỏ, không cần biết là món gì cứ thế mà gọi tất. Một lát sau, hơn 20 món được mang lên đầy ắp cả bàn, cả tráng miệng lẫn đồ uống.

Lương Định bên kia nhìn thôi cũng thấy no, rồi nhìn đến Nước Mắm ngồi trên ghế cũng đang ăn lại càng câm nín - 2 cái tên 1 người 1 chó này đã bao lâu không đụng đến thức ăn rồi thế - Thật ra hắn vốn nghĩ họ đã bao lâu không đụng đến thức ăn nhân loại rồi đó - (để tiết kiệm cho nên Khương Dụ và Nước Mắm đã hơn nửa tháng không ăn thịt gì ngoài thịt hun khói.)

Nửa tiếng sau cậu đã ăn được không ít, vừa nhét mấy miếng pudding vào miệng vừa nói với Lương Định, “Được rồi, cậu có gì muốn nói cứ việc.”

Lương Định hắng giọng một cái mới nói, “Bạn Khương Dụ này…”

“Cứ gọi tôi là Khương Dụ.”

“Được, Khương Dụ, hôm qua là tôi không đúng.” Lương Định áy náy nói, “Tôi cứ nghĩ cậu chỉ là… lừa đảo thôi, không ngờ đêm qua…”

“Tới rồi?”, Khương Dụ liếm môi, nhìn hắn.

“Khương Dụ, cậu thật sự nói đúng.”

Lương Định kể lại ngắn gọn - Đêm qua hắn đi chơi với bạn bè đến tận nửa đêm, trên đường về hắn lại cảm thấy có gì đó là lạ, giống như bị ai đó theo dõi vậy. Nhưng mà hắn có cố gắng tìm theo tầm mắt mà vẫn không thấy gì - sau lại đi thẳng về nhà, hắn cứ nghĩ rằng nó sẽ biến mất nhưng cảm giác ấy cứ đeo bám hắn. Dù gì thì Lương Định cũng là một nam sinh, có hơi nghi ngờ cũng không để bụng mấy. Tuy hắn buồn ngủ lắm nhưng ngủ không ngon, người khó chịu. Có tắt đèn đi rồi mà cảm giác ấy vẫn không dứt - Hắn chịu không nổi nữa mở đèn thì bỗng dưng một cái đầu phụ nữ tóc tai rũ rượi, mặt mũi trắng bệch trên trần nhà đập vào mắt hắn. Nó cũng đang nhìn hắn, Lương Định đơ ra một chập, sau đó tận mắt nhìn cái đầu kia biến mất dần - Hắn vừa nhớ lại đã rét run, “Tôi chợt nhớ tới cậu. Nhưng lúc đó cũng khuya lắm rồi, nên tới sáng hôm nay mới gọi.” Lúc đó chắc hắn thức trắng cả đêm, hắn cũng biết chuyện này quá vô lý, nói với người nhà chưa chắc ai đã tin. Thế là sáng đèn cả đêm.

“Cậu có quen biết cô gái trên trần nhà không?”, Khương Dụ hỏi.

“Cô ta tóc tai bê bết, tôi cũng không nhìn rõ mặt, chỉ biết là sắc mặt tái đến phát sợ…”, Lương Định nuốt nước bọt, “Có đúng là… nó không?”, Lương Định hoàn toàn không thể tin được, hắn đã được chứng kiến một sự kiện siêu linh.

“Có thể.” Khương Dụ thờ ơ nói.

“Khương Dụ, chắc là cậu có cách chứ?”, Lương Định không tin tưởng Khương Dụ cho lắm. Dù sao thì nhìn cậu gầy teo ốm yếu, lại còn là học sinh trung học. Nếu Khương Dụ hôm qua không 'dụ dỗ' hắn thì hắn cũng không đi tìm cậu.

“Tất nhiên là có.”, Khương Dụ thả thìa, nghiêm túc hẳn lên, “Sẵn tiện, cậu có biết, muốn tôi ra tay phải có cái giá của nó.” Mục đích chính là đây.

“Tôi biết, ” Lương Định suy nghĩ một chút, “100 ngàn đủ không?” (~358,962,300 đồng)

Khương Dụ suýt sặc nước bọt, “Bao nhiêu?”

“100 ngàn.” Lương Định nghĩ lại nghề bắt quỷ diệt quỷ giờ không rõ thù lao bao nhiêu - dù sao lúc trước hắn cũng cho là lừa đảo nên toàn chả để vào mắt. Nhưng bây giờ… "Nếu không đủ thì tôi sẽ tăng thêm…”

Khương Dụ ho một tiếng, vội nén kích động, bình tĩnh nói, “Được rồi, tôi đã nói bạn cùng lớp được ưu đãi 8% mà?” 100 ngàn, 100 ngàn lận đó… Có bao nhiêu số 0 chứ? …Ban đầu cậu cũng nghĩ chỉ khoảng 1 2 ngàn thôi, ai dè mới nói đã - quả là đại gia. (~3,589,623 đồng - 7,179,246 đồng)

“Được thôi, vậy khi nào cậu có thể…”

“Đừng lo, tôi đã vào trạng thái làm việc là đảm bảo sẽ phụ trách.” Khương Dụ lấy ra một lá bùa hộ mệnh với một lá bùa màu vàng, “Cầm cái này theo.”

Lương Định nhận lấy, nhìn 2 lá bùa trong tay, “Cái này có ích à?”

“Cậu không tin tôi?”

Lương Định vẫn cảm thấy có hơi mơ hồ - “Không, tôi tin cậu.”

Khương Dụ biết hắn còn nghi ngờ, “Được rồi, kể từ bây giờ, tôi sẽ giám sát cậu, an tâm rồi chứ?”

Lương Định biết hiện hết lên mặt rồi, hắn cười cười hơi ngại ngùng, “Tôi không có ý đó.”

“Cậu là người đầu tiên thuê tôi ở đây, tất nhiên tôi phải dốc sức phục vụ chứ.” Khương Dụ cười, “Bắt đầu từ bây giờ, tôi sẽ là người hầu aka ô sin kiêm vệ sĩ của cậu.”

Vệ sĩ? Lương Định nhìn Khương Dụ, vệ sĩ có vẻ ngoài shota á?

“Cậu coi thường tôi à?” Khương Dụ hơi nhếch cằm.

“Không có.” Lương Định nhìn đôi mắt Khương Dụ mở to, thấy có hơi giống mắt thỏ - đồng tử màu lưu ly (lapis lazuli) - thật ra thì ban đầu hắn cũng không nhìn kỹ Khương Dụ, giờ thì thấy gương mặt cậu ấy cân đối. Tuy không quá xuất sắc nhưng đôi mắt lại rất đặc biệt. Đôi mắt cậu ấy vừa sâu vừa dài. Mặc dù mắt dễ bị che khuất đi nhưng đã lộ ra rồi là tô điểm không ít cho gương mặt.

“Đi thôi.”

Lương Định hồi thần, “Đi đâu?”

“Cậu không đi học à? Buổi chiều không phải có tiết sao?” Khương Dụ vỗ cái đầu bự của Nước Mắm, “Nước Mắm, mày cứ về nhà trước, tan học hãy tìm tao.”

“Gâu!”
Thấy Khương Dụ và Lương Định đi cùng nhau, quần chúng xung quanh ngạc nhiên. ‘mới một ngày thôi mà cái tên âm u kia và cậu chủ Lương đã đi chung rồi? Với trông cũng thân thiết? Rõ ràng hôm qua đâu có giống như là quen biết đâu ta.'

“Không ngờ cậu cũng rất chăm học.” Lương Định nhìn Khương Dụ chăm chỉ ghi chép bài.

“Ừ, muốn có học bổng cũng không dễ.” Khương Dụ đang hì hụi ghi chép đáp.

Học bổng - “Khương Dụ, cậu thiếu tiền lắm sao?”

“Đương nhiên, cái gì tôi cũng có ngoài tiền.” Khương Dụ nói, “Mà, với đại thiếu gia cậu thì chả là gì nhỉ.”

Lương Định vẫn thấy Khương Dụ này khá là lạ — “Khương Dụ, sao cậu không có tiền ? Bố mẹ cậu đâu? Cậu…”

Khương Dụ liếc Lương Định, “Cậu hỏi lắm thật, cái này không thuộc phạm vi công tác của tôi.”

Lương Định nghĩ mình đạp trúng đuôi Khương Dụ, có hơi ngại ngùng, không nói nữa.

Thật ra Khương Dụ chỉ thấy Lương Định rất ồn ào. Cậu đang tập trung nghe giảng toàn bị hắn cắt mạch thôi.
“Nhà cậu đây sao, " Khương Dụ nhìn tòa nhà màu trắng, cảm thán, “Không hổ là đại gia.”

“Khương Dụ, cậu đừng có lúc nào cũng đại gia này nọ được không.” Lương Định nghe hơi ngứa tai.

“Chẳng phải là sự thật sao?” Khương Dụ nói, “Được rồi, tôi không nói, đổi thành thành phần tư sản chắc là được?”

Lương Định không nói gì.

“Cậu chủ cậu về rồi.”

Người đàn ông nghênh đón cung kính nói.

“Ừhm”

“Đây là người bạn mà cậu chủ nhắc đến sao?” Người đàn ông gật đầu với Khương Dụ, “Phòng cho khách đã chuẩn bị…”

“Không cần đâu, " Lương Định nói, “Hôm nay Khương Dụ ngủ chung với tôi, chúng tôi có việc cần bàn.”

“Việc này…” Người đàn ông có vẻ bất ngờ khi nghe Lương Định nói.

“Hôm nay ba mẹ tôi ra ngoài cả, chú không cần phiền phức cứ việc đem bàn ăn vào phòng tôi.”

“Vâng.” Người đàn ông nhìn chú chó to lớn đi theo Khương Dụ, “Cậu chủ, còn con chó này…”

“Ừ, Nước Mắm cũng vào phòng tôi.” Lương Định cũng tự thấy kỳ khôi, mà cũng đành vậy.

“…Vâng” Người đàn ông cảm thấy hôm nay cậu chủ nhà mình hôm nay hơi lạ, vốn cậu ấy có hơi ưa sạch mà nhỉ.
Cơm nước xong, phòng cũng được dọn dẹp sạch sẽ.

“Hôm nay liệu cô ta có tới không?” Lương Định nhìn ngoài cửa sổ, “Chắc do cậu tới đây…”

“Cũng không hẳn.” Khương Dụ nhét múi quýt vào miệng, “Cứ chờ xem.”

Hai người đợi một lúc lâu, vẫn không có gì xảy ra.

“Chắc hôm nay không đến thật rồi.” Lương Định ngáp một cái, “Tôi đi tắm rồi ngủ đây.”

“Muốn tắm chung luôn không?” Khương Dụ cũng ngáp một cái.

“Không cần đâu, tôi cũng không nhát gan như thế.”

“A~” Khương Dụ nằm trên thảm dựa vào Nước Mắm, mệt nhọc buồn ngủ.

Thật ra Lương Định cũng không có cảm giác gì, nhưng nhờ Khương Dụ thông tỉnh ban nãy mà trong lòng có dè chừng. Chính vì vậy hắn cũng chỉ tắm rửa qua loa - hên, vẫn không có gì xảy ra.

“Cậu ra rồi à.”

Lương Định định ra khỏi phòng tắm lại thấy Khương Dụ đang ngồi dựa trước cửa. Thấy hắn bước ra mới ngước lên nhìn, mắt nhìn mơ màng.

“Cậu không cần phải làm vậy đâu.”

“Đề phòng vẫn hơn.” Khương Dụ đứng dậy, “Được rồi, đi ngủ được rồi.”

Lương Định thấy cậu định lên giường thì giữ lại, “Cậu cứ thế đi ngủ hả?”

“Nếu không thì sao cớ?” Khương Dụ nhìn hắn một cách kỳ lạ.

“Cậu không… đi tắm sao?”

“Tắm rửa?” Khương Dụ nâng tay, “Tôi không đổ mồ hôi, cũng không có mùi.”

“Nhưng mà…” Lương Định đúng là có hơi ưa sạch.

“Biết rồi, công tử-sama đúng là phiền toái.” Khương Dụ gãi gãi, đi đến bàn bên kia, cầm ba lô mình lên, “ May mà tôi có chuẩn bị trước có mang quần áo theo.”

Lương Định nghe vậy thở phào, “Vậy cậu mau đi tắm đi.”

“Nước Mắm, đi tắm thôi.” Khương Dụ luôn không quên Nước Mắm.

“Gâu” Nước Mắm cũng mệt, rề rà đứng dậy đi tới.

Vào phòng tắm, cậu nhìn đồ vật bên trong thì lắc đầu, “ Haizz, cái chòi nhỏ rách nát của chúng ta chẳng bằng một góc.”

“Nào Nước Mắm, hôm nay chúng ta hưởng thụ xa hoa một bữa nào.” Khương Dụ vừa treo quần áo vừa nói với Nước Mắm.

Khương Dụ đang hào hứng dào dạt chà xà phòng cho Nước Mắm thì bỗng nghe thấy tiếng động bất thường—hình như là, tiếng đồ vật rớt xuống đất...

“Khương, Khương Dụ!”

Tiếng kêu của Lương Định!

Khương Dụ hoảng hồn, vội lấy khăn tắm quấn tạm thắt lưng rồi lập tức xông ra — Lúc lao ra , Khương Dụ nhìn Lương Định hơi hoảng loạn ngồi bệt dưới đất. Còn cái thứ trắng trắng tóm lấy chân hắn đang bò lên phía trên — Lương Định muốn né ra lại phát hiện mình không cử động được, khuôn mặt điển trai thoắt cái đỏ bừng.

“Ra khỏi vỏ, đi!” Khương Dụ ra lệnh, ngay đó cây kiếm gỗ bên trong ba lô đặt trên bàn phóng thẳng về phía thứ lơ lửng màu trắng ấy - bỗng Khương Dụ thấy cái gì đó thì rút lệnh đúng lúc, “Quay về!”

Kiếm gỗ chỉ cách ‘con quỷ’ 10cm bỗng dừng lại, sau đó bay về trong tay Khương Dụ - Vật thể linh hồn màu trắng hoảng sợ do áp lực của cây kiếm, thấy Khương Dụ thì lập tức bay qua cửa sổ - Khương Dụ nhìn nó nhảy qua cửa sổ rời đi trong một giây rồi mới đến trước mặt Lương Định, ngồi xổm, “Sao rồi, ổn chứ?”

Lương Định bây giờ mới có cảm giác hồn về, hắn vội thở dốc một hồi rồi mới trả lời, “Không sao.”

“Không sao thì tốt rồi.”

Lương Định nhìn cây kiếm gỗ trong tay Khương Dụ, “Ban nãy cây kiếm này bắn tới suýt ghim trúng ma nữ kia, sao cậu lại cản?”

Khương Dụ kéo hắn lên, “ Nó không phải ma.”

“Vậy nó là gì?” Lương Định vẫn chưa về với đất Mẹ, “Tôi thấy nó mang hình dạng phụ nữ, thân hình lại còn lơ lửng, hơn nữa vừa nãy nó bắt lấy chân tôi thì lại lạnh đến phát sợ.”

“Đó chỉ là một sinh vật, nó vẫn còn cơ thể.” Khương Dụ nhìn kiếm gỗ trong tay, “Nếu khi nãy cây kiếm này đâm trúng thì nó mới là ‘chết’ thật.”

“Gì mà chỉ là một sinh vật chứ…” Lương Định nhíu mày, “Rõ ràng trông y như ma… Cơ mà, một sinh vật như vậy lại bám theo tôi làm gì?”

“Vậy tôi muốn hỏi cậu," Khương Dụ nghi ngờ nhìn hắn, “Có thật là cậu không biết 'nó' không?”

“Tôi cũng không rõ nữa…” Lương Định sờ cằm, “Có điều vừa nãy nhìn trúng mắt nó, hình như có hơi quen quen…”

“Tôi hiểu.” Khương Dụ nói, “Ngày mai nói tiếp vậy.”

“Xin lỗi nhé, Khương Dụ. Tại tôi mà cậu đang tắm phải chạy ra đây….” Lương Định có hơi áy náy.

“À, không sao.” Khương Dụ khoát tay ý không phiền

“Ùhm, …" Nụ cười của Lương Định chợt cứng lại khi nhìn xuống thân dưới của Khương Dụ - “Khăn, khăn tắm của cậu…”

Khương Dụ cúi đầu, cái khăn vốn buộc vội bên hông đã rơi xuống do sự việc ban nãy. Giờ thì cậu thật sự không một mảnh vải che thân — “À.” Khương Dụ xoay người nhặt khăn lên, sau quay đầu nhìn Lương Định thì nhíu mày, “Làm sao vậy? Sao cậu lại đỏ mặt?”

“Không, tôi chỉ…” Lương Định bị Khương Dụ ngắt lời - “Tôi hiểu rồi, cậu ngại à," Khương Dụ kết luận, “Cơ mà, đực rựa cả lũ, cậu ngại cái chi, tôi có cậu cũng có… Mà thôi, tôi đi tắm tiếp đây, tạm thời linh hồn kia sẽ không quay lại đâu.”

Lương Định nhìn bóng dáng Khương Dụ, nhớ đến giọng điệu “Cậu kỳ lạ thật, diễn sâu quá rồi.” vừa nãy chỉ muốn đi gõ đầu cậu ấy một cái.

You May Also Like

0 nhận xét