.::Ngốc Dụ 2::.

Khương Dụ đang đứng bên ngoài chợt nghe thấy tiếng gầm gừ của Nước Mắm, loáng thoáng có tiếng kêu thảm thiết. Khoảng chừng 10 phút sau, Nước Mắm hớn ha hớn hở nhảy ra.

"Gâu gâu." Nước Mắm chạy tới muốn liếm tay Khương Dụ lại bị né đi, "Bẩn quá, đừng liếm tao."

"Ử..." Nước Mắm thương tâm, ủ rũ kêu.

"Đi đây."Khương Dụ sang choảnh kéo hành lý đi vào.
...
Cửa phòng mở ra, Khương Dụ lập tức chú ý cầu thang đối diện cửa-thiết kế phong thủy như thế này thật không tốt lành chút nào - Khương Dụ chớp mắt mấy cái. Nếu như vừa rồi không nhìn lầm, hình như có vết gì đó đỏ đỏ trên cầu thang...

Màu đỏ quả thật thú vị mà.

"Gâu."Nước Mắm lại sủa về phía đó.

"Đừng làm ồn nữa, nãy giờ chưa đủ sao?" Khương Dụ xoa xoa cái tai ong ong.

Khương Dụ bỏ ba lô xuống kéo khóa ra lấy một cái chuông đồng đeo trên sợi dây đỏ rồi treo lên trên cửa. Đóng cửa lại thì cái chuông cứ đung đưa liên hồi như bị va chạm mạnh vậy, không phải có gió luồn. Hồi sau đã lập tức ngưng bặt-trong phòng hoàn toàn yên tĩnh, tiếng gầm gừ trong họng Nước Mắm chỉ làm tăng thêm yên ắng.
...
Tuy vẫn còn ban ngày, nhưng bầu trời vốn âm u mà cửa sổ lại đóng chặt. Tia sáng mờ ảo xuyên qua cửa sổ kính hắt vào phòng thêm phần hãi hùng.

Khương Dụ vẫn điềm nhiêm như không, lại lấy ra một túi đồ, mở ra là đống nến đỏ, cậu lấy ra nén hương dùng bật lửa đốt-lập tức căn phòng dường như có gì đó thay đổi, tùy thời lay động.

"Nước Mắm, có thơm không?"Khương Dụ đem hương đến gần cái mũi của Nước Mắm cho nó ngửi.

"Gâu." Nước Mắm khinh khỉnh, rõ ràng không có hứng thú.

"So với cái này, mày hẳn là muốn ăn thứ khác nhỉ." Khương Dụ cười nói, "Có điều, có 'người' sẽ thích. Nén hương này là gia truyền, chất lượng tốt hơn thông thường nhiều, có người nói chỉ một nén cũng tương đương với một bó."

Khương Dụ dường như nghe được tiếng nuốt nước bọt ở góc phòng, còn có tiếng cào kính chói tai.

"Xem ra không ít nhỉ." Khương Dụ cúi đầu nhìn Nước Mắm, "Nước Mắm, mày chưa no đúng không?"

"Gâu!"

Khương Dụ cắm nén hương vào kẽ tường rồi nói với Nước Mắm, "Đi, chúng ta lên lầu trước, đi xem phòng."

"Gâu." Nước Mắm đuổi tới.
...
Một người một chó giẫm lên thang gác gỗ làm nó vang lên "kẽo kẹt"- Khương Dụ trên cầu thang quay đầu lại nhìn xuống, nơi vừa nãy là vị trí cắm hương đã trống trơn, chỉ còn mùi hương vương vấn.

Lầu hai có vài căn phòng, Khương Dụ mở cánh cửa gần cầu thang, vừa mở ra, Khương Dụ cảm giác có một luồng khí lạnh ập tới, mang theo ẩm mốc.

Cậu bật đèn, ấy thế mà đèn lập lòe lập lòe, hình như có cái gì trắng trắng lay lay trên đầu...

"Gâu!"

Khương Dụ cau mày, sau đó từ trong ba lô lấy ra một Bát Quái Kính, vừa lúc đó đèn lập tức sáng lên, không chớp tắt nữa.

"Thật không an phận mà." Khương Dụ khó chịu nói, "Giờ ta đang rất đói, không đủ kiên nhẫn đâu, mau ra đây ngay, nếu không thì để Nước Mắm 'hộ tống'."

"Gâu Gâu!" Nước Mắm vô cùng hăng hái, chờ Khương Dụ ra lệnh.

Khương Dụ cảm thấy một luồng âm khí sau lưng, dù vậy cậu vẫn bất động, Nước Mắm thì đã nhanh chóng nhào tới - lại là tiếng thét thảm thiết, là tiếng thét lanh lảnh của phụ nữ.

Khương Dụ xoay người, thấy được vật thể nằm dưới đất bị Nước Mắm nhào tới cắn chính là một bóng người màu đỏ, mơ mơ hồ hồ không thể nhìn rõ, xét trên thân hình có vẻ là người phụ nữ mặc quần dài màu đỏ.
"Tuy làm lệ quỷ đỏ chẳng hay ho gì cho cam, nhưng mà Nước Mắm không trưng cho vui nhà. Hơn nữa có vẻ như 'quỷ linh³' của mi cũng không lâu lắm nhỉ." Khương Dụ vừa nói vừa rút ra cây kiếm gỗ trong ba lô vung lên trần nhà-
³quỷ linh: tuổi nghề làm quỷ :v
"A..." Lại một tiếng kêu la thảm thiết, cơ mà lần này là nam.

Khương Dụ ngẩng đầu, đó là một nam quỷ có cái cổ treo lơ lửng trên trần nhà, cây kiếm gỗ cắm vào ngực, hơn nữa chỗ cắm còn phát ra tiếng "Tsh tsh”. Cả người liên tục vặn vẹo, gương mặt xanh mét càng thêm khủng bố.

"Ta cũng có không ít đồ chơi, mấy đứa muốn chơi một chút không?" Khương Dụ đang nói, trong tay đã là một lá bùa vàng -"Cái này cũng không phải đồ giả, hay là thử tí nào?"

"Không muốn không muốn." Tiếng nói rụt rè của một cậu bé vang lên.

"Chúng tôi sẽ ra ngay."
...
Sau đó Khương Dụ nhìn thấy khá nhiều bóng dáng đứng trong góc phòng, lớn lẫn nhỏ cả thảy 4 “người”, cộng thêm một con bị Nước Mắm hạ gục cùng với một con trên trần nhà, tổng thể 6 con, 6 con quỷ linh không đồng đều, cả kiểu chết cũng có vẻ khác nhau.

"Được rồi, lại đây xếp hàng."Khương Dụ vỗ vỗ tay nói.

"Xếp hàng?" Nam sinh mặc bộ đồng phục nhỏ nước phát ra tiếng thắc mắc.

"Đúng thế, xếp thành hàng để ta từ từ chế phục chứ sao."Khương Dụ nói như đúng rồi.

"Chế phục?" Giọng nói run rẩy vang lên từ lão già mặt be bét máu chống quải trượng⁴.

"Nơi này ta đã thuê đứt, bây giờ chính là nhà của ta cùng Nước Mắm, ai lại thích trong nhà mình đột nhiên có nhiều quỷ lạ như vậy chứ?", Khương Dụ không kiên nhẫn nói, "Nhanh lên, thời gian là tiền bạc."

"Ba ơi, thật đáng sợ..." Một bé trai 6 7 tuổi dù cho có trông đáng yêu như thế nào đi chăng nữa nhưng sắc mặt lại cực kỳ u ám vẫn rất đáng sợ, nó nhào vào lòng người đàn ông có sắc mặt cũng đen thui tương tự.

Khương Dụ nhìn 2 cha con bọn họ một chút, sau đó dời đi.

"Cứu tôi với..." Đây là tiếng rên rỉ phát ra từ quỷ treo cổ trên trần nhà, nó có vẻ như là một thanh niên vừa 20, mặc bộ đồng phục Trung Sơn màu lam thuộc về 60 70 năm trước -tuy rằng ngôi nhà này cũng đã được mười mấy năm nhưng vẫn thua thời gian của bọn quỷ vốn đã ngừng lại.

"Mi chết từ lâu rồi."Khương Dụ thờ ơ nói.

"Đừng, cứu tôi, nó định ăn tôi..." Nữ quỷ bị Nước Mắm hạ gục bắt đầu hiện hình, thì ra là một người phụ nữ mặc sườn xám đỏ, khuôn mặt cùng dáng người đều hoàn hảo, nếu như bỏ qua lỗ thủng giữa trán, hình như là dấu vết đạn xuyên qua, lúc này đang bị đè nặng không thể động đậy, gương mặt nhăn nhó đáng sợ.

"Nước Mắm ăn cũng có chọn lọc, không phải cái gì cũng bỏ vào mồm."Khương Dụ lấy ra cái bình nhỏ màu đen, "Tốt lắm, mỗi đứa hớp một cái, không sao đâu, không đau mấy."

Chúng "Quỷ" vừa nghe liền lùi về sau - bọn chúng đã hiểu được đứa nhỏ nom gầy teo be bé này không dễ chọc, ban đầu cứ tưởng bữa nay sẽ được no bụng--

"Dù sao các ngươi cũng đã chết, chết lâu như vậy có muốn đầu thai cũng không lạ, xuống đó cũng lắm gian nan, để ta giúp thì tốt hơn đấy."Khương Dụ tung cái chai, "Ta nói rồi, kiên nhẫn của ta có giới hạn, ta còn muốn đi nhét đầy dạ dày... Vậy các ngươi bắt đầu trước đi."Khương Dụ đi về phía 2 cha con gần cậu nhất, đối mặt với họ-

"Ai trước?"

Người đàn ông ôm chặt đứa con, lạnh run --hắn nhìn Khương Dụ, chợt nhớ tới cái gì đó, nói, "Chẳng phải, chẳng phải cậu nói đói bụng đúng không? Tôi, tôi có thể giúp cậu nấu cơm, tôi từng là đầu bếp, kĩ năng nấu nướng của tôi rất tốt... Có thể buông tha cho tôi và con trai không?"

Khương Dụ nhướn mày.

"Đúng vậy, cha tôi nấu ăn rất ngon..." Bé trai lập tức nói.

"Nhóm đầu bếp..."Khương Dụ vuốt cằm, nghĩ, "Được thôi, nhóm đầu bếp đã nói như vậy thì 'sống' cho tốt đi, nếu mi nấu cơm không thể ăn, đừng trách ta khách khí."

Hội quỷ bị bỏ rơi lập tức hăng hái giơ tay, "Tui, tui cũng sẽ nấu cơm, thậm chí còn ngon hơn hắn!"

Khương Dụ lạnh lùng nói, "Đầu bếp chỉ cần một là đủ, đã có đứa con hỗ trợ, định vô giúp vui chắc." Nói xong cậu đi đến trước mặt nam sinh, "Vậy mi đi ha."

"Khoan đã, khoan đã," Nam sinh lắp ba lắp bắp nói, "Cậu xem, nhà lớn thế kia, cậu lúc dọn dẹp có lẽ sẽ nhờ người quét dọn đến, tôi có thể hỗ trợ quét tước mà, có thể giúp cậu sắp xếp đồ đạc, làm việc vặt và v.v, hẳn là cậu cũng cần."

"Việc nhà..."Khương Dụ nhìn nhìn cái bàn ngã ngửa trong phòng, lại thêm mùi mốc bốc lên, gật đầu, "Được rồi, vậy mi làm lao công."

Khương Dụ đi tới trước mặt lão già, quan sát lão một chút, "Lão già, tuổi ông đã 'gần đất xa trời' như thế rồi, làm việc nhà hay gì đó không phù hợp, cho nên..."

Lão có chút kích động, ho khan vài tiếng mới nói, "Nhóc con, nhóc xem, ngôi nhà này phía sau có một khoảng sân nhỏ, trong sân không phải có thể trồng cây trái sao? Trồng chút rau củ hoa quả đối với ta cũng không thành vấn đề, ta trước kia muốn tạo lâm viên và nghiên cứu nông nghiệp, là nghề của ta, thật đó."

"Rau củ hoa quả..."Khương Dụ chỉ để ý cái này --nếu như tự mình trồng trọt có lẽ cũng tiết kiệm được không ít tiền, hơn nữa có thiếu tiền cũng không lo không có cái ăn-- Khương Dụ mỉm cười, "Được rồi, từ nay trở đi lão chính là người làm vườn kiêm nông dân."

Lão lau mồ hôi-có tay nghề quả nhiên hữu dụng.

"Còn lại 2 vị..."Khương Dụ ngẩng đầu nhìn "người" bị ghim trên trần nhà--"Hiện tại "quỷ" lực trong nhà đều được phân phối rất ổn, mi có thể an nghỉ."Khương Dụ nói xong thì rút cây kiếm gỗ ra.

"Từ từ!" Tên bị ghim cuống quýt kêu lên, "Cậu chắc là sinh viên phải không? Tôi là giáo sư đại học X, tuy tuổi tác hơi sai, nhưng tôi vẫn có thể giúp bài vở và bài tập trên lớp khi cậu bận rộn vắng mặt, tiện biết bao nhiêu..."

"Giáo sư..."Khương Dụ nghiêng đầu suy nghĩ rồi mới vươn tay, "Thành giao--" thu hồi kiếm gỗ, nam sinh ngã xuống đất.

"Vậy mi cứ ở lại đi."Khương Dụ xoay người đến chỗ Nước Mắm và nữ quỷ-"Nước Mắm, tránh ra."

Nước Mắm buông lỏng móng vuốt, nữ quỷ mới có thể trở lại như thường, nhưng Khương Dụ bây giờ đã khiến cô cảm thấy khó thở, cô thầm nghĩ làm thế nào để tìm được một lý do hợp lý-

Khương Dụ quan sát nữ quỷ một chút, tầm mắt cuối cùng dừng lại ở bộ ngực đầy đặn của nữ quỷ, sau đó hỏi một câu không ai nghĩ đến, "Đó là ngực thật phải không?"
……
"Là đồ thật."Nữ quỷ kêu gào.

"Oh." Khương Dụ xoay qua, nói với Nước Mắm, "Nước Mắm, chờ cơm đi." Sau đó tỉnh như ruồi, thu kiếm gỗ vào vỏ.

"Cậu, cậu không thu nhận tôi?" Nữ quỷ hãy còn ngơ ngác.

"Cô muốn bị tôi thu sao?"Khương Dụ hỏi lại.

Nữ quỷ vội lắc đầu, sau đó lại hỏi, "Chẳng lẽ vì tôi ngực to?" Thật hoang mang- nam sinh này trông cũng không phải là người trong đầu đều là tư tưởng đen tối mà?

Khương Dụ lại liếc ngực cô một cái, mới nói, "Là do thu cô cũng chả được gì, với lại, phụ nữ hẳn là nên được hưởng một chút quyền lợi...Quan trọng nhất là, tôi đói."

"Tôi đi nấu ngay đây." 2 cha con kia vừa nghe đã lập tức bắt tay vào làm, nhưng là, liền dừng lại-"Hình như trong nhà không có nguyên liệu..."

"Ta nhớ là sân sau phủ đầy rau dại, chúng có thể ăn."Ông lão nói.

"Trong nhà bếp mỗi hộ gia đình đều có một túi gạo nhỏ trong tủ lạnh." Nam sinh đi theo nói.

"Vậy đi vậy đi." Khương Dụ đã bị vị giáo sư vừa báo cáo xong đã bắt ngồi xuống sô pha, "Nhanh lên, tôi và Nước Mắm đói cả rồi."

"Gâu!" Nước Mắm đáp lại.

"Không muốn chết lần nữa thì sống cho tốt." Khương Dụ ra lệnh một tiếng, đám quỷ trong phòng đều đã được phân công, vội đi làm việc.

Khương Dụ nhìn nam sinh trung học ở sát cửa sổ cùng nữ quỷ đang dọn giường, mỉm cười, cúi đầu xuống nói với Nước Mắm đang nằm trên chân mình, "Như vậy cũng tốt nhỉ."
Thứ tự lên sàn:
Nữ quỷ áo đỏ: Hoa Lê
Sinh thời vào những năm 20 thế kỷ trước,
Chết trong chiến tranh những năm 40 ở tuổi 25
Nguyên nhân tử vong: phát súng headshot.
Giáo sư: Tang Nam Sinh
Sinh thời vào những năm 50 thế kỷ trước
Chết trong những năm 60 Cách mạng Văn hóa thời kỳ đầu, khi chết 31 tuổi
Nguyên nhân tử vong: thắt cổ tự tử.
Cha con đầu bếp: Cha Tiết Dịch, con là Tiết Thanh,
Chết khoảng 10 năm trước, khi chết cha 32, con 6 tuổi
Nguyên nhân tử vong: trúng độc khí than
Nam sinh trung học: Đỗ Chu,
Chết vào 8 năm trước khi 18 tuổi
Nguyên nhân tử vong: cắt cổ tay tự sát.
Ông lão: Thi Tề An
Chết vào những năm đầu của thời kỳ suy thoái, khi chết 65 tuổi
Nguyên nhân tử vong: ngã cầu thang bị xuất huyết não
Về nguyên nhân tử vong cụ thể, về sau sẽ đề cập đến.

You May Also Like

0 nhận xét